Chương 27
Để con vợ lẽ cưới một người đàn bà tệ hại như Nhan Tâm.
Sắc mặt Đại phu nhân hơi thay đổi, không nói gì.
"Thật là bất hạnh cho gia đình." Đại lão gia nói "Có lẽ vận xui của cô con dâu đó đã từ Nhan gia truyền đến nhà chúng ta."
Lại nói "Sau khi Nhan Tâm gả đi, Nhan gia lại kết thân với phủ Đốc quân, Thất tiểu thư sắp gả cho con trai lớn của Cảnh Phong là Cảnh Nguyên Chiêụ Họ gặp may rồi."
"Thất tiểu thư là con gái ruột của Lạc Trúc. Lạc Trúc sắp làm mẹ vợ của nhà phủ Đốc quân rồi. Chúng ta giúp bà ấy, bà ấy cũng sẽ báo đáp chúng ta, lão gia." Đại phu nhân nói.
Đại lão gia "Nhưng cũng không thể rước sao chổi về nhà chúng ta được."
Kế hoạch đến đây, gần như có thể hoàn thành rồi.
Đại phu nhân thuận thế nói "Giờ cô ta là con dâu nhà chúng ta, dĩ nhiên do chúng ta làm chủ. Hay là đưa cô ta đến chùa, tĩnh dưỡng ba tháng, trừ đi khí xui xẻo trên người cô ta."
Đến chùa rồi lại tìm một cái cớ, nói cô ta ham chơi ngã xuống vách núi chết, hoặc là bệnh chết.
Tóm lại, Nhan Tâm sẽ không bao giờ trở lại cõi đời này nữa.
Đại phu nhân giải quyết được cái gai trong mắt, cũng thay cô bạn thân Lạc Trúc giải quyết đứa con gái ruột của vợ cả không biết điều này.
Còn vì sao Đại phu nhân Chương thị lại hận đến mức muốn ăn tươi nuốt sống Nhan Tâm, hận đến mức muốn lấy mạng cô thì phải nói từ ba năm trước.
"... Cũng được, trước tiên đưa cô ta đến chùa đi." Lời của Đại lão gia cắt ngang dòng suy nghĩ của Đại phu nhân.
Đại phu nhân mỉm cười "Vậy tôi đi làm đây."
Bà ta sai người đi tìm Nhan Tâm.
Không ngờ Nhan Tâm lại đang ở trong sân của lão phu nhân.
Tối qua cô đã không về phòng ngủ.
Đại phu nhân khẽ nhíu mày, linh cảm lão phu nhân sẽ cản trở.
Nhưng không sao, lão phu nhân đã lớn tuổi, không bảo vệ được Nhan Tâm đâụ
Bà ta định đến sân của lão phu nhân để đón Nhan Tâm, Đại lão gia Khương Tri Hành cũng muốn đến thăm mẹ.
Ông ta là một người con hiếu thảo.
Thấy Nhan Tâm và lão phu nhân đang dùng bữa sáng bên bàn, Đại lão gia không vui lắm, Đại phu nhân cũng hơi sa sầm mặt.
Tâm trạng của lão phu nhân lại khá tốt.
Con mèo trắng có đôi mắt hai màu đang nằm trên chiếc ghế gấm bên cạnh phơi nắng, trông lười biếng.
"... Nghe nói ba người làm hôm qua đều bị thiêu chết rồi?" Lão phu nhân lạnh lùng liếc nhìn Đại phu nhân.
Đại phu nhân quen sợ mẹ chồng, hơi co rúm lại "Là con dâu làm việc không chu toàn."
Đại lão gia không quan tâm "Chết thì chết thôi, mời người làm một buổi lễ cúng là nhà cửa sạch sẽ."
Nhan Tâm không ngẩng đầụ
Người làm bị thiêu chết, điều họ quan tâm không phải là những người làm đó hay gia đình của họ, mà là lo lắng sân nhà mình bị ám khí xui xẻo.
Kiếp trước Nhan Tâm chỉ biết Khương gia độc ác, nhưng hiếm khi có cơ hội nói chuyện trước mặt cha mẹ chồng.
Cô không hề biết cha mẹ chồng mình lại tàn nhẫn đến vậy.
Lão phu nhân lại nói "Gia đình của những người làm đó phải cho một ít tiền."
Đại lão gia "Mẹ yên tâm."
Ông ta liếc nhìn Nhan Tâm đang im lặng, nói "Con về đi, ở đây không cần con hầu hạ."
Nhan Tâm "Vâng."
Cô đứng dậy rời đi.