Chương 1466
"Chiều hôm qua tôi về ngủ ba tiếng, đêm không buồn ngủ. Làm đồ ăn khuya, mùi vị rất ngon, nghĩ bụng đi đưa cho mọi người một ít anh cả tôi, cháu gái tôi, anh hai tôi và chị. Cũng là muốn xem ai còn chưa ngủ, nói chuyện với tôi một lát. Phái người đi xem thì mọi người đều ngủ cả rồi, chỉ có viện của Nhị gia là trống không, phó quan trưởng đi đi lại lại ở cổng lớn. Tôi vừa ăn xong đồ khuya, dứt khoát ra ngoài đi dạo. Vú nuôi đi cùng tôi. Đến viện của anh hai tôi, sắc mặt phó quan trưởng của anh ấy không đúng lắm. Trên tay áo có mảng máu lớn, tôi ngửi thấy mùi máu tanh. Dưới sự ép hỏi, anh ta nói Từ lão Tam bắt cóc Doãn Khanh Dung, chặt ngón tay chị ấy gửi tới, bắt anh hai tôi một mình đến chỗ hẹn. Nếu anh hai tôi không đi một mình, giở trò trên đường thì cậu ta sẽ chặt tay chân Doãn Khanh Dung, nếu còn không nghe lời thì là tứ chi..."
Dạ dày Nhan Tâm cuộn lên từng đợt.
Cô cố gắng nhịn xuống, nhẹ nhàng ấn vào vùng dạ dày "Sau đó thì sao?"
"Anh hai tôi xưa nay vẫn thẳng tính, đầu óc không biết đường vòng. Phó quan trưởng nói anh ấy nhìn thấy ngón tay đứt liền phát điên, đi một mình rồi. Phó quan trưởng khuyên anh ấy đi tìm chị và cục sắt, mọi người bàn bạc kế sách, ít nhất làm cho chuyện này chu toàn, anh ấy không nghe, trực tiếp đi the0 chỉ dẫn ra ngoài." Trương Nam Thù nói.
"Về chưa?"
"Chưa, nhưng phó quan trưởng của anh ấy đã điều người đi bao vây Từ gia, bắt được anh em Từ Hạc Đình, Từ Hạc Tân, còn có những người khác của Từ gia. Một khi Từ lão Tam giở trò, bên chúng ta cũng có con tin. Dù vậy, mạng của anh hai tôi có giết cả nhà Từ gia cũng không đền được." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Đừng lo lắng..."
"Sao tôi có thể không lo lắng? Từ lão Tam rõ ràng là muốn hại anh ấy." Trương Nam Thù nói.
"Vì Doãn Khanh Dung?"
"Chắc là lòng tự trọng bị tổn thương, cầu mà không được." Trương Nam Thù nói.
Hai người đang nói chuyện thì Cảnh Nguyên Chiêu từ phòng vệ sinh trở lại.
Anh đã rửa mặt sơ qua, ngồi xuống cũng hỏi xem có chuyện gì.
"Tôi ra ngoài xem giúp cô nhé?" Anh hỏi.
Trương Nam Thù "Anh đừng chạy lung tung. Người kia chưa tìm về được, anh lại dính vào nữa. Đợi tin tức trước đã."
Bọn họ cũng không phải đợi bao lâụ
Khi mặt trời vừa mọc, phó quan thông báo cho Trương Nam Thù, Nhị gia đã về phủ.
Trương Nam Thù lập tức muốn đi xem.
Vú nuôi cũng không giữ được.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đành phải vội vàng đi the0, đến viện của Trương Tri.
Trương Tri ngồi trên ghế sô pha phòng khách, sắc mặt mệt mỏi và tiều tụy, toàn thân đầy máụ
Anh ta dặn dò phó quan trưởng của mình "Mọi việc cứ làm the0 lời tôi nói."
Phó quan trưởng vâng dạ, lui ra ngoài, lập tức ra hiệu bằng mắt cho Trương Nam Thù vừa tới "Tam tiểu thư, đừng vào tɾong."
Trương Nam Thù còn muốn đi vào, phó quan trưởng đưa tay ngăn cản, đồng thời nói với cô ấy "Tam tiểu thư, cô ra đây một chút, tôi có việc muốn nhờ."
Trương Nam Thù nhìn vào phòng khách.
Trong lòng Trương Tri đang ôm Doãn Khanh Dung, giống như đang ngủ.
Toàn thân cô ấy đầy máu, chắc là do bị chặt ngón tay gây ra.
Lùi ra cổng viện, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đã đuổi tới nơi, liền nghe thấy phó quan trưởng nói "Nhị gia dặn dò làm hỷ sự."