Mẹ Hách vội vàng trả lời: “À, là cô Hinh Nhã.”
Ôn Hinh Nhã giương mắt lên xem, lại thấy một người mặc áo ngủ màu trắng phía trên in hình chú gấu nhỏ, cô gái tóc xoăn đen rối bù kéo theo đôi dép gắn đôi tai thỏ từ lầu hai đi xuống, đúng là cháu gái của ông Đỗ, Đỗ Nhược.
Con trai ông Đỗ tên là Đỗ Trọng thích Tây y, cho nên cũng không kế thừa y bát nhà họ Đỗ. Mà bởi vì chú Đỗ suốt ngày bận rộn đi công tác, lúc Đỗ Nhược năm tuổi chú Đỗ đã ly dị với vợ mình, Đỗ Nhược năm tuổi lớn lên vẫn luôn ở với ông Đỗ, mưa dầm thấm đất, cô ấy cảm thấy rất có hứng thú với Trung y, ông Đỗ mừng rỡ như điên, kết quả sau khi lớn lên Đỗ Nhược lại càng thích nghiên cứu dùng Trung y để dưỡng da, ông Đỗ tức giận muốn nổ phổi nhưng cũng không có biện pháp ngăn cô ấy, mỗi lần nhắc tới Đỗ Nhược ông Đỗ đều cảm thấy hận sắt không thể mài thành kim cương.
2: Nhược Nhược nhà họ Đỗ
“Hinh Nhã, sao cậu tới sớm vậy?” Đỗ Nhược vui mừng đi đến trước mặt cô, có thể là mới vừa tỉnh ngủ, đôi mắt cô ấy còn có chút mê man, lại mang theo chút mờ mịt.
“Không phải tôi tới sớm, là cậu dậy trễ, mặt trời chiếu tới mông rồi.” Ôn Hinh Nhã nhịn không được nhéo khuôn mặt nhỏ đáng yêu của Đỗ Nhược.
Đỗ Nhược ngáp một cái nói: “Mấy hôm trước có một người mời ông nội qua khám bệnh, tặng ông một quyển sách cổ về cách con gái thời cổ đại bảo dưỡng nhan sắc như thế nào, còn có một quyển sách cổ về thuốc dưỡng sinh nữa, tôi xin mãi ông nội mới cho xem, gần đây tôi vẫn đang nghiên cứu cái này, cho nên ngủ hơi muộn.”
Ôn Hinh Nhã biết một khi đã bắt đầu nghiên cứu thì Đỗ Nhược chính là quên ăn quên ngủ, trầm mê trong việc nghiên cứu.
Đỗ Nhược lên tinh thần nói: “Đúng rồi, hôm nay ông nội có một người bệnh, sáng sớm tinh mơ đã đi ra ngoài, lát nữa cậu tự đến phòng sách của ông nội, ông đã chuẩn bị tốt chương trình học tập hôm nay cho cậu.”
“Tôi biết rồi!” Ôn Hinh Nhã gật đầu, thật ra cô đã tới nhà họ Đỗ vài lần, ông Đỗ cũng không tự mình dạy dỗ cô lần nào, đều là chuẩn bị một vài tài liệu về y học cho cô xem, sau khi học xong cô sẽ cầm quyển bách khoa toàn thư phân biệt thảo dược mà ông Đỗ tự mình biên soạn để học, trí nhớ cô rất tốt, cho nên đã nhận biết được hơn phân nửa thảo dược.
Đỗ Nhược bổ nhào vào người Ôn Hinh Nhã, đôi tay ôm cổ cô làm nũng nói: “Hinh Nhã, Hinh Nhã yêu quý của tôi, cậu có mang bánh ngọt mẹ Hà làm cho tôi không đó, tôi thèm cả một tuần rồi nè.”
“Con mèo tham ăn này.” Ôn Hinh Nhã buồn cười bóp mũi cô ấy một cái, tức giận nói: “Cậu mau buông tôi ra, còn ôm nữa là tôi tức giận đó.”
Đỗ Nhược buông cô ra, lại ôm cánh tay của cô làm nũng: “Hinh Nhã à, ngày hôm qua tôi có gọi điện thoại cho cậu, bảo cậu nhớ mang cho tôi mà, không phải cậu quên mất đó chứ!”
Đỗ Nhược lớn lên vừa mềm mại vừa dễ thương, một khi làm nũng thì chẳng ai chịu được, Ôn Hinh Nhã bất đắc dĩ lấy ra từ trong túi một cái hộp tinh xảo đưa cho cô ấy: “Đây, công chúa đã lên tiếng, làm sao thần dám quên được.”
“A! Hinh Nhã, tôi biết cậu tốt nhất mà.” Đỗ Nhược vui mừng cầm lấy, nhanh chóng mở hộp ra, nhìn điểm tâm tinh xảo xinh đẹp bên trong, điểm tâm hình hoa hồng nhỏ, thoạt nhìn cực kỳ ngon miệng.
Ôn Hinh Nhã nhìn cô bạn vui sướng ăn, không nhịn được hỏi: “Nhược Nhược, có phải cô đã từng nghiên cứu qua về thuốc dưỡng khí huyết không?”
Đời trước ông ngoại chết bởi vì bị nhồi máu cơ tim cấp tính, đời này cô tìm tới ông Đỗ học tập y dược cũng là để có thể hỗ trợ điều dưỡng thân thể ông ngoại.
Đỗ Nhược cầm một khối bánh hoa hồng hưởng thụ ăn: “Tôi chưa nghiên cứu về phương diện này, nhưng chắc tôi có bài thuốc về vấn đề này, lát nữa mình tìm cho cậu xem, đúng rồi bài thuốc này cậu cho ai dùng?”
“Nhịp tim ông ngoại không tốt lắm, tôi muốn giúp ông ngoại bồi bổ thân thể.” Ôn Hinh Nhã thận trọng nói, cô biết đời trước ông ngoại bởi vì nhịp tim thất thường dẫn đến cơ tim tắc nghẽn nên qua đời.
Đỗ Nhược khuyên đúng trọng tâm nói: “Thân thể ông Mạc rất tốt, ở chỗ tôi có vài bài thuốc phù hợp, tác dụng của nó tôi cũng đã thử nghiệm qua, quả thật rất tốt, ông Mạc đã lớn nên cần bồi bổ toàn diện một chút, hơn nữa cũng dễ dàng hấp thu hơn.”
Về vấn đề dưỡng sinh này Đỗ Nhược tương đối lành nghề, cho nên đối với lời khuyên của cô ấy, Ôn Hinh Nhã tất nhiên là vui vẻ tiếp thu: “Vậy cảm ơn cậu.”
Đỗ Nhược xua tay nói: “Khách khí với tôi làm gì, đây chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì mà thôi, hơn nữa ông Mạc vẫn luôn đối xử với tôi như cháu gái ruột, đương nhiên tôi cũng phải hiếu kính ông.”
Ông nội và ông cụ Mạc có quan hệ rất tốt, cô cũng thường xuyên sang nhà họ Mạc làm khách, tuy tính tình ông cụ Mạc có chút lạnh lùng, nhưng đối xử với cô rất tốt, cho nên lúc trước biết ông cụ Mạc tìm được cháu gái ruột, trong lòng cô cũng vui mừng thay ông.