⬅ Trước Tiếp ➡
 
1: Mèo hoang nhỏ thích xù lông
 
Buổi chiều khoảng bốn giờ, Ôn Hinh Nhã cuối cùng cũng phải tạm biệt Đỗ Nhược, Đỗ Nhược cảm thấy rất kỳ quái, mỗi lần cô ấy tới đều ngồi đến năm giờ mới đi, sao hôm nay lại đi trước nửa giờ?
 
Thuận miệng hỏi Ôn Hinh Nhã, cô chỉ nói có việc rồi không nhiều lời nữa, cô ấy cũng không hỏi nhiều.
 
Có điều, lý do Ôn Hinh Nhã rời khỏi nhà họ Đỗ trước là bởi vì buổi sáng Tư Diệc Diễm nói muốn tới đón cô, kiếp trước cô bị người đàn ông kia làm cho tổn thương, kiếp này cô không muốn dây dưa với đàn ông nữa, nhưng đối mặt với Tư Diệc Diễm cô lại không có cách nào nói ra lời từ chối, cô cũng biết Tư Diệc Diễm tuyệt đối không phải loại người chấp nhận lời từ chối, cho nên đành phải tạm thời trốn tránh.
 
Ôn Hinh Nhã đi dọc theo vỉa hè lát gạch quanh co rời khỏi nhà họ Đỗ, nhìn thấy một chiếc xe Lucifer đen đang đỗ ở ven đường, Tư Diệc Diễm nửa dựa lên cạnh xe, ánh mắt khóa chặt lên người cô, giống như muốn nhìn thấu cả linh hồn cô.
 
Ôn Hinh Nhã nhíu chặt mày, rất không thích loại cảm giác bị nhìn thấu này, nhưng ánh mắt anh quá mức mãnh liệt, làm cô căn bản không thể che giấu: “Không phải nói năm giờ tới đây đón tôi sao? Vì sao lại đến sớm như thế.”
 
Tư Diệc Diễm sớm đoán được cô sẽ trốn tránh, cho nên sớm ở chỗ này ôm cây đợi thỏ: “Đơn giản là không có việc gì, cho nên tới sớm, không nghĩ tới chương trình học hôm nay của em kết thúc sớm như vậy, may mà tới sớm, nếu không sẽ bỏ lỡ mất.”
 
Nhất thời Ôn Hinh Nhã có chút chột dạ: “Không phải muốn đưa tôi về sao? Vậy nhanh trở về đi! Nhược Nhược cho tôi mấy phương thuốc, lát nữa tôi muốn đích thân hầm thuốc cho ông ngoại, phải chuẩn bị sớm một chút.”
 
Chuyển đề tài giải thích với anh thật ra cô không cố ý trốn tránh anh, mà là vì muốn hầm thuốc cho ông ngoại, cho nên mới kết thúc chương trình học sớm, chẳng lẽ đây là giấu đầu lòi đuôi trong truyền thuyết sao?
 
Ý cười bên môi Tư Diệc Diễm sâu hơn một chút: “Cho dù là năm giờ trở về chuẩn bị cũng không muộn, cho nên em không cần sốt ruột, thời gian còn rất nhiều.”
 
Ôn Hinh Nhã có loại chật vật khi bị người ta nhìn thấu, thẹn quá thành giận nói: “Rốt cuộc anh có lái xe không, không lái xe thì để tôi tự gọi xe.” Nói xong liền làm bộ muốn mở cửa xe ra.
 
“Đúng là mèo hoang nhỏ thích xù lông.” Tư Diệc Diễm hài hước nhìn cô một cái, sau đó khởi động xe.
 
Xe dừng ở cổng nhà họ Mạc, Ôn Hinh Nhã cuống quýt kéo cửa xe ra, chạy như bay vào nhà họ Mạc, lại đâm vào trong lòng mẹ Hà.
 
“Ôi! Cô chủ nhỏ, sao cô đi không nhìn đường thế.” Mẹ Hà cẩn thận đỡ cô, bị hoảng sợ bởi hành động liều lĩnh của cô chủ nhỏ.
 
Ôn Hinh Nhã bối rối không thôi: “Thật xin lỗi! Mẹ Hà, đụng vào dì rồi.”
 
Mẹ Hà nói: “Cô đây là lửa sém lông mày, hay là lửa thiêu mông mà chạy chối chết không nhìn người thế, may mà cô đụng phải tôi, nếu mà đụng vào nơi khác thì không được.”
 
“Cháu lấy chút thuốc từ chỗ Nhược Nhược, vội vàng muốn đích thân nấu thuốc cho ông ngoại.” Ôn Hinh Nhã có chút chột dạ nói.
 
Tư Diệc Diễm xách theo một cái túi, bình tĩnh đi tới: “Vội vàng nấu thuốc lại để quên thuốc lấy được từ bên ông Đỗ ở trên xe tôi à.”
 
Ôn Hinh Nhã lấy cớ lại bị anh vạch trần, trên mặt đầy giận dữ.
 
Mẹ Hà đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, vậy mà cô chủ nhỏ luôn bình tĩnh lý trí lại hiện ra một mặt phẫn nộ như vậy, điều này khiến bà cảm thấy bất ngờ: “Cô chủ nhỏ, sao mặt cô lại đỏ vậy?”
 
Quả nhiên Tư Diệc Diễm hơi nhướng mày, liếc mắt nhìn qua.
 
Ôn Hinh Nhã mạnh mẽ trừng mắt liếc mẹ Hà một cái, giậm giậm chân: “Mẹ Hà, dì thật đáng ghét.” Nói xong liền xoay người chạy đi, không để ý tới bọn họ.
⬅ Trước Tiếp ➡