⬅ Trước Tiếp ➡

Cũng sẽ không đọc thêm một lần, trừ phi là họ hàng nhà mình sắp kết hôn, nói trước là sẽ đăng báo, đến lúc đó mới đặc biệt tìm xem.
Tin tức phu nhân lên phía Bắc, loáng thoáng lộ ra chút gió, nhưng lại không có bằng chứng.
Từ Lãng đặc biệt tìm Trương Lâm Quảng, dò hỏi thái độ của Trương gia.
Trương Lâm Quảng hỏi một câu ba câu không biết.
"Vậy em trai cậu chắc phải biết chứ?" Từ Lãng nói.
Ông ta nhận định ba anh em Trương gia đã có hiềm khích rất sâu, có thể đánh tan từng người một. Trương Lâm Quảng là người đầu tiên có thể ra tay.
"Nó chưa chắc đã biết, dạo này nó khá bận." Trương Lâm Quảng nói.
"Vậy Tam tiểu thư thì sao?" Từ Lãng lại hỏi.
Trương Lâm Quảng "Chú Từ, quan hệ giữa chú và Tôn Mục thân thiết, chuyện bên phía Nam Thù, chú chắc phải rõ hơn tôi chứ."
Từ Lãng bật cười "Đây là lời dỗi hờn rồi. Các cậu là anh em ruột, người ngoài sao vượt qua các cậu được?"
Trương Lâm Quảng không nói gì nữa.
Từ Lãng mời anh ta hôm nào đến làm khách.
Trương Lâm Quảng chỉ nói để xem thời gian, tạm thời rất bận, e là không rảnh.
Khi Từ Lãng rời đi, Tôn Mục đúng lúc đi ra ngoài, tình cờ gặp nhaụ
Tôn Mục ra ngoài, hơn nửa ngày không về.
Nhan Tâm đi tìm Trương Nam Thù, tặng năm mươi cái cô giữ lại lần trước cho cô ấy.
"Chị không cần sao?" Trương Nam Thù hỏi cô.
Nhan Tâm "Tôi định mang thai."
Trương Nam Thù lại bị cô làm cho chấn̵ động ma͙nh.
Kết hôn, mang thai, cô đưa ra quyết định rất nhẹ nhàng.
Nhan Tâm như nhìn thấu tâm tư cô ấy, cười nói "Lần này mẹ tôi đến, bảo với tôi rằng, có quyết định rồi thì đừng nhìn trước ngó sau, phải một mạch đi về phía trước. Tôi đã sớm quyết định làm vợ A Chiêu, cũng muốn có con của tôi và anh ấy. Quyết định của tôi nhìn có vẻ dứt khoát, nhưng không hề qua loa chút nào."
Trương Nam Thù "Tôi sợ chị không dính bầu được."
"Nói bậy." Nhan Tâm cười.
Trương Nam Thù "Hồi nhỏ tôi đi đến trang viên nghỉ mát, một con chó g͙ià đẻ năm con chó con, mỗi con một màu, tôi nuôi tất cả. Cái viện tôi ở ngay cạnh nhà tổng quản sự của trang viên. Từ khi tôi nuôi chó, gà mái nhà ông ấy không đẻ trứng nữa."
Nhan Tâm "Cô so sánh kiểu quái gì thế?"
"Vợ của ông tổng quản sự đó, bà ấy bảo với tôi, khi gà mái cảm thấy có nguy hiểm thì sẽ không đẻ trứng." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "..."
"Chị đừng nói là bây giờ chị không có cảm giác nguy cơ nhé." Trương Nam Thù lại nói.
Nhan Tâm gật đầu thành thật "Tôi có."
"Người và gà mái giống nhau, lúc căng thẳng, không thể nào thuận lợi mang thai được. Tôi đây cũng là tiêm phòng trước cho chị, tránh cho chị không mang thai được hy vọng thất bại, tɾong lòng khó chịụ" Trương Nam Thù nói.
Lại nói "Chị có thể trách cục sắt, có thể là anh ấy phế rồi."
Nói đến đây, Trương Nam Thù ghé sát lại vài phần "Các người... động phòng kiểu gì thế?"
Nhan Tâm mỉm cười nhìn cô ấy "Cô rất hứng thú hả?"
Cô ấy trêu chọc Nhan Tâm, Nhan Tâm không xấu hổ, cô ấy ngược lại đỏ mặt tía tai.
Cô ấy đấm Nhan Tâm một cái "Tôi nghiêm túc đấy. Rốt cuộc anh ấy có được không?"
Nhan Tâm không nói cho cô ấy biết.
"Chị không nể mặt gì cả." Trương Nam Thù bất mãn "Người phế chân thì làm thế nào... có phải toàn dựa vào chị bỏ sức không?"
Nhan Tâm cười.


⬅ Trước Tiếp ➡