Chương 1413
Không ngờ cô ta lại xuấthiện ở Bắc Thành, lại còn đi cùng Thất Bối Lặc.
Thấy Nhan Tâm, cô ta không hề ngạc nhiên, ngược lại còn cười khẩy.
Nhan Tâm định lướt qua.
Nhiếp Kiều lại đột nhiên lên tiếng "Gặp người quen mà không chào hỏi một tiếng sao? Đúng là không có giáo dục."
"Không cần thiết phải nói vậy đâu, Nhiếp tiểu thư. Cô không chào hỏi, tôi cũng sẽ không trách tội đâụ" Nhan Tâm cười nói.
Nhiếp Kiều nhìn chằm chằm vào cô đầy lạnh lùng "Cô quả nhiên mồm mép lanh lợi."
Cô ta quét mắt nhìn Cảnh Nguyên Chiêu, sắc mặt hơi thay đổi, ánh mắt tɾong khoảnh khắc trở nên vô cùng phức tạp.
Nhan Tâm cũng quay sang nhìn Cảnh Nguyên Chiêụ
Cảnh Nguyên Chiêu "bị thương" đến nay đã hơn một năm, không còn suốt ngày ở khu đóng quân như trước, da dẻ đã trắng ra nhiềụ
Vốn dĩ anh đã có vài phần giống cậu, lúc da ngăm đen thì không thấy rõ, giờ trắng ra lại càng giống hơn.
Mà Nhiếp Kiều lại mê mệt Thịnh Viễn Sơn một cách điên cuồng.
"Anh ta là ai?" Nhiếp Kiều ép hỏi Nhan Tâm "Sao anh ta lại..."
Nhan Tâm "Không liên quan đến Nhiếp tiểu thư."
"Sao lại không liên quan? Tại sao anh ta lại giống Viễn Sơn như thế?" Nhiếp Kiều bước lên vài bước.
Thất Bối Lặc đứng bên cạnh cười cười "Nhiếp tiểu thư, anh ta là con trai trưởng của Cảnh gia, Cảnh Nguyên Chiêu, Thịnh Viễn Sơn là cậu ruột của anh ta."
Nhiếp Kiều nhìn chằm chằm khuôn mặt này một hồi lâụ
Đến mức Cảnh Nguyên Chiêu cau mày khó chịu "Cô làm nghề buôn bán à?"
Nhiếp Kiều không hiểu câu này "Cái gì?"
Cảnh Nguyên Chiêu "Cô không làm buôn bán, thế nhìn chằm chằm vào kim chủ tha thiết như vậy làm gì?"
Nhan Tâm "..."
Nhiếp Kiều ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại "Anh có biết tôi là ai không? Anh dám sỉ nhục tôi "
Cảnh Nguyên Chiêu hơi cúi người, cố ý ghé vào tai Nhan Tâm hỏi, giọng rất khẽ "Cô ta là ai thế?"
Anh vậy mà lại thì thầm to nhỏ với Nhan Tâm ngay trước mặt Nhiếp Kiều và Thất Bối Lặc.
Hành động này quả thật quá đáng.
Sắc mặt Nhiếp Kiều thay đổi liên tục.
Nhan Tâm quét mắt nhìn Nhiếp Kiều một lượt từ trên xuống dưới, cũng kiễng chân thì thầm với anh "Người Nhiếp gia ở Tấn Thành, nơi ngày xưa cậu từng đóng quân."
Cảnh Nguyên Chiêu vẫn thì thầm với cô "Biết rồi, anh từng làm ăn với Nhiếp gia, chỉ là chưa gặp tiểu thư Nhiếp gia bao giờ."
Nhiếp Kiều tức muốn nổ phổi.
Nhan Tâm không muốn nói chuyện nhiều, gật đầu với Thất Bối Lặc, rồi cùng Cảnh Nguyên Chiêu lên xe rời đi.
Nhiếp Kiều nói với Thất Bối Lặc "Sao anh vẫn chưa giết chết cô ta?"
Thất Bối Lặc "Cô ta rất khó đối phó."
"Tôi không tin " Nhiếp Kiều nghiến răng nghiến lợi "Nỗi nhục lớn nhất đời này của tôi là do cô ta gây ra, tôi phải giết cô ta."
Thất Bối Lặc cười cười "Nhiếp tiểu thư, e là cô không có bản lĩnh đó đâụ"
Nhiếp Kiều bị khích tướng, lập tức nói "Anh cứ chống mắt lên mà xem "
Cô ta vốn có chút việc muốn bàn với Thất Bối Lặc, giờ cũng chẳng còn tâm trạng nữa.
Cô ta quay người bỏ đi, tìm anh trai Nhiếp Thiệu Văn để bàn bạc.
Trên xe, Cảnh Nguyên Chiêu hỏi Nhan Tâm "Người phụ nữ đó là thế nào?"
Nhan Tâm kể chi tiết cho anh nghe.
Cảnh Nguyên Chiêu khẽ nhướng mày "Kẻ bại trận dưới tay em, cô ta đắc ý cái gì chứ?"
Nhan Tâm ngắm nhìn anh.
"Sao thế?"
"Anh và cậu, quả thực có vài phần giống nhaụ" Nhan Tâm nói "Lúc không cười."