Chương 43
Nhất thời mẹ Hà khó hiểu nhìn về phía Tư Diệc Diễm: “Cậu Tư, cô chủ nhỏ bị làm sao vậy, mặt đỏ như thế có phải bị bệnh không?”
2: Mèo hoang nhỏ thích xù lông
Ý cười trong mắt Tư Diệc Diễm càng sâu: “Không sao, chỉ là cô ấy xấu hổ thôi.”
Xấu hổ, sao cô chủ nhỏ lại xấu hổ? Bà đột nhiên nhìn về phía vẻ mặt xuân sắc và cưng chiều của Tư Diệc Diễm, không khỏi hiểu rõ cười nói: “Chắc là cô ấy xấu hổ rồi.”
Ôn Hinh Nhã chạy thẳng đến phòng bếp, sau khi bình tĩnh lại thì cảm thấy vô cùng khinh bỉ hành vi ấu trĩ của mình, nghĩ đến đời trước cô yêu đến sâu đậm, lòng cô nhịn không được co rút một trận, không phải bởi vì quyến luyến không quên, mà bởi vì không đáng.
Mẹ Khương đi vào phòng bếp nhìn thấy cô chủ nhỏ đứng trước bếp ngây người: “Cô chủ nhỏ, nguyên liệu nấu ăn cô muốn tôi đều chuẩn bị xong rồi, đã xử lý sạch sẽ dựa theo yêu cầu của cô, cô chủ nhỏ thật sự muốn tự mình xuống bếp sao? Có cần tôi hỗ trợ không?”
Ôn Hinh Nhã hít sâu một hơi, ném hết ý nghĩ linh tinh ra khỏi đầu: “Không cần đâu mẹ Khương, con biết nấu ăn.”
Cô lưu lạc bên ngoài mười lăm năm, sao không biết nấu cơm cho được, sau đó lại gặp được người kia, vì lấy lòng anh ta, cô cố ý học qua lớp đầu bếp, tay nghề của cô tuyệt đối có thể so sánh với đầu bếp của tiệm cơm năm sao.
“Được, tôi đứng ở bên cạnh, nếu cô chủ nhỏ có yêu cầu gì thì gọi tôi.” Mẹ Khương nhìn cô chủ nhỏ da thịt non mịn, nào có chỗ giống như biết nấu cơm, cho nên ôm thái độ hoài nghi với cô, rất lo lắng cô làm mình bị thường, cho nên không dám rời đi.
Kết quả nhìn thấy cô chủ nhỏ thành thạo đợi dầu sôi, bỏ nguyên liệu vào, xào lên, hầm canh thì bà rất kinh ngạc, bỗng nhiên lại nghĩ tới khẳng định cô chủ nhỏ lưu lạc bên ngoài mười lăm năm đã ăn không ít khổ, trong lòng lại khó chịu.
Ôn Hinh Nhã làm một nồi kỷ tử hầm lươn, không giống cách làm ở trên mạng, phương thuốc này có tác dụng hạ huyết áp, giải độc và bổ tim, rất phù hợp với ông ngoại.
Sáu giờ, đúng giờ ăn cơm ông cụ Mạc ngửi thấy món hầm trên bàn bay ra nồng đậm mùi thuốc đông y, nhướng mày nói: “Đây là canh thuốc à?”
Mẹ Khương lập tức nói: “Đúng vậy, loại canh này tên là kỷ tử hầm lươn, có tác dụng hạ huyết áp, thải độc tố và bổ tim cô chủ nhỏ lấy được phương thuốc từ chỗ cô Nhược Nhược, đích thân làm cho ông, tôi không nghĩ tới tay nghề của cô chủ nhỏ lại tốt như vậy.”
Ôn Hinh Nhã cầm lấy bát của ông ngoại, múc cho ông một bát canh: “Ông ngoại, ông nếm thử xem hương vị thế nào?”
Giữa chân mày của ông cụ Mạc tràn ra sự vui vẻ, hiển nhiên cháu ngoại đích thân xuống bếp làm ông cụ Mạc rất hạnh phúc: “Tốt tốt tốt! Cháu gái có tâm, vậy mà đích thân xuống bếp nấu cho ông ngoại.”
Mẹ Hà cười nói: “Hiện tại các cô gái có mấy người biết nấu ăn, hiếm có người hiền huệ lại hiếu thảo như cô chủ nhỏ.”
Lời nói như vậy làm ông cụ Mạc vui như mở cờ trong bụng, cầm lấy muỗng nhỏ uống một ngụm canh, ngửi được mùi thuốc đông y khá đậm, nhưng ăn vào miệng lại chỉ có vị đắng nhẹ, thịt lươn rất mềm và tươi, hầm thuốc đông y ăn rất ngon miệng, ăn vào miệng vị vô cùng ngon: “Không tồi, ăn rất ngon.”
Ý cười trên mặt Ôn Hinh Nhã bỗng sáng bừng lên: “Ông ngoại, ngon thì ông ăn nhiều một chút, đây là canh nấu riêng cho ông, về sau thực đơn của ông còn phải nghe theo con sắp xếp, ông có tuổi rồi, phải bồi bổ cho tốt.”
Có thể được nhìn thấy lòng hiếu thảo của cháu gái, đương nhiên ông cụ Mạc vui vẻ đồng ý: “Được được! Đều nghe con.”
Tư Diệc Diễm nhìn cô rũ mắt gắp thức ăn cho ông cụ Mạc, trong mắt hiện lên ý cười ấm áp, khóe môi hơi cong mang theo nụ cười thỏa mãn, điềm tĩnh lại dịu dàng, dường như anh có thể tưởng tượng được dáng vẻ cô mặc tạp dề, rửa tay làm canh cho anh trong tương lai, trong lòng rất bình yên và vui sướng.
…..
1: Đến cả xách giày cho cô ấy, cô cũng không xứng