Chương 40
Dường như rất vừa lòng dấu ấn của mình, Tư Diệc Diễm lúc này mới buông cô ra: “Bây giờ em đã tin, thật ra tôi có ý đồ với em chưa!”
Trái tim Ôn Hinh Nhã nhảy “thình thịch thình thịch” không ngừng, khuôn mặt nhỏ non nớt trong nháy mắt bị phủ lên những rặng mây đỏ, cặp mắt luôn bình tĩnh trong suốt kia bây giờ lại mờ mịt, vừa được thả tự do, cô theo phản xạ giơ tay cho Tư Diệc Diễm cái tát.
Tư Diệc Diễm không tránh không né: “Tôi đặt một cái dấu ấn của mình ở trên môi em, em để lại trên mặt tôi dấu vết của em, từ giờ trở đi chúng ta thuộc về nhau.”
Tư Diệc Diễm nói khiến Ôn Hinh Nhã vừa xấu hổ lại vừa tức giận: “Anh ngay cả súc vật cũng không bằng! Tôi năm nay mới mười lăm tuổi, còn chưa trưởng thành, sao anh có thể...”
Tư Diệc Diễm khởi động xe bình tĩnh nói: “Trước tiên phải đánh dấu chủ quyền, tôi sẽ chờ em chậm rãi lớn lên!”
“Anh...” Ôn Hinh Nhã đột nhiên đập cửa xe nói: “Anh mau dừng xe lại, tôi muốn xuống xe!”
Trong mắt Tư Diệc Diễm lộ ra ý cười, xe chậm rãi ngừng ở ven đường: “Tới rồi, tự mình đi lên đi, tôi sẽ không tiễn em đi lên đâu.”
Ôn Hinh Nhã vội vàng đẩy cửa ra chạy xuống xe, Tư Diệc Diễm nói: “Năm giờ tôi sẽ tới đón em.”
1: Nhược Nhược nhà họ Đỗ
Nói xong, dường như sợ cô cự tuyệt, anh khởi động xe nghênh ngang mà đi, Ôn Hinh Nhã nhìn thấy biển số xe: RexS99999, đây là biển số xe đặc thù hiếm thấy trong thành phố, Rex là tiếng Anh, phiên dịch sang tiếng Trung có nghĩa là quốc vương, vua, hoàng đế... ngay đằng sau là năm số chín, rất có thể ý là cửu ngũ, ở thời cổ đại nước Z cửu ngũ cũng giống một cách nói khác để chỉ đế vương, vua!
Rốt cuộc anh là ai, vậy mà lại có thể không kiêng nể gì dùng từ tiếng Anh Rex này, ở trong thành phố làm gì có ai dám dùng biển số xe năm số chín kiêu ngạo như vậy?
Anh nhìn có vẻ như tao nhã thong dong đi vào cuộc sống của cô, nhưng thật ra lại cường thế mà bá đạo chiếm lấy sinh mệnh cô.
Thân phận của anh giống như bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu đen, khiến cô nhìn không rõ, thăm dò cũng không ra, trong lòng mơ hồ cảm thấy cảnh giác, nó nói với cô, anh rất nguy hiểm, không được tới gần anh, phải duy trì khoảng cách với anh.
Cô nghĩ tới người cô yêu say đắm đến muốn móc tim mổ phổi ở kiếp trước, cô yêu người con trai ấy như vậy, sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì cô có để yêu anh ta, cuối cùng chỉ nhận lại được sự phản bội tê tâm liệt phế, tự cô sa ngã, chính vào lúc ấy cô bắt đầu sa đọa.
Sau khi trọng sinh, cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ chấp nhận một người đàn ông nào khác, để anh ta tiến vào trái tim chiếm giữ sinh mệnh của cô, nhưng Tư Diệc Diễm lại khác, anh không có sự cho phép của cô lại mạnh mẽ ngang ngược xâm chiếm sinh mệnh cô, giống như lúc nãy tất cả sự cự tuyệt của cô đều bị chèn ép dưới sự mạnh mẽ của anh, tất cả đều vô dụng.
Ôn Hinh Nhã ném những suy nghĩ hỗn loạn ra sau đầu, không nghĩ tới tình yêu khiến người khác phiền lòng nữa! Cả đời này cô sẽ không bao giờ bị tình yêu trói buộc, cô còn có rất nhiều chuyện phải làm.
Ôn Hinh Nhã nghĩ tới lần đầu tiên cô tới nhà họ Đỗ, khi nhìn thấy tòa biệt thự nằm ở giữa núi Lăng Sơn đã khiếp sợ như thế nào.
Bác Trương còn trêu đùa cô: “Con sẽ không cho rằng nhà họ Đỗ này là một ngôi nhà gỗ đơn sơ chứa đầy thảo dược chứ!”
Bác Trương cho là cô bị ngạc nhiên tới cứng họng, không khỏi cười ha hả, lúc về nhà họ Mạc kể cho ông ngoại nghe, ông ngoại lại kể cho ông Đỗ nghe, ngày đó ông Đỗ còn gọi điện thoại tới nói: “Nếu con thích nhà gỗ đơn sơ, ông sẽ bảo người xây ở bên cạnh tòa biệt thự một cái.”
“Cô Hinh Nhã đã đến rồi, mời cô vào!” Người giúp việc của nhà họ Đỗ thích gọi tên cô, đây là bởi ông Đỗ biết người nhà họ Ôn bắt cô phải chuyển đến nhà họ Mạc, rất là chướng mắt chuyện nhà họ Ôn làm, cho nên mới phân phó người giúp việc gọi cô như vậy.
“Mẹ Hách không cần ra đón con đâu, mẹ cứ làm việc của mình đi ạ!” Ôn Hinh Nhã cũng quen cửa quen nẻo, đi vào nhà họ Đỗ nhưng cũng không có chút câu nệ nào.
“Mẹ Hách, trong nhà có khách ạ?” Lúc này một giọng nói điềm đạm ngọt ngào giống như mật ong đột ngột vang lên ở phòng khách.