⬅ Trước Tiếp ➡
 
Nhưng... Lucifer còn có một ý nghĩa khác, thiên sứ Lucifer sa đọa thành ma quỷ Satan, là Ma Vương thống trị thế giới hắc ám...
 
Có thể tưởng tượng... chủ nhân của chiếc xe Lucifer trên thế giới chỉ có một không hai này có thân phận như thế nào.
 
“Nơi này là khu biệt thự, trên cơ bản sẽ không có xe taxi nào thường đến đây, nếu em muốn bắt xe thì phải đi bộ gần mười lăm phút, đến con đường lớn phía trước mới bắt được.” Tư Diệc Diễm nhìn cô mặc một bộ quần áo màu lam nhạt dễ hoạt động, cả người tràn ngập tuổi thanh xuân lại non nớt, hiển nhiên cô đã chuẩn bị tốt việc đi gọi xe.
 
“Anh có việc thì mau đi đi, tôi muốn đi bộ để vận động rèn luyện thân thể.” Ôn Hinh Nhã theo bản năng cự tuyệt, anh mặc áo sơ mi màu đen, dường như trong nháy mắt anh khiến cô cảm thấy sự nguy hiểm.
 
Màu đen là màu có tính xâm lược nhất trên thế giới, nó có thể khiến người khác cảm thấy quỷ dị và thần bí, lại tản ra mùi của tử vong khiến người ta sợ hãi và bi ai, nó là chúa tể của toàn bộ màu sắc thế giới.
 
Nó đại biểu cho quyền lực và sức mạnh, nó có thể rất trang trọng, cũng có thể cao quý; cũng như anh có thể rất thần bí, nhưng anh cũng rất nhiệt tình. Đương nhiên màu đen cũng mang đến cảm giác âm u, có thể rất trầm trọng, có thể rất tàn khốc, đại biểu cho tử vong và tai nạn.
 
Tư Diệc Diễm đẩy cửa xe ra, ưu nhã xuống xe, vòng qua thân xe đi đến bên cạnh cô, duỗi tay mở cửa xe ghế phụ: “Tôi không có việc gì quan trọng, mau lên xe đi!”
 
Trong mắt cô tràn ngập né tránh và đề phòng, thay lời nói biểu hiện sự cự tuyệt, những điều này đều thể hiện ra cô rất thông minh và bình tĩnh, nhưng... sao anh có thể cho phép cô cự tuyệt như vậy.
 
Anh hành động như vậy, Ôn Hinh Nhã tất nhiên không thể cự tuyệt được, đành phải ngồi trên xe anh, ánh mắt lạnh băng, giọng lạnh lẽo nói: “Tôi mặc kệ anh đến nhà ông ngoại có mục đích cùng ý đồ gì, nhưng nếu anh dám cả gan tổn thương ông ngoại tôi, cho dù chết tôi cũng không bỏ qua cho anh.”
 
Tay Tư Diệc Diễm cầm tay lái khởi động xe, cười như không cười nhìn cô: “Vì sao cô không cho rằng tôi đến đây là vì có ý đồ với em?”
 
“Làm sao có thể?” Ôn Hinh Nhã theo bản năng phủ định, cô chỉ là một đứa con gái lưu lạc bên ngoài mười lăm năm, vừa mới trở lại nhà họ Ôn không lâu thì có lợi ích gì để anh lợi dụng, nhưng ông ngoại lại không giống, địa vị và danh vọng của ông ngoại trong giới văn học đủ để bất luận kẻ nào cũng muốn lợi dụng nịnh bợ.
 
“Tại sao lại không thể?” Ý cười bên môi Tư Diệc Diễm sâu thêm, nghiêng đầu nhìn cô một cái, trong ánh mắt chứa muôn vàn tia sáng mỹ lệ kỳ dị.
 
Không biết vì sao, trái tim Ôn Hinh Nhã bỗng nhiên trở nên rối loạn, quay đầu đi không nhìn anh nữa: “Trên người tôi chỉ có mỗi một thứ có giá trị đó là thân phận con cả nhà họ Ôn, nhưng thân phận của anh không bình thường, có khi anh còn không để nhà họ Ôn vào mắt.”
2: Trước tiên phải đánh dấu chủ quyền   
“Nhà họ Ôn, xác thật tôi không đặt vào mắt, nhưng em thì tôi luôn đặt vào trong mắt.” Tư Diệc Diễm đột nhiên mạnh mẽ xoay tay lái một chút, đường xe đột nhiên thay đổi, lập tức đi chỗ đến bóng râm trên đường nhỏ, “Két... cạch...” Tiếng phanh xe khẩn cấp vang lên, ngắn ngủi mà chói tai, sau đó xe dừng lại.
 
Bởi vì mọi thứ diễn ra quá bất ngờ, thân thể Ôn Hinh Nhã theo bản năng nghiêng về phía trước, Tư Diệc Diễm nhanh chóng nghiêng người đỡ Ôn Hinh Nhã ấn về chỗ ngồi, thân thể nửa đè ở trên người cô, một bàn tay ấn bả vai cô, một bàn tay nắm chặt tay cô, thân thể hai người dây dưa, ánh mắt nhìn thẳng vào nhau.
 
“Anh đang làm gì?” Ôn Hinh Nhã bị một loạt hành động của anh làm cho hoảng sợ, sắc mặt có chút tái nhợt, một bàn tay để trên ngực Tư Diệc Diễm, trong đầu còn đang suy nghĩ lời anh vừa nói, đặt cô vào trong mắt là có ý gì?
 
Đôi mắt Tư Diệc Diễm nhìn cô, ánh mắt anh quyến rũ mà nóng bỏng như muốn thiêu đốt trái tim cô, có cảm giác như trong mắt anh đang chầm chậm kéo nhưng sợi tơ hồng ra, khi anh nhìn cô dường như những sợi tơ hồng ấy đang chậm rãi trói buộc cô, dẫn cô theo ánh mắt anh cùng nhau nhảy múa những bước nhảy lay động linh hồn.
 
Ánh mắt anh gần như vậy, lúc nhìn cô, dường như trong mắt chỉ có duy nhất cô tồn tại, bị nhìn bằng con mắt nóng rực như vậy, Ôn Hinh Nhã gần như không thể hô hấp, cô hoảng loạn muốn né tránh: “Tôi... Tôi muốn xuống xe.”
 
Bàn tay Tư Diệc Diễm ấn bả vai cô đột nhiên dùng sức, thân thể nửa đè ở trên người cô áp mạnh xuống, đem cả người cô giam giữ ở dưới thân anh, đột nhiên anh thò mặt lại gần hôn cô một cái.
 
Ôn Hinh Nhã trừng lớn đôi mắt, quên cả giãy giụa, hiển nhiên là bị hành động của anh dọa cho ngây người.
 
Môi Tư Diệc Diễm vẫn ấn trên môi ở cô, siết chặt môi cô, ấn thật mạnh, đôi môi đè nặng trên môi cô, nhưng lại không hề động, dường như anh muốn làm một cái ấn, chỉ có làm như vậy mới có thể đánh dấu trên người cô.
 
Lúc này Ôn Hinh Nhã mới phản ứng lại, cảm nhận được trọng lượng đè ở trên người cô nặng như ngàn cân, khiến cô thở không ra hơi, ngực bị đè ép đến đau, xương cốt cũng đau, sức lực toàn thân giống như sóng biển đập vào cục đá, không dậy nổi một tia gợn sóng, tay chống trên ngực anh dùng sức đẩy, liều mạng nhúc nhích, muốn dứt khỏi đôi môi đang đè ép mình.
⬅ Trước Tiếp ➡