⬅ Trước Tiếp ➡

"Cô ta tạo nghiệp quá." Trương Nam Thù nói "Còn đáng ghét hơn Từ Đồng Nguyệt lúc trước."
Nhan Tâm "Đúng vậy, ít nhất Từ Đồng Nguyệt còn muốn giữ cái danh hiệu quý nữ, làm việc còn kiêng dè. Hạ gia thì không kiêng nể gì cả."
Chuyện này là mồi lửa.
Đốc quân cũng đã nghe nói. Vì liên quan đến trị an tɾong thành, có người đã truyền đến tai Đốc quân.
Đốc quân nghe xong nổi giận, sai người đi xử lý "Bảo Hạ gia mau chóng bỏ tiền ra giải quyết hậu quả, giải tán hết đám người biểu tình đi."
Hạ gia vốn dĩ không chịu, họ bỏ tiền ra chính là nhận sai.
Một khi nhận sai, tội danh giới báo chí gán cho Hạ Diệu Diệu sẽ không bao giờ rửa sạch được nữa.
Nhưng Đốc quân đã lên tiếng, họ đành phải làm the0. Nhất thời, thanh danh của Hạ Diệu Diệu ở Nghi Thành trở nên hỗn độn.
Đương nhiên, điều này không thể bù đắp tội lỗi của cô ta. Cô ta đâu có ngã cầu thang sảy thai, chỉ là tổn hại thanh danh chút thôi.
Hạ gia tống cô ta ra nước ngoài, cô ta vẫn sống cuộc đời xa hoa trụy lạc như thường.
Vở kịch này, rất nhiều người xem chưa đã.
Nhưng đối với kế hoạch của Cảnh Nguyên Chiêu, thế là đủ rồi.
Thoáng cái đã đến ngày nhập gia phả.
Nhan Tâm dậy từ sáng sớm, trang điểm cho mình và Tuyết Nhi.
Tuyết Nhi mặc chiếc váy đầm nhỏ mới tinh, bên ngoài khoác một chiếc áo ch0àng nhỏ màu tuyết. Viền áo ch0àng dùng lông hồ ly trắng, vô cùng xinh xắn.
Phu nhân nhìn thấy, hài lòng hết mực "Thế này đẹp biết bao "
Lại nói tɾong kho của bà ấy có không biết bao nhiêu vải tốt, đều cho Tuyết Nhi hết.
Lát sau Cảnh Nguyên Chiêu đến, đón hai mẹ con sang nhà tổ bên phủ Tây.
Trên đường đi, anh nói với Nhan Tâm vài câu, lại bảo cô "Đừng xót con. Con bé là Đại tiểu thư của Cảnh gia, phải gánh vác trách nhiệm của mình."
Nhan Tâm "Em thấy anh xót con hơn thì có."
Cảnh Nguyên Chiêu "..."
Anh đương nhiên xót, đây là con gái anh mà
Đoàn người đi đến nhà tổ.
Lần này mời rất nhiều khách khứa, bạn bè thân thích đều có mặt đông đủ, trước cửa đậu đầy xe sang ngựa quý.
Lính gác vác súng, kiểm tra thiệp mời của từng vị khách.
Xe của Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu vừa dừng hẳn, đã nghe thấy có người phàn nàn "Có cần thiết phải cẩn thận thế này không?"
Hai vợ chồng bế con xuống xe, những vị khách tình cờ gặp đều đến chào hỏi, phu nhân và Đốc quân ở chiếc xe phía sau, có phó quan mở đường, lát sau mới tới.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đợi một lát trên thềm đá trước cổng lớn.
Xe của phủ Tây đến.
Cảnh Phỉ Nghiên xuống xe trước, rồi đỡ mẹ cô ta, sau đó là các anh em của cô ta.
Nhìn thấy đứa bé tɾong lòng Nhan Tâm, Hạ Mộng Lan hừ một tiếng "Sao béo như con he0 con thế kia?"
Cảnh Phỉ Nghiên "Mẹ, mẹ đừng có kiếm chuyện không vui hôm nay. Coi chừng cha giận, không nể mặt mẹ đâụ"
"Bình thường ông ấy cũng có nể mặt mẹ đâụ" Hạ Mộng Lan lạnh lùng nói "Con tự nhìn xem, đứa bé kia béo không có hình thù gì nữa. Lại là con gái, có gì đáng để khua chiêng gõ trống thế này?"
Lại nói "Chắc chắn là Thịnh Uẩn làm trò, cứ muốn mượn đứa bé để chơi trội."
Bà ta còn nói các con trai mình "Nếu chúng mày cố gắng, sinh được cháu đích tôn thì sau này còn chỗ nào cho con bé béo kia nữa?"


⬅ Trước Tiếp ➡