Dòng tiêu đề ' giấy thỏa thuận ly hôn ' khá to xâm nhập vào mi mắt Hứa Tân Di.
"Giấy thỏa thuận ly hôn? Anh muốn ly hôn với em?"
Giọng Hứa Tân Di đầy run rẩy, ấn đường nhíu chặt, giống như đã chịu kích thích cực lớn. Kinh ngạc nghi ngờ nhìn Dịch Dương, hốc mắt đỏ.
"Dịch Dương, anh đừng nói giỡn với em, em đã chuẩn bị mấy món hải sản mà anh thích ăn nhất, còn.. Anh làm việc mệt mỏi lắm phải không? Muốn tắm trước hay.."
"Tôi không nói giỡn với cô, Hứa Tân Di, hai năm trước, nguyên nhân tại sao chúng ta kết hôn, người rõ ràng nhất không phải là cô sao? Mấy năm nay chúng ta không có quan hệ vợ chồng với nhau, cũng không có ai biết cuộc hôn nhân này."
"Hiện tại ly hôn, cô sẽ không có tổn thất danh dự và tài sản cá nhân. Mặt khác, nếu cô xem không hiểu mục phân chia tài sản, ngày mai tôi sẽ kêu luật sư đến nói cho cô biết."
"Em không hiểu! Em cái gì cũng đều không hiểu! Chúng ta ăn cơm trước được không anh? Cơm nước xong anh nghỉ ngơi cho khỏe người, em còn có việc, không quấy rầy anh.."
"Hứa Tân Di, tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cô, cô đừng vô cớ gây rối!"
Hứa Tân Di khựng người một lát, nắm chặt hai tay thành đấm, đáy mắt tràn ngập nước, liếc mắt thôi nước cũng đã chảy xuống từng giọt từng giọt.
Cô không hiểu, lại tuyệt vọng, chua xót và ủy khuất không chút nào che lấp.
"Tại sao? Rõ ràng mấy năm nay đều rất tốt, tại sao anh muốn ly hôn với em? Lý do? Là em không tốt? Hay là em làm sai điều gì, dù sao anh cũng phải cho em một lý do chính đáng."
"Lý do?"
Dịch Dương nhìn cô thật lâu, sau đó, đột nhiên phụt ra một tiếng cười nhạo, khóe miệng bạc tình cùng mỉa mai đâm vào tầm mắt Hứa Tân Di , làm chóp mũi cô càng lên men.
"Mấy năm nay, sau lưng cô làm cái gì, không cần tôi nhiều lời nói ra. Tôi không muốn nói quá khó nghe, cũng không muốn chọc phá quá khứ của cô, chừa chút mặt mũi, hoà bình ly hôn đi"
"Nhưng.. Em không đồng ý ly hôn! Em không đồng ý! Em không ký!"
Hứa Tân Di làm bộ muốn xé giấy thỏa thuận ly hôn thành hai nửa: "Chúng ta là vợ chồng, mấy năm nay vẫn sống rất tốt, tại sao lại muốn ly hôn?"
Dịch Dương mắt lạnh nhìn, cũng không ngăn cản.
"Ngày mai tôi sẽ mang luật sư lại đây, cô nghỉ ngơi cho khỏe đi, tôi đi trước."
Ngủ cũng không chịu ở lại ngủ.
Dịch Dương mặc vào áo khoác rời khỏi.
Vừa ra đến cửa, quay đầu lại liếc mắt một cái, Hứa Tân Di đưa lưng về phía anh ngồi xổm gần bàn trà, trong tay nắm đống giấy tờ hiệp nghị ly hôn, không tiếng động run rẩy.
Dịch Dương hai mắt hơi trầm xuống, anh biết Hứa Tân Di yêu anh sâu đậm, nhưng anh không có một chút tình cảm nào đối với Hứa Tân Di. Nếu không phải gần đây Hứa Tân Di làm nhiều chuyện quá đáng, thiếu chút nữa gây ra án mạng, anh cũng sẽ không đưa ra đề nghị ly hôn.
Cuộc hôn nhân này không có giá trị cũng không có ý nghĩa, tiếp tục đi xuống, cuối cùng chỉ là mua dây buộc mình, hại người hại mình mà thôi.
Tạm dừng một lát, Dịch Dương nhấc chân rời đi.