“Chỉ sợ cô sẽ làm đau tay mình.”
Ôn Đề Nhi có xúc động muốn cắn chết anh, đúng vậy… Cô có thể cắn mà.
“Vậy không bằng anh cho tôi cắn một cái thử xem?”
Kiều Thừa Huân nhíu mày lại, “Chắc chắn muốn cắn mông tôi?”
Mặt Ôn Đề Nhi nóng lên, đáy mắt hiện lên khó xử, đề tài này sao lại biến thành như vậy, nhanh chóng nói, “Tôi không điên như anh đâu, mời anh ra ngoài, tôi muốn đi ngủ rồi!”
“Cô tốt nhất đừng làm ầm lúc tôi đang ngủ, hửm?” Âm cuối cùng Kiều Thừa Huân dừng giọng mũi gợi cảm mê người, có chút cảnh cáo.
Ôn Đề Nhi gật đầu liên tục.
Kiều Diêm Vương thu hồi lại toàn bộ sự tàn bạo và nóng nảy, xoay người rời đi.
Ôn Đề Nhi nhanh chóng chạy đi khóa trái cửa, sau đó di chuyển cái ghế đến chắn phía sau cửa.
Tuy không hề có ý nghĩa, nhưng ít nhất có thể làm cô yên tâm một chút.
Trải qua một màn vừa rồi, tinh thần Ôn Đề Nhi thật sự rất tốt, ngồi trở lại máy tính, hình ảnh trò chơi dừng ở trắng đen.
Ôn Đề Nhi thầm kêu một tiếng không ổn, nhanh chóng hoạt động lại, đánh mấy chữ vào trong đội ngũ: Thật xin lỗi, vừa rồi xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.
Đội ngũ - -
[Đầu viên đạn] Ngự tỷ, đây không giống tác phong của cô đâu.
[Tài khoản tiết kiệm giả] Ngoài ý muốn gì mà đi lâu như vậy?
[Dịch hạch] Tôi tính toán thời gian rồi, 18 phút, nếu cô làm một lần với người đàn ông của cô, vậy thì quá ngắn, Ngự tỷ, người đàn ông của cô không được rồi.
Em gái anh!
Ôn Đề Nhi mắng thầm trong lòng một câu, nhóm khốn nạn này cả ngày chỉ biết trêu chọc cô, cô tức giận gõ bàn phím: Biến, nói ít mấy chuyện thiếu nhi không nên nghe cho tôi, đêm nay không chơi, ngày mai lại tái chiến.
Rời khỏi đội ngũ, logout, đi ngủ.
Không biết có phải thần kinh quá mức hưng phấn hay không, Ôn Đề Nhi nằm một lúc lâu mới ngủ được.
Sáng ngày hôm sau ngủ thẳng đến hơn mười hai giờ mới tỉnh, lúc này Kiều Diêm Vương đã đi làm rồi.
Ôn Đề Nhi vốn định chơi trò chơi một lát, nhưng ngày hôm qua Kiều Diêm Vương đã có mệnh lệnh, muốn cô mua quà sinh nhật cho ông nội, thuận tiện mua quần áo đoan trang khéo léo cho mình, buổi tối còn phải cùng chồng về nhà gặp cha mẹ.
Quần áo quý như thế nào, mà không cho người ta xem?
Nếu cô mở máy tính, không đủ bốn năm tiếng chắc chắn không đứng dậy, cho nên cô đi ra ngoài dạo phố trước.
Cách Kiều Hào Uyển không đến ba cây số có một trung tâm thương mại tên là Kiều Lệ, nghe nói là trung tâm thương mại xa hoa nhất, Ôn Đề Nhi lười không muốn đi xa hơn, liền chọn nơi này.
Dù sao thẻ của Kiều Thừa Huân có 300 vạn, hoàn toàn không sợ không đủ tiền.
Đi dạo một lát, Ôn Đề Nhi tìm quà thích hợp với ông nội, nhưng đây là trung tâm thương mại loại cao cấp, phần lớn bán đồ cho người trẻ tuổi.
Đúng rồi, người trẻ tuổi… cửa hàng theo trào lưu?
Trong đầu Ôn Đề Nhi lóe sáng, nghĩ ra được một chủ ý hay, dứt khoát bước vào một cửa hàng bán đồ nam.
Mới vừa bước vào, nhân viên hướng dẫn trà trộn nhiều năm trong đống trang phục xa xỉ kinh ngạc vui mừng nhìn qua, nhưng sau khi nhận ra quần áo trên người cô là hàng vỉa hè, cả đám lộ ra khinh bỉ.
Hầu như không có người bằng lòng đến tiếp đón cô, thậm chí còn có nhân viên hướng dẫn nhắc nhở: “Thưa cô, quần áo trong tiệm chúng tôi cực kỳ đắt tiền.”
Ý là nói, mua không nổi đừng ở chỗ này lãng phí thời gian.
Từ khi Ôn Đề Nhi về nhà họ Ôn, mấy năm nay nghe không ít đủ loại ngôn ngữ chanh chua.
Loại cấp bậc gốc axit này của nhân viên hướng dẫn căn bản không chui được vào lỗ tai cô, oán hận nói: “Quần áo quý như thế nào? Mà không cho người ta xem?”
“Chuyện này cũng không phải, cô thích thì mời xem.” Nhân viên hướng dẫn lạnh lùng nói xong, cửa đột nhiên đi tới một nam một nữ, toàn thân lấp lánh phát ra ánh sáng hàng hiệu, nháy mắt chiếu rọi lợi thế nịnh nọt của cô ta.
Nhân viên hướng dẫn cong thắt lưng nghênh đón, “Anh Hoàng, cô Kim, hôm nay đến mua quần áo kiểu gì vậy ạ?”
Anh Hoàng, cô Kim…?
Ôn Đề Nhi tò mò liếc mắt nhìn.
A ha, người phụ nữ đó không phải là bạn học trung học của cô, Kim Ái Hoa sao?
Kim Ái Hoa còn là bạn thân của chị hai, điển hình của người phụ nữ hám giàu, gần đây dụ dỗ một phú nhị đại* mua một chiếc Ferrari, mỗi ngày đều khoe chiếc Ferrari đó trên wechat.
*: Hay còn gọi là thế hệ siêu giàu thứ hai, cụm từ này dùng để chỉ tầng lớp các cậu ấm cô chiêu được sống cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước, hầu như họ đều là con của những chủ tập đoàn, công ty lớn.
Phú nhị đại mua Ferrari, chắc là anh Hoàng này.
Quần áo trên người anh Hoàng không tệ, người thì… Ừm, không nhìn mặt còn phong nhã.
Hai người đó còn chưa phát hiện ra Ôn Đề Nhi, nhân viên hướng dẫn a dua nịnh hót đi đến khu vực đó.