Ôn Đề Nhi đã nói xong những lời nên nói, không cần lãng phí thời gian với Vạn Mỹ Trân.
Bỗng nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt một nữ giúp việc , "Cô tên là gì?"
"Mợ chủ, tôi tên là Bộ Khinh Khinh."
"Bộ Khinh Khinh, tên rất hay." Ôn Đề Nhi khen trong lòng, "Cô có thể mang tôi về phòng của tôi không?"
Hẳn Kiều Thừa Huân đã sắp xếp phòng cho cô xong rồi, cô muốn đi tham quan nhà mới của mình một phen.
"Được, xin mợ chủ đi theo tôi." Bộ Khinh Khinh dẫn đường phía trước, lên lầu.
Ôn Đề Nhi đi lên theo, đi được mấy bậc thang, bỗng nhiên quay đầu lại nói một câu: "Những người khác, phiền hãy tiễn cô Vạn một phen."
Có người nói vâng ạ.
Hai tay Vạn Mỹ Trân gắt gao nắm lại, Ôn Đề Nhi thật đáng giận , cô ta đừng có quá đáng!
Sau khi lên lầu, Ôn Đề Nhi bắt đầu hỏi thăm quy tắc với Bộ Khinh Khinh, mới tới thì phải thăm dò cho kĩ, đỡ phải rước họa vào thân.
"Khinh Khinh, trong nhà này có chỗ nào không được đi không?"
"À..." Bộ Khinh Khinh suy nghĩ, "Phòng làm việc của cậu chủ không thể đi vào, còn có phòng ngủ của cậu chủ không thể tùy tiện đi vào, lầu ba cũng không thể lên, những chỗ khác thì không có gì."
"Ồ, tôi biết rồi."
Xem ra bí mật của Kiều Thừa Huân đều ở trong phòng làm việc và phòng ngủ, hai chỗ này cô không có hứng thú, lầu ba thì càng không có hứng thú hơn nữa, cô không thích leo cầu thang.
Thân phận thứ ba của mợ chủ
Bộ Khinh Khinh đưa Ôn Đề Nhi tới trước cửa phòng mới của cô, mỉm cười nói: "Mợ chủ, đây là phòng của cô, còn có hành lý của cô cũng đã ở bên trong, bởi vì sợ đụng chạm làm hư hỏng đồ của mợ chủ, cho nên Khinh Khinh đợi mợ chủ đến đây rồi mới dọn dẹp."
"Hà, không cần, tự tôi dọn dẹp là được." Ôn Đề Nhi tùy tiện đi vào, mới đi vài bước thì ngây ngẩn cả người.
Tôi đi, phòng này thật lớn, lớn gấp hai lần phòng ngủ của cô ở nhà họ Ôn.
Bên cửa sổ là rèm vải Lưu Tô thuần trắng nhẹ nhàng buông xuống, lại còn màn che giống như bách hợp nở rộ giường, rất tự nhiên gắn vào trên giường hình tròn rất lớn, điêu khắc cách thức tiêu chuẩn rất kỹ càng, nhìn qua vô cùng cao quý, giống như phòng ngủ xa hoa của công chúa một nước.
Đây... là phòng của cô ?
Thế này cũng quá thiếu nữ rồi.
"Mợ chủ, cô còn chuyện muốn sai bảo Khinh Khinh không?" Bộ Khinh Khinh đi tới hỏi.
Tâm trạng Ôn Đề Nhi rất tốt, lắc đầu nói: "Không có không có, cô bận chuyện gì thì đi làm đi, có việc tôi sẽ gọi cô."
"Được." Bộ Khinh Khinh xoay người đi khỏi.
"Chờ một chút!" Bỗng nhiên Ôn Đề Nhi nhớ tới một chuyện quan trọng.
"Mợ chủ, còn có chuyện gì sao?"
"Mật mã wifi trong nhà là gì?"
Bộ Khinh Khinh dừng một chút, mỉm cười: "Mật mã là tên ghép vần của cậu chủ, chữ cuối cùng viết kép."
"Cảm ơn cô, ra ngoài đi." Ôn Đề Nhi nói cảm ơn xong, nhanh chóng chạy đến trên giường lớn hình tròn , nằm thành hình chữ đại - hình người nằm sấp xuống dang tay chân .
Chờ Bộ Khinh Khinh vừa đi, cô gái lập tức nổi điên.
"Ha ha ha... Ôn Đề Nhi, đời trước cô đã làm chuyện tốt gì , vậy mà đời này có thể hưởng thụ loại phúc này ?"
Nói sao chứ, làm người không thể quá hả hê.
Mấy thứ này chỉ là tạm thời, chúng không thuộc về cô.
Ôn Đề Nhi thu hồi sự kinh ngạc vui vẻ của mình, đứng dậy, bắt đầu soạn lại đồ đạc của mình.
Dọn dẹp xong, sau cùng chuyển "chồng lớn chồng nhỏ" của cô ra ngoài - - thật ra là một máy tính để bàn và một notebook, kéo điện kĩ lưỡng rồi đặt lên bàn viết.
Bật máy tính lên, lập tức kết nối mạng.
Mới vừa tải xuống phần mềm máy tính, một id mặt mày rạng rỡ xông ra.
Cá Sấu Hoang Dại : Cô kết hôn rồi hả ?
Ngự Tả Hung Hãn: Kết rồi, kết hôm nay .
Cá Sấu Hoang Dại : Quá đột nhiên.
Cá sấu hoang dại là một trong những người bạn làm hacker của Ôn Đề Nhi, không biết quốc tịch tuổi tác giới tính, nhưng kỹ thuật hacker rất ghê gớm, ngang bằng với cô.
Nói ra, giữa cô và Cá Sấu Hoang Dại, cũng coi như từng có một đoạn nghiệt duyên.
...
Hai năm trước, internet toàn cầu bùng nổ một cuộc đại chiến hacker danh tiếng không tốt, tên là "Đàm Hoa Nhất Hiện" .