⬅ Trước Tiếp ➡

Thất Bối Lặc giữ A Tùng lại, mục đích vẫn là vì Nhan Tâm.
Trước kia anh ta gặp Nhan Tâm, có nhắc đến Triệu Yên gì đó.
Nhan Tâm cảm thấy hẳn là anh ta có một kế hoạch, tɾong kế hoạch này, Nhan Tâm là người dự bị, dự bị mà thôi, cũng không quan trọng đến thế.
A Tùng thả Cảnh Nguyên Chiêu đi, lại tiết lộ địa điểm đóng quân của Thất Bối Lặc ở Bắc Thành, Thất Bối Lặc đã sớm hận thấu xương.
Nếu Song Ưng Môn xảy ra chuyện thì tính mạng A Tùng khó giữ.
Chỉ có Nhan Tâm mới cứu được A Tùng.
A Tùng ở tɾong vũng bùn khó khăn, có lẽ lúc ngẩng đầu nhìn thấy một tia sáng mong manh, đó chính là Nhan Tâm.
Nhan Tâm không cứu cậu ấy, cậu ấy thân chết hồn tan, linh hồn cũng h0àn toàn rơi vào bóng tối.
Trên đường đi, Nhan Tâm và Bạch Sương đều đang bàn bạc cách hành động.
Bốn giờ chiều, xe đến phủ của Tùng Sơn Thắng.
Cô vác cái bụng bầu, đột ngột đến thăm, khiến người ta rất ngạc nhiên.
Nhan Tâm không đi vào tɾong, chỉ cười nói "Tôi đi ngang qua, không vào làm phiền đâụ Mời A Tùng ra đây, tôi nói với cậu ấy một câu rồi đi."
Tùy tùng vào báo cho Tùng Sơn Thắng.
Tùng Sơn Thắng và Thất Bối Lặc đều đi ra, thấy cô như vậy cũng vô cùng kinh ngạc.
Sau lưng cô chỉ có một chiếc ô tô và Bạch Sương ngồi ở ghế lái.
Thất Bối Lặc cười nói "Cảnh thiếu phu nhân đã đến đây rồi thì tạm thời ở lại, vài ngày nữa hãy về."
"Tôi sắp sinh rồi, e là không có thời gian. Tôi đến bắt mạch cho Thời lão phu nhân, tiện đi ngang qua, muốn chào hỏi A Tùng một tiếng." Nhan Tâm nói.
Cô để ý thấy ở góc phố có bóng người chuyển động.
Bất tri bất giác, bốn phía con phố trước cửa đều đã có người mai phục.
Nhan Tâm mỉm cười, giả vờ như không biết "Bối Lặc gia, A Tùng bận thì lần sau tôi lại đến thăm cậu ấy vậy."
Cô xoay người định đi.
Bây giờ vẫn còn hai hướng đột phá.
Thất Bối Lặc không biết mục đích của cô là gì, cũng không biết rốt cuộc cô mang the0 bao nhiêu viện binh. Nếu không bắt được cô thì sẽ bứt dây động rừng.
Cho nên anh ta cười nói "Đâu có không cho cô gặp."
Anh ta dặn dò người bên cạnh "Đi gọi A Tùng lại đây."
Tùng Sơn Thắng gật đầu, rảo bước đi vào tɾong. Nhan Tâm biết, bọn họ muốn quan sát mai phục xung quanh.
Nhan Tâm thì trò chuyện vui vẻ với Thất Bối Lặc, hai người tán gẫụ
Khoảng năm phút sau, A Tùng mới đi ra, còn người của Thất Bối Lặc đã nắm rõ tình hình xung quanh.
Nhan Tâm và Bạch Sương, đơn thương độc mã mà đến.
"Bối Lặc gia, Thời Tam gia vẫn luôn muốn nói chuyện với anh, đây là vật ông ấy nhờ tôi đưa cho anh..."
Vừa dứt lời, cô rút ra một khẩu súng lục từ tɾong túi, bắn một phát về phía Thất Bối Lặc, sau đó kéo A Tùng "Chạy mau, ghế sau "
Biến cố cực nhanh.
Sau khi mang thai, Nhan Tâm vẫn luyện Ngũ Cầm Hí, thân thể không thể nói là linh hoạt lắm, A Tùng kéo cô, Nhan Tâm lại leo lên ghế lái.
A Tùng nghe hiểu hai chữ "ghế saú.
Ghế sau có hai khẩu súng trường.
Bạch Sương đã khởi động xe, đồng thời nhanh chóng di chuyển sang ghế phụ, hai tay cầm hai súng.
Nhan Tâm đạp lút chân ga.
Chiếc xe lao vút đi, Bạch Sương phía trước, A Tùng phía sau, cứ thế đánh thủng một lỗ hổng tɾong vòng vây của Thất Bối Lặc.


⬅ Trước Tiếp ➡