-- "Lần này khẳng định là bởi vì chuyện ly hôn, lúc trước kết hôn là bởi vì ông nội Dịch và ông nội của cô năm đó tự định ra hôn ước. Mẹ của Dịch Dương không thích mình, lần này trở về, nói không chừng còn có thể khuyên Dịch Dương ly hôn.. Nếu thật sự có thể ly hôn, bà ấy chính là mẹ ruột yêu dấu của mình!"
-- "Ai, đều do tên lưu manh này, nếu có thể ký tên, mình cũng không cần phải trở về chu toàn mọi việc với mẹ anh ta, bà già đó chiêu trò quá cao tay, đánh không lại."
-- "Đều nói quan hệ mẹ chồng nàng dâu xấu đi, một phần rất lớn nguyên nhân là bởi vì thằng con trai không hiểu chuyện, mấy năm nay mình quá thảm, tất cả bất hạnh đều là do tên đàn ông chó này tạo nên!"
-- "Hôm nay cũng không biết con nhỏ kia có tới giẫm thêm một chân vào người mình nữa hay không? Mình phải nghĩ trước chiêu giẫm trở về, lúc ăn cơm trăm ngàn không thể có hại, trời đánh tránh bữa ăn! Cho nên nói, phụ nữ không có việc gì làm hay sao mà đi lấy chồng, kết hôn mẹ gì, trên muốn đấu mẹ chồng, dưới muốn đấu tình địch, chỉ vì một tên đàn ông chó mà đấu tới đấu lui, đều đã đấu thành chọi mắt gà."
-- "Lại cho Dịch Dương thêm một đoạn thời gian, nếu không đồng ý ly hôn, mình sẽ làm cho anh ta biết rốt cuộc thảo nguyên xanh tươi có bao nhiêu màu mỡ!"
-- "Ta khinh! Đồ đàn ông chó, thứ lật lọng!"
Xe chậm rãi đi vào dinh thự nhà họ Dịch.
Thời điểm Dịch Dương xuống xe, sắc mặt xanh trắng, ẩn ẩn thấy nắm tay thành đấm, còn hơi hơi phát run, toàn thân viết người sống chớ lại gần.
Bác quản gia già đi lên chào đón, ngẩng đầu chạm vào một gương mặt đầy tức giận.
"Thiếu phu nhân, thiếu gia làm sao vậy?"
Hứa Tân Di cũng không biết, sau khi lên xe, Dịch Dương vẫn luôn giữ cái bản mặt đòi nợ đó, mặt đen giống đáy nồi, rất giống ai thiếu anh ta mấy trăm triệu vậy.
"Bác Trần yên tâm, không có việc gì."
"Vậy là tốt rồi, vào đi thôi, phu nhân chờ hai người đã lâu."
Hứa Tân Di mới vừa vào cửa, thì đã nghe được phòng khách truyền đến âm thanh nói chuyện, giọng nữ dịu dàng ấm áp đầy uyển chuyển, giọng điệu chậm rãi lại ung dung, âm sắc dễ nghe, trên âm thanh đơn từ có thể khiến cho người ta ảo tưởng, đây sẽ là một người con gái dịu dàng, hiểu biết lễ nghĩa.
"Mẹ kêu chúng con trở về có chuyện gì?"
Dịch Dương và Hứa Tân Di một trước một sau vào cửa, ân thanh trò chuyện trong phòng khách nháy mắt đã ngừng.
Dịch phu nhân qua tuổi 50, bảo dưỡng khá kỹ, vai lưng ngay ngắn nhìn không ra thời gian tuổi tác, nét mặt cũng không khắc nghiệt, ngược lại liếc mắt một cái còn cho người ta một loại cảm giác mẹ hiền, rất là dịu dàng, so sánh với người con gái trẻ tuổi xinh đẹp ngồi bên cạnh, tuy thiếu phần tuổi trẻ, nhưng nhiều phân ung dung đầy khí chất.
Dịch phu nhân thân mật lôi kéo tay người con gái ngồi bên cạnh tay, cười.
"Nghiên Nghiên ngày hôm qua mới vừa về nước, mang theo chút lễ vật đến thăm mẹ với ông con, mẹ vừa vặn cũng có việc tìm con, cho nên mới kêu hai đứa trở về một chuyến."