⬅ Trước Tiếp ➡
Diễn kịch diễn đến cùng.
Hứa Tân Di run rẩy nhìn Dịch Dương.
"Ông xã, em biết em làm sai rất nhiều chuyện, em hứa với anh, sau này em sẽ sửa, em sẽ sửa tất cả, chúng ta đừng ly hôn, được không anh?"
"Đều đã tới tình trạng này, cô cho rằng còn có bất kỳ điều gì có thể cứu vãn?"
Thấy Dịch Dương thờ ơ, trái tim Hứa Tân Di như tro tàn, giống như không còn cách nào khác, đành tiếp nhận sự thật này, không còn sức lực đấu tranh.
Cô gạt nước mắt, nhẫn tâm nói: "Ly hôn, có thể, trừ bỏ mớ tài sản phân chia vừa rồi, em còn muốn căn nhà này"
"Có thể."
"Anh không thể nói cho bất kỳ ai biết chúng ta đã từng kết hôn."
"Không thành vấn đề."
Lòng lang dạ sói, trái tim sắt đá, người đàn ông nhẫn tâm.
Hứa Tân Di cùng đường bí lối, không hề chần chờ, run rẩy buông tay cầm lấy giấy bút, một giọt nước từ hốc mắt chảy xuống, nện lên vị trí ký tên, nhiễm một mảng lớn nước mắt.
Hai luật sư liếc nhau, thấy được đáy mắt thương tiếc từ đối phương, thở dài.
Ký xong, cô lưu luyến nhìn giấy thỏa thuận ly hôn, ánh mắt cầu xin nhìn Dịch Dương, thấy Dịch Dương nhìn cũng không muốn nhìn cô một cái. Lúc này mới bi phẫn muốn chết đẩy giấy thỏa thuận ly hôn đến đi phía trước, cắn môi dưới, nước mắt rơi như mưa, không chịu nói thêm một câu.
Trong lòng lại âm thầm khen ngợi kỹ thuật diễn của bản thân.
Luật sư nhìn một lần để xác minh chữ ký của Hứa Tân Di, xác nhận không có sai, sau đó đưa cho Dịch Dương.
"Dịch tiên sinh, mời ký tên ở chỗ này."
Dịch Dương cầm bút, đặt bút trên giấy, không lâu sau, một chữ ký phóng khoáng lưu loát sẽ xuất hiện ở chỗ này.
Từ đây về sau vận mệnh của Hứa Tân Di sẽ một dao cắt đứt, sau khi rời khỏi căn phòng này, cô sẽ chính thức làm chủ cuộc đời mình.
-- "Mau ký, mau ký! Rốt cuộc mình có thể thoát khỏi cái này nơi quỷ quái này rồi!"
Đang chuẩn bị ký tên lên giấy thỏa thuận ly hôn, Dịch Dương dừng lại, kỳ lạ nhìn Hứa Tân Di.
Hứa Tân Di gió thảm mưa sầu nhìn anh.
Vừa rồi.. Hình như anh nghe được một giọng nói?
Là của Hứa Tân Di ?
Đôi mắt đầy hoài nghi của Dịch Dương miệt mài theo đuổi nhìn chằm chằm Hứa Tân Di .
"Ông xã, anh.. Không ký sao?"
Trái tim Hứa Tân Di thình thịch một tiếng, đột nhiên run một chút, nín thở lấy hơi.
-- "A di đà phật, ông trời phù hộ, chúa Jesus, Thánh A La phù hộ con!"
Nhìn Hứa Tân Di khóc như mưa rơi, một gương mặt cực kỳ bi thảm đáng thương, Dịch Dương nghi ngờ càng sâu.
Ảo giác?
Anh mỏi mệt xoa xoa ấn đường, có lẽ là gần đây quá mệt mỏi.
Dịch Dương tự an ủi bàn thân, hít sâu một hơi, tiếp tục cúi người ký tên.
-- ".. Làm mình sợ gần chết, nếu anh ta lật lọng không ký, chẳng phải là mình diễn không công?!"
Dịch Dương tay khựng lại.
-- "Ký xong giấy thõa thuận ly hôn, không bằng đêm nay mở party chúc mừng, hai ngày trước đạo diễn Lý tìm tới cửa trao tận tay mình kịch bản phim mới, tìm thời gian bàn chuyện mới được. Nam chủ hình như là Hàn Kiêu, nghe nói còn có cảnh giường chiếu và cảnh hôn hít.."
Dịch Dương nắm chặt bút.

⬅ Trước Tiếp ➡