⬅ Trước Tiếp ➡

“A Miếng cuối Cậu bạn nhỏ, em cũng ăn được lắm đấy ” Đem trái cuối cùng cho vào miệng Kim Junsu, còn vô cùng thân thiết lấy tay lau nước dâu bên miệng cậu nhóc, ai ngờ thằng nhỏ tiếc chút vị ngọt cuối cùng mà vươn đầu lưỡi ra liếm, mà còn liếm phải đầu ngón tay của Park Yuchun chưa kịp rút lại. Này tiểu yêu tinh, biết mình đang phạm vào cái gì không? Sau đó Park Yuchun lại tự rủa mình một tiếng Hôm qua mới ‘lộn xộn’ ở hộp đêm xong, giờ đừng có gây ‘tai nạn’ nữa “Khụ khụ… À, cậu bạn nhỏ… Phải mau khỏe lên đó. Bây giờ anh còn phải đi nói cho mẹ em giờ giấc uống thuốc, em phải ngoan ngoãn uống thuốc đấy, bây giờ nhắm mắt lại, ngủ một giấc đi.” Park Yuchun cẩn thận dặn dò, chỉ sợ thằng bé không biết tự chăm sóc bản thân.
Lúc này mẹ Kim đi vào hỏi “Yuchun à Junsu của nhà dì sao rồi?”
“Cậu bé chỉ bị cảm thôi, không có gì nghiêm trọng, lúc nãy cháu mới chích xong, chờ em nó tỉnh dậy thì dì cho em ấy uống hai viên này và một viên này, nếu không có vấn đề gì thì mai sẽ tốt lên nhiềụ Cho em ấy uống nhiều nước nữa. À, đúng rồi Có thể thì cho em ấy ăn nhiều dâu, tăng vitamin C, vậy thôi ạ.” Nói đến dâu tây, Park Yuchun cố ý liếc mắt về phía cậu bé đang nằm trên giường, cười. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu thấy thế liền đỏ mặt lên vì xấu hổ.
“Dì biết rồi Thật sự cám ơn cháu, đã đẹp trai mà còn chu đáo thế, ba mẹ thế nào mới sinh ra được đứa nhỏ như Yuchun chứ. Năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi? Trong nhà còn ai nữa? Ba mẹ đều khỏe chứ? Mà cháu có bạn gái chưa? Haiz, dì đang nói cái gì thế này. Người như Yuchun của chúng ta, ưu tú thế này sao lại không có con gái theo đuổi chứ. Ha ha.” Mẹ Kim tự biên tự diễn, ba Kim đứng đằng sau thật sự chịu không nổi “Mẹ nó à, bà đang điều tra người ta hả? Mới gặp lần đầu đã hỏi nhiều chuyện như vậy”. Ông xấu hổ nhìn về phía ‘thư sinh mặt trắng’ cười.
“Ha ha. Không có gì đâu ạ. Thưa dì, bác trai, cháu còn có việc, cháu xin phép đi trước.” Một gia đình kỳ quái, cậu nhóc Kim Junsu lớn lên giữa tình thương của cha mẹ thế này mà có thể được như vậy cũng đã là kỳ tích rồi.
“Cậu bạn nhỏ Junsu, em nghỉ ngơi nha.” Nhưng trông đáng yêu thật.
“Yuchun à, lúc nào rảnh thì đến chơi nhé, dì sẽ làm bánh cho cháu ăn, cháu là ân nhân cứu mạng của Junsu nhà dì đấy.” Mẹ Kim kéo tay Park Yuchun, có thể cọ lên tay hắn bao nhiêu thì cọ. Ba Kim lập tức kéo tay vợ mình về “Bác sĩ Park, đi thong thả, không tiễn.”
============================================================
“Ha ha. Là như vậy à? Dì ấy cứ kéo tay cậu mãi sao? Ha ha Dì ấy hỏi cậu cái gì?”
“Kim Jaeioong Còn không phải do cậu sao? Tôi sẽ trừ tiền lương đấy ” Park Yuchun kể hết những gì diễn ra khi hắn vào nhà Kim Junsu, nên Kim Jaeioong mới cười như vậy.
“Không cười nữa. Ha ha… Không cười… Dì ấy mà thấy ai đẹp trai đều kích động thế đấy.” Kim Jaeioong nghe đến ba chữ ‘trừ tiền lương’ liền cố nhịn cười.
“Su Su có khỏe không? Cậu có cho nó thuốc uống không?” Lúc này Kim Jaeioong mới nhớ tới bệnh tình của Kim Junsụ
“Không có việc gì, chỉ bị cảm nhẹ, tôi có để thuốc cảm lại, cũng chích thuốc rồi, sẽ khỏe lại nhanh thôi.”


⬅ Trước Tiếp ➡