Tiếp ➡

============================================================
“Mẹ ơi Con khó chịu, con khó chịu lắm ” Một đứa nhỏ nằm trên giường rên rỉ, mặt nhăn mày nhíụ Khuôn mặt đầy tội nghiệp nhìn mẹ mình.
“Đáng đời Ai bảo đá banh xong, ra đầy mồ hôi, về đến nhà liền chạy đi tắm. Bây giờ biết khó chịu rồi hả? Đó là do con tự chuốc lấy, nhóc con Kim Junsu ” Mẹ Kim tuy nói tàn nhẫn thế nhưng trong lòng vẫn xót con, đắp chăn lại cho đứa nhỏ vốn không bao giờ chịu nghe lời.
“Mẹ Đừng mắng con Con thật sự không khỏe mà… Ba ơi ” Cậu nhóc lập tức đem ánh mắt ai oán nhìn về phía ba mình.
“Junsu à Mẹ con nói con cũng là muốn tốt cho con thôi, con bị bệnh, mẹ con là người lo lắng nhất đấy.” Nói xong, ba Kim vỗ nhẹ lên đầu cậu nhóc.
“Mình ơi, mình cũng thật là, bây giờ Su Su đang bệnh, mình đừng mắng nó nữa.” Ba Kim nghĩ trong lòng Hồi trẻ phải xây dựng nền hòa bình giữa mẹ chồng và con dâu, nhiều khi đứng giữa còn bị giận lây. Lúc bà nội Junsu qua đời còn tưởng về sau sẽ không còn chuyện đau đầu nữa, không ngờ Junsu nó càng lớn lại càng bướng bỉnh… Haiz, thật khó sống mà
“Ba Su Su muốn ăn hamburger ” Cậu nhóc kéo dài câu nói ra, làm nũng với ba.
“Ăn cái gì mà ăn Bây giờ con đang cảm, lại nóng sốt, sao ăn đồ dầu mỡ được. Ngoan ngoãn nằm đó đi.” Làm nũng vô hiệu, tiếng nói kéo dài của cậu nhóc nhanh chóng được gạt phăng ra.
Vừa thấy ánh mắt bà xã cùng thằng con nhìn nhau như muốn sinh ra lửa, chiến tranh có khả năng sắp xảy ra, ba Kim liền lên tiếng “Khụ, khụ… Có chuyện này… Mẹ nó gọi điện cho Jaeioong chưa?” Phải mau chuyển đề tài mới được, tuy mười phút trước mình đã gọi qua cho Jaeioong rồi.
“Ba nó, đầu óc ông bị sao hả? Bây giờ tôi mới biết Junsu nó giống ai đấy, đúng là gen di truyền mà Chuyện quan trọng đó không phải vừa nãy ông đã gọi rồi sao?” Mẹ Kim thực hiện món võ ‘sư tử gầm’, ba Kim lập tức chết đứng.
Bính bong Bính bong Bính bong
“Chắc là Jaeioong đến, tôi đi mở cửa ” Jaeioong à Chú thấy cháu nên đổi tên thành ‘Thánh mẫu Hero Kim’ đi. Chú thay mặt cho bà nội Junsu chào đón cháu đến nhà.
Ba Kim chạy như điên tới cửa, không hỏi một tiếng đã mở cửa ra ngay. Ngay trong lúc ông đang đầy chờ mong được nhìn thấy gương mặt trắng nõn, nhỏ nhắn của Kim Jaeioong, thì qua gần 0.01 giây, một gương mặt trắng, nhỏ nhắn khác xuất hiện, đập vào mắt ông Đẹp trai quá Phong độ giống mình hồi trẻ Cậu ta là ai? Da còn trắng hơn mình, mắt còn đào hoa hơn mình, quần áo so với mình còn quý hơn, túi xách hình như là nhãn hiệu LV số lượng có hạn? Vóc dáng hình như cao hơn mình. Nghĩ vậy, ba Kim lập tức ưỡn thẳng lưng lên, tiếp tục chìm trong suy nghĩ Quan trọng nhất là trẻ hơn mình Điểm này thì không thể tha thứ được, cậu ta rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là… Thư sinh mặt trắng trong tiểu thuyết? Mẹ nó ơi, tôi vẫn chung thủy với tình yêu của chúng ta, không ngờ mình lại phản bội tôi, tìm một thằng giống thư sinh mặt trắng, để nó tìm đến tận cửa nhà. Phản rồi Tôi giận đấy Bây giờ trong đầu ba Kim đang miên man suy nghĩ với tốc độ 20.000.000m/giây.
“A… Xin hỏi, đây có phải nhà của bé Kim Junsu không?” Người đàn ông đứng ngoài cửa kinh ngạc, hỏi.


Tiếp ➡