⬅ Trước Tiếp ➡
Dứt lời hắn rút cự vật dữ tợn kia ra, lật người Trịnh Cẩm Huyên lại, cái mông tròn trịa như vểnh lên cao hơn. Từ góc độ này Tư Thần càng nhìn rõ hoa huyệt hồng hào ẩm ướt, nó liên tục chảy ra những dòng chất lỏng nhìn thật bóng loáng. Trịnh Cẩm Huyên cảm thấy bên dưới trống rỗng bèn yêu kiều nài nỉ.
“Côn ŧᏂịŧ, em muốn côn ŧᏂịŧ. Thần, làm ơn cho em ăn côn ŧᏂịŧ, lỗ nhỏ ha...a...thật khó chịu quá.”
“Sức em thật bền bỉ! Chơi lâu vậy rồi âʍ đa͙σ vẫn thèm khát bị nhét. Có phải hay không nếu anh là thằng yếu sinh lí em liền đá anh đi?”
Tư Thần có chút mỉa mai. Cũng may sức hắn trâu bò nếu không làm sao có thể thoả mãn cái lỗ da^ʍ này. Trịnh Cẩm Huyên ngoe nguẩy mông như muốn kɧıêυ ҡɧí©ɧ hắn đến thao mình. Đôi tay Tư Thần giữ chặt cặp mông ấy, thô bạo đâm mạnh vào bên trong.
Cô bất ngờ hét lên một tiếng “a”, hạ thể được lấp đầy, vui sướиɠ đến cực điểm. Tư Thần lần này như con thú mất kiểm soát, không còn chút dịu dàng nữa, hắn như muốn đâm nát cái lỗ nhỏ này của cô. Nhưng Trịnh Cẩm Huyên không có chút phản kháng, ngược lại vui vẻ cảm thụ.
Cô trừ bỏ thét chói tai thì cái gì cũng không làm được. Hắn thật sự quá điên cuồng. Sâu như vậy, nhanh như vậy, thật tàn nhẫn làm sao, nhưng mà Trịnh Cẩm Huyên lại thích. Lượng da^ʍ thuỷ lớn dọc theo háng chảy xuống, cô có chút bủn rủn không chịu được. Đâm thêm mấy chục cái nữa, Tư Thần biết cô sắp lêи đỉиɦ còn bản thân mình thì sắp ra bèn chạy nước rút.
Lát sau hắn khẽ “hừ...hừ” mấy tiếng rồi phóng toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào bên trong của tử ©υиɠ. Bản thân đã được phóng thích thoải mái nhưng không rút ra mà vỗ “bành bạch” vào mông cô một cái rõ kêu, giọng điệu đùa cợt.
“Sao rồi? Bị cắm đến không biết trời đất gì hay sao? Em còn không đem hoa huyệt rút ra chẳng lẽ còn mong muốn làm thêm hiệp nữa? Anh cũng không phiền khi phục vụ em hiệp hai đâu.”
Tư Thần rất vô liêm sỉ. Bình thường không phải là đàn ông đem cự vật của mình rút ra sao? Đằng này hắn lại bắt cô đem âʍ ɦộ của mình tách ra khỏi cây gậy lớn thế kia. Thật là biết trêu đùa người khác mà.
“...”
Trịnh Cẩm Huyên nhất thời không biết trả lời ra sao. Người anh này của cô xưa nay mặt rất là dày, cô không tài nào bì nổi. Nhận thấy côn ŧᏂịŧ có chút đâm chọt vào mình, Trịnh Cẩm Huyên giận dỗi nhếch mông, dứt khoát đem côn ŧᏂịŧ ra khỏi hoa huyệt mình. Thân thể lúc này mới đau dữ dội, vừa nãy cô thật hận bản thân không chút tiết chế để giờ cả người như bị xe cán qua, nằm bất động nhìn trần nhà. Tư Thần nhìn màu máu đỏ chói mắt còn dính trên qυყ đầυ mình, bất đắc dĩ thở dài một cái.
Vốn dĩ định để Trịnh Cẩm Huyên lớn thêm chút nữa thì mới giải quyết cô nhưng ai bảo cô quá mức câu hồn, không những thế lại quyến rũ hắn lúc nửa đêm. Điều này thật sự làm hắn không nhịn được, nhất thời đem cô trêu đùa đến tận bây giờ. Ấy vậy mà côn ŧᏂịŧ vẫn đứng hùng dũng ngẩng cao đầu, một hiệp này đối với hắn là không đủ. Nhưng Tư Thần lại không dám quá phận trong lần đầu của cô.
Hắn liếc mắt thấy chai rượu bên cạnh bèn rót ra chiếc ly thuỷ tinh. Tư Thần nghịch ngợm đổ lên bầu ngực Trịnh Cẩm Huyên, màu đỏ mận kết hợp với làn da trắng mịn kia thật bắt mắt làm sao. Ánh mắt nảy lên ý cười, mặc kệ Trịnh Cẩm Huyên đang nhắm mắt nghỉ ngơi hắn vẫn cầm lấy một núʍ ѵú mà ngắt lấy nhũ hoa hồng nhuận, hàm răng trắng tinh xảo cắn nhẹ vào bên còn lại, liếʍ toàn bộ rượu vừa đổ lên vào bụng. Trịnh Cẩm Huyên quá mệt mỏi lại còn bị hắn đùa đến nhột như vậy thì có chút tức giận, nheo mắt nhìn tên đàn ông đang giống đứa trẻ, ra sức bú ʍúŧ “chùn chụt” ngực mình.
“Anh hai. Đủ đến cùng như vậy đâu. Em đầu hàng, anh thắng rồi đấy.”
Trịnh Cẩm Huyên tuy có chút sợ nhưng vì vẫn còn tức chuyện vừa rồi nên gan đương nhiên lớn hơn bình thường, trực tiếp đem hắn từ chối. Tư Thần mặt lúc xám lúc đen, đùng đùng đi vào trong phòng tắm bỏ mặc cô ở ngoài. Trịnh Cẩm Huyên cũng chả thèm quan tâm, hoa huyệt sưng tấy đau nhói nên không thể rời đi, chỉ có thể ngủ luôn trên giường của hắn.
⬅ Trước Tiếp ➡