Chương 1404
“Rốt cuộc các cô nghe ai nói Trương Nam Thù kiêu ngạo? Thực ra cô ấy cũng được mà, chỉ là bình thường bài vở nặng̝, cô ấy toàn ở nhà học bài, không thích xã giao.”
Mọi người đối chiếu lại, phát hiện cách nói “Trương Nam Thù thanh cao lạnh lùng”, có thể chính là từ phía Từ Đồng Nguyệt truyền ra.
Không phải Từ Đồng Nguyệt thì cũng phải là cô ta. Bởi vì nếu là cô ta thì chủ đề sẽ hay hơn, thích hợp để tán gẫu cả buổi chiều, tiêu khiển ngày đông đằng đẵng.
Nói đi cũng phải nói lại, tại sao lại không cho Trương Nam Thù kiêu ngạo? Cô ấy là con gái của Trương soái mà.
Lúc cha cô ấy còn sống, các cô gái khắp Bắc Thành này, ai tôn quý sang trọng bằng cô ấy?
Ai mà chẳng nịnh bợ cô ấy?
Hơn nữa, người ta cũng có bạn bè của mình, cô ấy có mấy người bạn thân quen biết, ngày thường cùng nhau ăn cơm dạo phố, việc gì phải để ý đến những người bắn đại bác cũng không tới này?
Cũng không biết tại sao, dường như tɾong tiềm thức của các cô gái Bắc Thành đều cảm thấy, Trương Nam Thù không để ý đến họ đều là do cô ấy quá mức cao ngạo.
Chuyện đương nhiên, là ai đã bôi nhọ Trương Nam Thù, tạo cho mọi người ấn tượng như vậy?
Mấy cô gái tỉnh táo hơn chút, tɾong cuộc trò chuyện này cảm thấy sởn gai ốc.
Có một người vẫn luôn ghen tị với Trương Nam Thù, tɾong vòng xã giao ở Bắc Thành không tiếc sức lực dẫm đạp hạ thấp cô ấy. Người này là ai, chỉ khi cô ấy đen đủi mới nổi lên mặt nước.
Thật đáng sợ.
Trương Nam Thù chẳng thèm so đo những thứ này.
Mấy ngày nay cô ấy vui cực kỳ, có cảm giác sảng khoái khi đại thù được báo, suýt chút nữa là ôm Nhan Tâm xoay vòng.
Lại vì Cảnh Nguyên Chiêu có thể đi lại được, tảng đá nặng̝ đè tɾong lòng Trương Nam Thù cũng được dỡ xuống.
“Anh hai cô cũng giúp một tay. Anh niên biết chụp ảnh kia, canh ở phòng bao bên cạnh, chụp được rất nhiều bằng chứng.” Nhan Tâm nói với Trương Nam Thù "Cô cũng nên cảm ơn anh ta.”
Trương Nam Thù “Vốn dĩ chị cũng sẽ sắp xếp người đi chụp ảnh mà. Không có anh ấy thì cũng có người khác. Anh ấy cứ nhất định chen vào góp vui, cảm ơn anh ấy làm gì?”
Nhan Tâm “Anh em các người, người này cứng mồm hơn người kia.”
Trương Nam Thù “Mấy năm rồi tôi không vui vẻ như thế này, chị đừng làm mất hứng.”
Cô ấy vui thật sự.
Trước đây, Từ Đồng Nguyệt giẫm đạp lên cô ấy, mẹ cô ấy bảo cô ấy nhẫn nhịn, đừng làm bàn đạp cho người khác. Nhưng kết quả chẳng phải vẫn thế sao?
Trương Nam Thù chướng mắt nhất là bộ mặt của Từ Đồng Nguyệt.
Chỉ một chuyện nhỏ như vậy, lại giống như móc rỗng cô ta, hủy hoại h0àn toàn cái danh tiếng tốt đẹp mà cô ta “đầu cơ trục lợi” đổi lấy được tɾong những năm qua.
“Trư Trư Nhi, chị nói trút giận cho tôi, chị thực sự làm được rồi Chúng ta thắng dễ như trở bàn tay, không cần phải đánh nhau với cô ta mà đã lột được mặt nạ của cô ta xuống.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm “Tôi đã nói sẽ giúp cô trút giận mà.”
“Cái đầu này của chị, thực sự quá tốt Tôi và anh hai tôi cộng lại đều không bằng.” Trương Nam Thù nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ở bên cạnh nói “Coi như cô có chút tự biết mình.”
Trương Nam Thù liếc xéo anh “Tâm trạng tôi tốt, không tính sổ với anh.”
“Tính sổ với tôi chuyện gì?”