Chương 1490
Trương Nam Thù thấy cô đã có tính toán tɾong lòng nên cũng miễn cưỡng yên tâm.
Qua tết, hai nhà Trương Cảnh vẫn luôn hòa đàm, hiện tại Trương Lâm Quảng đã đồng ý thả Cảnh Nguyên Chiêu về.
Trong phòng ngủ, Cảnh Nguyên Chiêu hôn cô, Nhan Tâm vẫn đang hỏi chính sự "Sao anh ta lại đồng ý?"
Cảnh Nguyên Chiêu "Thiếu phu nhân, lúc làm chính sự thì tập trung một chút."
Nhan Tâm "..."
Anh cứ phải thỏa mãn bản thân rồi mới chịu nói chuyện đàng h0àng.
Anh thì thầm nói với Nhan Tâm "Bắt được Thất Bối Lặc rồi, ngoài ra dùng anh ta câu được hai tên sát thủ của Song Ưng Môn. Những chuyện này, anh đã tiết lộ cho Trương Lâm Quảng."
Nhan Tâm hiểu ngay lập tức "Nếu Cảnh gia phái người ám sát Trương Lâm Quảng, sẽ đổ tội lên đầu sát thủ Song Ưng Môn. Trương Lâm Quảng sợ nhất chiêu này."
Đến lúc đó chẳng có chỗ nào mà đòi công đạo.
Cho nên, quân bài đàm phán của hai nhà là thả Cảnh Nguyên Chiêu và Nhan Tâm về trước, không giam giữ họ làm "con tin" nữa.
Trương Lâm Quảng đã đồng ý.
Đợi đến tháng ba, Cảnh Nguyên Chiêu có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Nhan Tâm và con cũng vậy. Chỉ là tình huống của Nhan Tâm đặc biệt, Trương gia chịu thả, nhưng tạm thời cô cũng chưa tiện về.
"Lúc trước, anh cố ý thả Thất Bối Lặc và hai tên sát thủ đi, chính là vì hậu chiêu này sao?" Nhan Tâm hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Đúng vậy. Có Thất Bối Lặc gánh tội thay, chúng ta có thể làm rất nhiều việc mà không bị giới báo chí chỉ trích, cũng sẽ không bị các quân phiệt khác thảo phạt."
Nhan Tâm cười cười "Cao kiến."
"Cảm ơn thiếu phu nhân khen ngợi." Cảnh Nguyên Chiêu lại nhẹ nhàng hôn cô.
Người ngoài chỉ coi Cảnh Nguyên Chiêu là kẻ thô lỗ, đã quá coi thường anh.
"Châu Châu Nhi, em nghĩ thế nào?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi cô "Nếu em không yên tâm thì anh sẽ tạm thời không về."
Nhan Tâm lập tức ngồi thẳng dậy "Anh phải về chứ."
Về thăm phu nhân, cũng là về để ổn định lòng quân.
Cảnh Nguyên Chiêu không chỉ là chồng của Nhan Tâm mà còn là con trai của phu nhân, là thiếu soái của chính phủ quân sự Cảnh thị, anh có việc rất quan trọng.
"Anh về trước đi." Nhan Tâm lại nói "Đợi thời cơ chín muồi, em và Tuyết Nhi cũng sẽ về."
Cảnh Nguyên Chiêu "Anh không nỡ xa hai mẹ con."
Anh ở nhà liền ba ngày, ngày nào cũng trêu đùa con.
Cô bé tỉnh dậy là được anh ôm vào tɾong lòng.
Nhan Tâm bế chẳng được bao lâu thì tay đã mỏi nhừ. Cô véo má con gái "Có phải con bé lớn nhanh quá rồi không?"
Cảnh Nguyên Chiêu lập tức bịt đôi tai nhỏ của Tuyết Nhi lại "Suỵt, mẹ nói linh tinh đấy, Tuyết Nhi đâu có lớn quá nhanh? Là thằng nhóc thối Trương gia lớn quá chậm, làm ảnh hưởng đến Tuyết Nhi."
Trong mắt Cảnh Nguyên Chiêu, đây là tốc độ phát triển của một đứa trẻ bình thường. Con gái anh tròn vo, mũm mĩm, là đáng yêu nhất trần đời.
Trẻ con thì phải trắng trẻo tròn trịa như vậy mới có phúc khí.
Nhan Tâm "..."
Quãng đời còn lại không chỉ phải lo con gái có béo quá không, mà còn phải lo con bé có bị chiều hư hay không.
Cha nó, bà nội nó, sẽ nâng niu nó tɾong lòng bàn tay.
Cô nhìn hai cha con đang chơi đùa, tắm nắng ngoài sân, không nhịn được cong khóe môi.
Đầu tháng ba, Cảnh Nguyên Chiêu xuấtphát về Nghi Thành.
"Anh nhất định sẽ quay lại vào tháng tư." anh cam đoan với Nhan Tâm.