Chương 1431
Trương Nam Thù nhìn thấy cô ta như vậy, nhớ lại lần trước cô ta giúp đỡ Từ Đồng Nguyệt vu oan cho mình, thì rất muốn xé nát mặt cô ta.
"Chị, chị mệt rồi phải không? Nghỉ một lát đi, uống ngụm trà." Trương Tự Kiều còn chủ động qua đây xun xoe.
"Nếu các người không đến phủ Đại soái tổ chức tang lễ thì tôi cũng chẳng mệt đâụ" Trương Nam Thù cười nói.
Sắc mặt Trương Tự Kiều cứng đờ.
Mắt thấy cô ta sắp làm bộ làm tịch, Trương Nam Thù chặn đường cô ta "Tôi nói đùa thôi, Tự Kiều sẽ không cho là thật mà giận chứ?"
"Sao có thể?" Ý muốn khóc của Trương Tự Kiều đành phải vội vàng nín trở lại.
Cô ta còn muốn nói gì đó, Trương Nam Thù nói "Con người tôi ấy, khẩu xà tâm phật. Không biết nói chuyện lắm, nhưng tang lễ không bỏ sót cái nào, việc nào cũng thay các người làm tốt cả rồi. Chuyện của ông chú, cũng như chuyện của ông nội ruột tôi vậy."
Trương Tự Kiều "..."
Trương Nam Thù đã giao thiệp với cô ta nhiều năm, nắm rõ đường đi nước bước của cô ta, trực tiếp dùng lời lẽ của cô ta để chặn họng cô ta, khiến cô ta không nói được lời nào.
Bên cạnh hai chị em Trương San San, Trương Tuệ Tuệ còn nói đỡ vào.
"Phủ Đại soái quả thực là chỗ nào cũng tận tâm, khách đến được chăm sóc chu đáo."
"Ngay cả cái chân nến nhỏ cũng được chuẩn bị trước, không chút rối loạn nào. Trong lòng họ đều nghĩ cho chúng ta."
"Dù sao cũng là người một nhà."
Ba người cùng phe, cứ thế ép Trương Tự Kiều nói không ra lời.
Trương Tự Kiều ngẩn người, lại hiếm khi chân thành nói "Lời này không sai, chúng em rất cảm kích anh chị họ."
Trương San San và Trương Tuệ Tuệ nhìn nhau, tɾong đáy mắt nhau đều có sự kinh ngạc.
Sao lần này Trương Tự Kiều lại ngoan ngoãn thế?
Trong lòng Trương Nam Thù lại rùng mình.
Cô ấy về phòng thay quần áo, giấu một con dao găm ngắn tɾong lớp áo bông lót tɾong, đề phòng bất trắc.
Trương Tự Kiều quá khác thường.
Trương Nam Thù lại nhớ tới, hôm đó cô ấy và hai người anh đi thăm ông chú, Trương Tự Kiều không có mặt.
Ông chú rõ ràng sắp không xong rồi, vào thời điểm quan trọng đó, người thích thể hiện như Trương Tự Kiều sao có thể rời đi? Sự vắng mặt đó của cô ta đã bị Trương Nam Thù nhìn thấy.
Trương Nam Thù học được rất nhiều từ Nhan Tâm.
Đổi lại là trước đây, những thay đổi nhỏ nhặt này, cô ấy sẽ không để tɾong lòng.
Cộng thêm tɾong thời gian tang lễ, cô ta ngoài việc ăn mặc có chút khác người thì lại rất ngoan ngoãn không gây chuyện, quá khác thường
Hai cái khác thường cộng lại, đủ để khiến người ta cảnh giác.
Trương Nam Thù còn dặn dò hai cô em họ "Hai em cũng cẩn thận một chút, mắt lúc nào cũng phải thay chị để ý Tự Kiềụ Cô ta có gì không đúng, các em đều ghi lại nói cho chị."
"Vâng."
"Chị cứ yên tâm."
San San và Tuệ Tuệ thận trọng đồng ý.
Nhà ngoại của Trương Nam Thù cũng đến tham dự tang lễ, cô ấy cũng nhìn thấy Phú Văn.
Phú Văn vẫn bộ dạng đó.
Từ gia cũng phái người đến thắp hương. Là một tɾong cặp song sinh, Trương Nam Thù không phân biệt được rốt cuộc là anh hay là em.
"Nén bi thương." Một tɾong cặp song sinh Từ gia nói, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Trương Tri.
Trương Nam Thù bảo Tôn Mục ra chắn một cái, tiễn cậu ta ra ngoài.