⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lúc mọi người ầm ĩ, Hàn Mộ Vi lặng lẽ chảy mồ hôi lạnh, quả nhiên cô vẫn không quen nhiều người đến gần.
Thật khó chịu…Cô có một loại cảm giác không thở nổi.
Hàn Mộ Vi chậm rãi đứng lên, cô đang muốn đẩy đám người này để đi ra, đột nhiên cảm thấy choáng váng, cữ thế ngã xuống.
Chu Quân Hào kịp thời đỡ được cô.
Trong tiếng kêu của mọi người trong lớp, vẻ mặt Chu Quân Hào không đổi, bế Hàn Mộ Vi lên, chạy ra ngoài…
Tình tiết giống trong phim thần tượng, nhưng chỉ tiến hành một nửa.
Hàn Mộ Vi chỉ choáng nửa phút liền tỉnh: “Thả, thả tôi xuống…”
Giọng nói suy yếu vô lực vang lên, Chu Quân Hào thả chậm bước chân nhưng không có bỏ cô xuống: “Tôi đưa cậu đến phòng y tế.”
“Không cần.”
Giọng nói rất nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Chu Quân Hào
Chu Quân Hào nhìn thoáng qua cô, anh ta do dự một chút rồi để cô xuống.
Trên hành lang, các bạn học sin lớp khác đã chú ý đến cảnh này.
Chu Quân Hào và cô có tính cách giống nhau, căn bản không để ý đến những ánh mắt kia, cô Lý vừa được các bạn học thông báo về chuyện này, vội vàng đi đến: “Em không sao chứ? Chu Quân Hào, em đỡ Hàn Mộ Vi đi, chúng ta qua phòng y tế!”
Cô Lý vừa đến, những bạn học vây xem cũng tản đi.
Có lẽ là hôm qua dính mưa, lúc về lại gặp gió, cộng thêm nửa đêm không ngủ, Hàn Mộ Vi bị sốt, nhiệt độ tăng cao, cô Lý gọi điện thoại về cho Hàn gia, Lưu Băng Tinh nghe máy, Lưu Băng Tinh nghe nói đến chuyện này, trong lòng thầm mắng Hàn Mộ Vi, nhưng mặt ngoài vẫn bày tỏ sẽ cho người qua đón Hàn Mộ Vi về nhà.
Chu Quân Hào bị cô Lý đuổi về lớp.
Hàn Mộ Vi mơ mơ màng màng, nằm đến giữa trưa thì tỉnh lại, cảm thấy trên mặt mình ngưa ngứa, cô đưa tay ra lấy, lấy một tờ giấy ghi chú xuống.
“Tôi mua cho cậu một hộp cơm, nhớ ăn. P/S: Cậu quá gầy, lúc ôm cậu, xương cậu sắp chọc chết tôi rồi…”
Ký tên Chu Quân Hào.
Hàn Mộ Vi nhìn thấy hộp cơm trên bàn, trong lòng cô đột nhiên cảm thấy ấm áp…
Tiểu Bao Tử nói không sai, chỉ cần cô dùng tâm để nhìn, thật ra người chung quanh cô cũng không xấu.
Hàn Mộ Vi mở hộp cơm ra, bên trong là đùi gà, cải trắng, còn có một quả trứng, đùi gà có hai cái…Hình như Chu Quân Hào đem phần của mình cho cô?
Thức ăn trong căng tin rất bình thường, mặc dù Hàn Mộ Vi không có khẩu vị, nhưng vẫn kiên trì ăn hơn phân nửa.
Thực sự không ăn được, rốt cuộc dạ dày của cô còn quá nhỏ.
Hàn Mộ Vi buông đũa xuống, không ăn nữa.
Lúc cô từ trên giường ngồi dậy, dì ở phòng y tế đã dẫn Lưu Băng Tinh và tài xế Mã đi vào, vừa nhìn thấy Hàn Mộ Vi, ánh mắt Lưu Băng Tinh không khỏi nhướng lên, còn có thể đứng dậy ăn cơm, cũng không phải bị bệnh nghiêm trọng, chút bệnh nhẹ đấy cũng đáng để nhà trường gọi điện đến cho bà ta đến đón?
Rốt cuộc bà ta là người sĩ diện, dĩ nhiên sẽ không ở trước mắt người ngoài nói ra điều này, sau khi cảm ơn dì ở phòng y tế liền dẫn Hàn Mộ Vi đi.
Một đường trầm mặc trở lại Hàn gia, Hàn Mộ Vi cũng không quay đầu lại đi lên phòng mình, nằm lên giường.
Cả ngày hôm nay Tiểu Bao Tử đều nhịn không ầm ĩ, rốt cuộc lúc này không nhịn được, nói: “Chủ nhân, thân thể của cô quả nhiên rất yếu….Một lần dùng thể chất cường hóa không có tác dụng lắm…Vẫn nên nhanh chóng thăng cấp.”
Hàn Mộ Vi lim dim mắt, không nói gì, Tiểu Bao Tử cũng ngậm miệng lại, nhưng nó vẫn đang tính toán xem dùng cách nào để nhanh chóng tăng điểm thiện cảm.
Nghĩ đến đây, Tiểu Bao Tử đi kiểm tra độ thiện cảm, sau đó trong nháy mắt, nó ngây ngẩn.
“Chỉ còn thiếu 20 điểm thiện cảm?”
Giọng nói của Tiểu Bao Tử hưng phấn, nhất thời không có chú ý đến âm lượng, đánh thức Hàn Mộ Vi.
“Điểm thiện cảm cái gì? Hôm nay tôi cũng không làm chuyện gì…”
Tiểu Bao Tử kích động nói: “Tôi đã kiểm tra, hôm nay cô Lý cho cô 3 điểm thiện cảm, có lẽ cô ấy thật sự vui vì chủ nhân có thể thay đổi…Có 78 điểm thiện cảm là ở lúc chủ nhân đọc bài khóa trong lớp, không biết vì sao Chu Quân Hào cho 6 điểm thiện cảm…Còn có!!”
“Trời ạ…” Tiểu Bao Tử cảm thấy mình thật hạnh phúc, muốn bay một vòng.
Bắt đầu thay đổi
“Chủ nhân! Chủ nhân, tôi đã nói vị hàng xóm Mặc tiên sinh kia là đối tượng thích hợp nhất để công lược thành người yêu! Hôm qua, một mình anh ta cho 20 điểm thiện cảm!”
“Chủ nhân, nếu dựa theo tốc độ này, tôi rất nhanh liền có thể thăng cấp.”
Vốn dĩ Hàn Mộ Vi có chút nghe không hiểu, chờ sau khi nghe rõ Tiểu Bao Tử nói gì, chính cô cũng sửng sốt.
Cô…Chẳng qua chỉ đọc bài liền nhận được độ thiện cảm của cô Lý và bạn học? Vì sao?
Hàn Mộ Vi có chút không thể lý giải nổi: “Nhưng mà, tôi rõ ràng không có làm gì…”
⬅ Trước Tiếp ➡