⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Hinh Nhã cười nói ngủ ngon với Ninh Thư Thiến và Ôn Du Nhã, sau đó mới xoay người rời khỏi đại sảnh.
……..
1: Ông nội
Ôn Hinh Nhã thở gấp một hơi, bước chậm rãi trong vườn sau của nhà cũ nhà họ Ôn, trong sân nhà trồng một cây hoa quỳnh, cành lá xum xuê, phong thái xinh đẹp nho nhã, bởi vì khí hậu mùa xuân năm nay ấm hơn cho nên còn chưa tới tháng tư, hoa quỳnh trắng tinh đã hơi bắt đầu nở, gió khẽ thổi qua, nhẹ nhàng lay động, giống như muôn vàn con bướm bay lượn, đẹp không sao tả xiết.
Khi vừa được mang về nhà họ Ôn, từ ánh mắt đầu tiên cô đã thích cây hoa quỳnh rực rỡ này, khi ông nội hỏi cô muốn ở căn phòng nào, cô theo bản năng chọn căn phòng ở gần cây hoa này.
Ban đêm gió se lạnh thổi lên khuôn mặt có chút nóng bức vì say rượu của cô, nhè nhẹ thoải mái vô cùng.
Cô hít sâu một hơi, xông vào mũi chính là hương vị thanh nhã thơm mát của hoa quỳnh, nội tâm nóng nảy bởi vì sống lại cũng bình ổn xuống trong nháy mắt.
Đã bao lâu rồi cô chưa được hưởng thụ gió đêm như vậy?
Hình như cũng mười năm rồi!
Đúng vậy! Mười năm, từ khi mười lăm tuổi được đón về nhà họ Ôn, hai mươi lăm tuổi bị Hạ Như Nhã tiêm ma túy quá liều rồi suy tim mà chết, suốt mười năm cô sống trong cái bóng của người khác, sống dưới những âm mưu thủ đoạn của người khác, dần dần bị lạc đường, tự sa ngã, sa đọa không thể vãn hồi!
Ôn Hinh Nhã mở hai tay ra, ngửa đầu nhìn lên bầu trời đêm, bên môi hiện lên ý cười nhàn nhạt: Tôi đã trở về, mấy người đã chuẩn bị xong chưa?
“Buổi tối đi đâu, sao tối vậy rồi mới trở về?”
Giọng nói uy nghiêm xen lẫn cảnh cáo vang lên, trong vẻ cứng nhắc lộ ra lạnh nhạt, cơ thể Ôn Hinh Nhã cứng đờ, cả người ngây ngẩn tại chỗ, thậm chí ngay cả dũng khí quay đầu lại cũng không có! Đời trước người này là người duy nhất trong nhà họ Ôn từng quan tâm đến cô, cũng là ông từ bỏ cô.
“Cháu vừa mới trở lại nhà họ Ôn, tốt nhất an phận ở trong nhà, đừng có chạy ra bên ngoài, bên ngoài truyền thông đều nhìn chằm chằm cháu, mỗi tiếng nói mỗi cử động của cháu đều bị chú ý, sao có thể tùy ý làm bậy giống như lúc trước được.” Trong giọng điệu của ông cụ Ôn tràn ngập vẻ không vui, lúc trước biết cô có quá khứ phức tạp như vậy, ông vẫn kiên trì đón cô trở về chủ yếu là xem ở phần cô là huyết mạch của nhà họ Ôn, không đành lòng để huyết mạch duy nhất lưu lạc bên ngoài, nhưng không ngờ sau khi trở lại nhà họ Ôn, cô không hề yên phận chút nào, còn độc ác đẩy Như Nhã xuống nước.
Ôn Hinh Nhã chậm rãi lau đi nước mắt ở khóe mắt, chậm rãi xoay người lại, sợ hãi lên tiếng: “Ông nội! Cháu đã biết, về sau cháu sẽ không chạy loạn khắp nơi nữa.”
Ông cụ Ôn đi tới chỗ cô, từ rất xa đã ngửi thấy mùi rượu trên người cô, hơi nhíu mày nói: “Không như ý một tí là đi ra ngoài uống rượu đến say khướt, còn ra thể thống gì, cháu không còn là đứa bé trà trộn ở đầu đường nữa, mà là cô chủ Ôn Hinh Nhã của nhà họ Ôn chúng ta, ông mặc kệ cháu có thích ứng cuộc sống hiện giờ hay không, nhưng cháu cần phải học tập làm một cô chủ nhà giàu chân chính.”
“Ông nội, một cô chủ nhà giàu chân chính nên có dáng vẻ gì? Là giống Hạ Như Nhã sao?” Ôn Hinh Nhã dùng đôi mắt trong sáng nhìn ông nội, trong mắt lóe lên sự khuất nhục và tủi thân.
Cô vừa mới trở lại nhà họ Ôn, chưa từng sống với ông nội, làm sao so được với Hạ Như Nhã –người chỉ là đứa con nuôi, nhưng dù sao cũng nuôi bên người mười hai năm, trên mặt tình cảm ông nội vẫn hướng về phía Hạ Như Nhã, cô muốn khiến ông nội nhận rõ, ai mới là cô chủ nhà họ Ôn.
Nhất thời ông cụ Ôn không biết trả lời cô như thế nào, lúc này mới nhận ra cô lưu lạc bên ngoài mười lăm năm, Như Nhã thay thế cô hưởng thụ mọi thứ vốn nên thuộc về cô, cô chưa từng tiếp thu học tập những điều mà cô chủ nhà giàu nên có.
……….
2: Ông nội
Nhìn ông cụ Ôn trầm mặc không nói gì, Ôn Hinh Nhã sợ hãi gục đầu xuống, xoắn lấy vạt váy: “Ông nội, có phải cháu làm nhà họ Ôn mất mặt, có phải ông hối hận đón cháu trở về không?” Nói tới đây, trên mặt cô mang theo hoảng sợ và bất an: “Ông nội, cháu không cố ý đẩy Như Nhã xuống nước, thật sự không cố ý, ông hãy tin cháu, đừng đuổi cháu khỏi nhà, ông nội….”
Ông cụ Ôn nhíu chặt mày, giống như có thể kẹp chết một con ruồi: “Khi nào ông muốn đuổi cháu đi, cháu là cô chủ nhà họ Ôn, nếu ông đã đón cháu trở về, đương nhiên sẽ không đuổi cháu đi.”
Ôn Hinh Nhã lấy hết dũng khí nhìn ông nội: “Nhưng mà ông nội, những thứ Hạ Như Nhã biết cháu không biết gì cả, như vậy cũng không sao ạ?”
Sắc mặt ông cụ Ôn càng ngày càng khó coi, cả giận nói: “Cháu là cháu, Như Nhã là Như Nhã, cháu không cần so sánh với con bé trong mọi chuyện, từ nhỏ con bé sinh sống ở nhà họ Ôn, tiếp nhận giáo dục khác cháu, cháu vừa mới trở về nhà họ Ôn, mọi thứ đều có thể học lại từ đầu.”
Mắt Ôn Hinh Nhã chứa nước mắt, đầy tủi thân lại vẫn kiên cường nói: “Vẫn là mọi người lấy cháu so sánh với Hạ Như Nhã, cảm thấy cháu thô tục, không cao quý ưu nhã bằng Hạ Như Nhã.”
Đời này cô sẽ không bao giờ cho người khác so sánh cô và Hạ Như Nhã, cô muốn lợi dụng mọi thủ đoạn, tạo nên càng nhiều điệu kiện có lợi cho mình, cho dù lợi dụng sự yêu thương của ông nội dành cho mình, muốn để ông nội hoàn toàn đứng về phía cô, hôm nay mới chỉ là bắt đầu.
Ông cụ Ôn không khỏi nghĩ đến tình huống ngày hôm qua Như Nhã tới đây thăm bọn họ, cả nhà vui vẻ vây quanh Như Nhã, mà Hinh Nhã thì trốn trong góc phòng, khi đó ông thấy được cô trốn ở một bên hâm mộ, nhưng vẫn lựa chọn tiếp tục làm lơ, trong lòng hơi mềm xuống: “Cháu vừa trở lại nhà họ Ôn, còn chưa thích ứng, chờ mấy ngày nữa ông mời thầy giáo dạy kèm và thầy dạy lễ nghi tới dạy cháu.”
Ánh mắt Ôn Hinh Nhã sáng lên, khuôn mặt nhỏ non nớt đều là vui sướng: “Ông nội, có phải cháu cũng có thể học các loại lễ nghi, khiêu vũ, dùng dao nĩa, đi giày cao gót, thử rượu vang đúng không?”
“Ừm, ngoại trừ những thứ này còn có rất nhiều thứ khác.” Nhất thời nội tâm ông cụ Ôn ngũ vị tạp trần, mười lăm năm chênh lệch, cô không chỉ mất đi tình yêu của người thân, còn mất đi sự giáo dục, hàm dưỡng và nội hàm vốn thuộc về cô, sao có thể đuổi kịp nhanh như vậy được, là ông quá mức nóng vội, xem nhẹ cảm thụ của đứa nhỏ này, khăng khăng yêu cầu lại chưa từng chân chính dạy dỗ.
Trong mắt Ôn Hinh Nhã đột nhiên hiện lên ánh sáng kiên định rực rỡ: “Ông nội, ông yên tâm, nhất định cháu sẽ cố gắng học tập, trở thành cô chủ nhà họ Ôn mà ông kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ không làm ông mất mặt.”
Trên khuôn mặt của cô gái hiện lên ánh sáng kiên định, cô mặc chiếc váy dài màu hồng, hình như váy có chút không vừa người, eo có hơi rộng, làn váy có hơi dài, càng làm nổi bật cơ thể gầy yếu của cô, ông nhớ chiếc váy này là không lâu trước đó con dâu Ninh Thư Thiến đi Pháp mua về làm quà cho Như Nhã, Như Nhã mặc hai lần liền không mặc lại nữa, không nghĩ tới lại mặc trên người cháu gái chân chính của ông.
Về nhà được bốn năm ngày, vậy mà đến một bộ quần áo thuộc về chính mình cũng không có! Người nhà họ Ôn xem nhẹ cô đến nỗi này, cũng khó trách hôm nay cô lại làm ra hành động như thế.
Cô mới là cháu gái chân chính của ông, cô chủ chân chính của nhà họ Ôn! Người làm ông nội như ông cũng quá thất bại.
Trong mắt Ôn Hinh Nhã lóe lên tia sáng, cô vừa mới trở lại nhà họ Ôn, chỉ có thái độ của ông nội mới quyết định địa vị của cô ở nhà họ Ôn, cô không thể biểu hiện quá mức thay đổi, càng không thể biểu hiện quá mức dã tâm, mặc kệ thế nào đều dễ dàng khiến người nhà họ Ôn so sánh cô với Hạ Như Nhã, như vậy hoàn toàn phản tác dụng, cô chỉ cần biểu hiện thật vô tội, sẽ dễ dàng làm người ta tiếp nhận.
……..
1: Người một nhà (1)
Sáng sớm ánh mặt trời đỏ vàng xen lẫn một chút sương, vượt qua cây hoa quỳnh từ bên ngoài cửa sổ xuyên thấu qua tấm rèm cửa màu xanh nhạt chiếu vào phòng ngủ, ánh vàng ấm áp chiếu dáng dịu nhẹ.
Hiếm khi có một đêm ngon giấc, Ôn Hinh Nhã ngồi dậy trên giường, vươn vai một cái, sau đó mới đứng dậy xuống giường, đi đến trước cửa sổ, kéo tấm rèm màu xanh nhạt ra, có một cành hoa quỳnh vươn tới tận gần đây, cô chỉ cần giơ tay là có thể chạm đến.
Sáng sớm hơi lạnh, hoa quỳnh ngoài cử sổ dính sương sớm trong veo, hương thơm thoang thoảng mang theo hơi lạnh thẩm thấu quanh không khí, ánh nắng ấm áp phản chiếu giọt sương, lộ ra ánh sáng lấp lánh mang theo vẻ lộng lẫy.
Hôm nay sẽ là một ngày tốt đẹp!
Nghĩ như vậy, cô xoay người vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, thay một chiếc váy trắng, quần áo là Hạ Như Nhã để lại, bởi vì Hạ Như Nhã ăn ngon mặc đẹp, tuy rằng năm ấy mười lăm tuổi đã cao 163cm, cơ thể phát triển rất tốt, đâu giống cô từ nhỏ đã phải chịu đói, mới cao có 158cm, cơ thể gầy gò, phát triển không tính là tốt, cho nên cô mặc đồ của Hạ Như Nhã thật sự không vừa người.
⬅ Trước Tiếp ➡