⬅ Trước Tiếp ➡
 
Sau khi ông ngoại trở về, thời gian học tập của cô càng chặt chẽ hơn, nội dung học tập từ nhập môn và cơ sở biến thành lý thuyết chuyên nghiệp và luyện tập thực tiễn.
 
Sau khi ăn cơm tối, Ôn Hinh Nhã cầm quyển “Mộng Khê Bút Đàm” của Thẩm Quát thời Bắc Tống, quyển Mộng Khê thứ mười bảy bao gồm địa lý thiên văn, lịch sử nhân văn, cờ vua và thư pháp, các vấn đề về kinh doanh, phạm vi bao quát rất rộng, bút pháp chắc chắn, là quyển sách cô thích nhất.
 
Lúc này điện thoại vang lên, Ôn Hinh Nhã cầm điện thoại lên nhìn, vậy mà lại là Từ Thần Vũ gọi đến, cô không chút do dự nhận máy: “A lô, cậu hai họ Từ tìm tôi có chuyện gì thế?”
 
Bên kia trầm mặc một lúc, Ôn Hinh Nhã hơi nặng nề, chẳng lẽ có chuyện gì: “Cậu Từ, anh nói chuyện đi!”
 
Từ Thần Vũ ề à nói: “Ôn Hinh Nhã, hôm nay….”
 
Ôn Hinh Nhã nghe được giọng anh ta, không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, bực bội nói: “Anh lắp bắp cái gì! Có cái gì nói luôn đi, cứ ề ề à à mãi giống như đàn bà ấy.”
 
Từ Thần Vũ bên kia vốn đang mang tâm trạng thấp thỏm gọi điện cho cô, kết quả vừa nghe thấy Ôn Hinh Nhã nói anh ta giống đàn bà, sống lưng lập tức thẳng tắp: “Ai giống đàn bà, ông đây là nam tử hán! Nam tử hán!”
 
Ôn Hinh Nhã bị giọng điệu ngạo kiều* của anh ta làm cho bật cười: “Chỉ với cơ thể nhỏ bé kia của anh cũng đòi làm nam tử hán ư, nam tử hán giống anh đều ngại nói mình là nam tử hán đấy.”
 
*Ngạo kiều: chỉ người ngoài lạnh trong nóng.
 
Bị đả kích, Từ Thần Vũ theo bản năng cúi đầu xuống nhìn cơ ngực của mình, nhìn cơ bắp còn chưa thành hình dạng trước ngực mình, tức khắc bi phẫn đan xen: “Mặc dù ông đây không có sáu múi, nhưng giữa hai chân ông đây có đồ chơi, cô có không, sao ông đây không phải nam tử hán hả.”
 
Ôn Hinh Nhã gào lên với điện thoại: “Từ Thần Vũ, cái tên ngu ngốc nhà anh, chơi lưu manh cái gì hả.”
 
Từ Thần Vũ bị Ôn Hinh Nhã gào đến ngây ngẩn cả người, chờ lúc phản ứng lại, di động đã truyền đến tiếng ngắt máy ‘tút tút tút’, lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa nói chuyện cần nói cho cô, vội vàng gọi điện lại.
 
Điện thoại vang lên vài tiếng đã bị cắt đứt, anh ta không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục gọi lại, lúc này điện thoại vang lên một lúc lâu không có người nghe máy, anh ta không hề thất vọng mà vẫn gọi tiếp….
 
Gọi liên tiếp năm cuộc, bỗng nhiên điện thoại được nhận, Ôn Hinh Nhã nổi giận đùng đùng nói: “Từ Nhị, tốt nhất anh tìm tôi vì có việc.”
 
Từ Thần Vũ rụt rụt cổ hỏi: “Cô… Cô đang làm gì đấy?”
 
Hiển nhiên cậu hai nhà họ Từ bị Ôn Hinh Nhã rống như vậy nên lệch mất chủ đề, Ôn Hinh Nhã tức giận đến nghiến răng: “Cậu hai nhà họ Từ, anh cho rằng ai cũng nhàn rỗi giống như anh, không cần học hành tử tế, cả ngày ăn nhậu chơi bời lêu lổng, gây họa có người trong nhà hỗ trợ xử lý, không có tiền tiêu chỉ cần duỗi tay xin liền có một đống tiền cho anh tiêu xài à, anh có thời gian chơi, nhưng tôi không có thời gian hầu hạ đâu.”
 
“Vốn dĩ tôi muốn nói cho cô hôm nay là sinh nhật tôi, tôi và đám bạn đặt phòng tụ tập ở Cửu Trọng Thiên, nếu không rảnh thì quên đi.” Từ Thần Vũ cúp máy.
 
Nghĩ đến lời Ôn Hinh Nhã vừa nói, Từ Thân Vũ có một cơn giận xông thẳng lên ót, mạnh mẽ ném điện thoại xuống mặt đất, đấm một quyền lên vách tường toilet, anh ta nghĩ nhất định anh ta điên rồi, nếu không thì sao có thể gọi điện cho Ôn Hinh Nhã được.
 
Trong lòng cô anh ta chính là một tên ăn chơi trác táng, chỉ biết ăn nhậu chơi bời, cả ngày lêu lổng không làm được tích sự gì.
 
“Từ Nhị, cậu vào toilet được nửa tiếng rồi, cậu không sao chứ, mọi người đều đang chờ thọ tinh là cậu đấy.” Hàn Mặc Phong đẩy cửa toilet, thấy cậu hai nhà học Từ dựa người lên vách tường, không biết đang suy nghĩ cái gì.
 
“Ừm, không có việc gì! Tôi qua ngay đây.” Từ Thần Vũ khom lưng nhặt điện thoại lên, tiện tay ấn ấn, may mà điện thoại là loại chắc chắn không bị đập vỡ, bằng không anh ta lại phải đổi một chiếc di động mới rồi.
 
2: Đến cả xách giày cho cô ấy, cô cũng không xứng
⬅ Trước Tiếp ➡