"À...." Ôn Đề Nhi lãnh đạm đáp lại, bàn tính trong lòng đã tính toán xong rất dễ dàng.
Chuyện mua quà cho cụ già, tùy tiện mua chút là được, còn bản thân cô, gì cũng không thiếu, mua đồ ăn là được rồi.
Kiều Thừa Huân còn nói: "Tối mai đi nhà cũ gặp ba mẹ và ông nội, ăn mặc bản thân cho tốt một chút, đừng như một đứa con nít."
Tối mai phải gặp cha mẹ?
Ôn Đề Nhi căng thẳng, "Tôi phải mặc thế nào? Phong cách ngự tỷ hay là phong cách thục nữ ?"
"Đoan trang đúng mực là được."
"..."
Mạnh mẽ đánh Kiều Diêm Vương
Đoan trang đúng mực... Loại hình tượng này cách Ôn Đề Nhi vô cùng xa.
Kiều Thừa Huân là người tiếc chữ như vàng, dặn dò mấy câu xong thì đi lên lầu mất rồi.
Ôn Đề Nhi cũng ăn xong, lau miệng, cầm chi phiếu và danh thiếp rời khỏi bàn ăn.
Muốn đi ra ngoài ngắm phong cảnh, bỗng nhiên nhớ tới việc gì, nhanh chóng đi lên lầu.
Lên lầu hai, trên hành lang xa hoa huy hoàng không có một bóng người.
Quái lạ, Kiều Diêm Vương ở phòng nào?
Ôn Đề Nhi chạy đến từng phòng gõ cửa, "Cậu Kiều?"
Lúc gõ đến phòng thứ ba, cuối cùng là có đáp lại, "Mời vào."
Ôn Đề Nhi đẩy cửa vào.
Đây là phòng làm việc, Kiều Thừa Huân ngồi ngay ngắn trước bàn xem gì đó, thấy cô đến cũng không ngẩng đầu.
"Cậu Kiều, "
"Sửa lại."
Ôn Đề Nhi dừng một chút, "Anh Kiều?"
"..."
"Kiều Thừa Huân?"
"..."
Đại gia, ông phật Kiều đúng là khó hầu hạ!
Cô bất chấp giá nào, "Thừa Huân."
"Chuyện gì?" Cuối cùng Kiều Diêm Vương cũng mở miệng vàng.
Ôn Đề Nhi chạy nhanh đến trước bàn, cười tít mắt nói: "Anh còn chưa nói cho tôi biết mật mã chi phiếu đó."
"Mật mã một đến sáu."
"..."
Nằm máng, loại mật mã này cũng được?
"Cái này, tôi có thể biết trong đó có bao nhiêu tiền sao?" Để trong lòng cô có tính toán.
"300 vạn."
"..."
Một tấm chi phiếu có 300 vạn , mật mã là 123456.
Ừ, có thể, rất mạnh mẽ.
"Vậy thì tôi không quấy rầy cậu Kiều nữa, " Ôn Đề Nhi ý thức được mình nói sai, nhanh chóng chuồn mất.
Kiều Thừa Huân từ từ ngẩng đầu, trong đôi mắt sâu thẳm chỉ có thể nhìn thấy bóng hình xinh đẹp của cô, rất nhanh đã biến mất ngoài cửa.
Thu hồi tầm mắt, khóe mắt bị ảnh chụp trên góc bàn hấp dẫn.
Trong ảnh là một cô bé buộc tóc tết hai bên, mặt cười trong sáng đáng yêu, nụ cười tinh khiết, đôi mất trong veo thông minh kia, giống như có phép màu, có thể tinh lọc tâm hồn người ta .
Trong đáy mắt thâm đen trồi lên một tia thương cảm, môi mỏng khẽ mở, "Tư Tư..."
...
Ban đêm, trong phòng Ôn Đề Nhi.
Tiếng bàn phím và chuột đầy nhịp điệu, thường thường truyền ra tiếng rống giận dữ của cô gái.