⬅ Trước Tiếp ➡

Bốn chữ cuối cùng, đầy vẻ cảnh cáo Nếu cô là người không quan trọng thì Trương gia sẽ không làm gì cô, nhưng cô là vợ của Cảnh Nguyên Chiêu, là người của Cảnh gia, một khi hai nhà có chuyện, Trương gia lấy Cảnh Nguyên Chiêu ra khai đao thì Nhan Tâm cũng không chạy thoát.
Có tầng thân phận này, hành sự nhất định phải thỏa đáng và kín đáo.
Nhan Tâm nghe xong, cười nhạt nói "Anh không yên tâm thì cũng tham gia đi."
Trương Tri "..."
Anh ta đến để cảnh cáo họ đừng giở trò vặt, chứ không phải muốn tham gia vào mấy trò đùa ấu trĩ chết người của họ.
"Không tham gia à?" Nhan Tâm hỏi.
Trương Tri "Thôi bỏ đi, rốt cuộc các người muốn làm gì?"
Nói xong, anh ta lại hơi hối hận, cảm thấy thật mất giá.
Nhan Tâm "Không có gì cần anh làm cả, anh chỉ cần biết chúng tôi sẽ hành động như thế nào là được."
Cô bèn kể kế hoạch của mình cho Trương Tri nghe.
"Tôi định góp cổ phần vào một hiệu thuốc trước." Nhan Tâm nói.
Hiệu thuốc lớn nhất Bắc Thành tên là Bách Thảo Đường Tần Thị, không chỉ thuốc tốt, y thuật cũng giỏi, đứng đầu các hiệu thuốc tɾong thiên hạ.
Nhan Tâm cầm hai phương thuốc bí truyền, muốn góp cổ phần.
Tần gia không thiếu chút tiền này, chỉ cảm thấy hành động này của Nhan Tâm vô cùng sỉ nhục người khác. Tần gia không cần người ngoài đến làm nền, họ có danh vọng địa vị, việc làm ăn cũng rất tốt.
"Cô thật sự muốn góp cổ phần vào Bách Thảo Đường Tần Thị? Cô tưởng Tần gia thanh cao ngạo mạn lắm sao?" Trương Tri nói.
Nhan Tâm "Đương nhiên không thanh cao rồi, Tần thị vung tiền khắp nơi kết giao với chính khách và quân phiệt. Hiện nay, Từ Lãng là chỗ dựa của họ."
"Cô biết cũng nhiều đấy." Trương Tri có chút bất ngờ.
"Tin tức của Tôn Mục, anh ấy qua lại rất thân thiết với Từ gia." Nhan Tâm nói.
Trương Tri cũng giống Trương Nam Thù, khá tin tưởng Tôn Mục. Dù anh ấy có qua lại gần gũi với Từ gia, họ cũng the0 bản năng cảm thấy Tôn Mục có thể đang toan tính điều gì đó.
Lý do rất đơn giản, lúc sinh thời Đại soái luôn rất tin tưởng Tôn Mục.
Anh em Trương gia vô cùng kính trọng cha, cũng rất tin vào mắt nhìn người của cha.
"... Chuyện của Tôn Mục, Nam Thù có hỏi qua không?" Trương Tri dò hỏi "Cậu ấy và Từ gia có quan hệ không tệ."
"Nam Thù hỏi một lần rồi."
"Cậu ấy biện giải thế nào?" Trương Tri ngồi thẳng dậy.
"Anh ấy không biện giải mà nói với Nam Thù rằng anh ấy không muốn nói nhiềụ" Nhan Tâm đáp.
Trương Tri "..."
"Lần này, chúng tôi muốn lợi dụng͟͟ Từ gia, nhưng mãi không tìm được điểm đột phá, tin tức về Bách Thảo Đường Tần thị cũng là do Tôn Mục chủ động cung cấp. Bất kể anh ấy rốt cuộc là gián điệp của phe nào, anh ấy giúp được tôi thì tôi cảm kích anh ấy." Nhan Tâm nói thêm.
"Tôi không muốn nghi ngờ cậu ấy quá nhiềụ" Trương Tri hiếm khi nói lời thật lòng với Nhan Tâm "Tôi hy vọng cậu ấy nghiêng về phía Trương gia. Con người cậu ấy có chút mưu mô. Cha tôi luôn nói tôi quá thẳng tính, không chơi lại đám chính khách."
"Cha anh đúng là sợ anh bị lừa, không yên tâm nhất về anh. Nếu người khác giở mưu kế, anh có thể sẽ là người đầu tiên tɾong nhà tɾúng kế." Nhan Tâm nói.
Trương Tri không giận.
Anh ta rất rõ điểm yếu của mình.


⬅ Trước Tiếp ➡