Chương 38
Ông cụ Ôn buông chén trà trong tay xuống: “Bà nội con vẫn như những ngày thường, suốt ngày ra ngoài chơi mạt chược, ba con ngày nào cũng vội vàng đến công ty làm việc, giống như nó là người vội nhất trên thế giới vậy.”
“Ông nội nên quản ba một chút, tuy rằng công việc quan trọng, nhưng thân thể đương nhiên quan trọng hơn.”
Ông cụ Ôn đột nhiên nhìn cô nói: “Con cũng vậy, học tập tuy quan trọng, nhưng cũng phải chú ý ăn uống nghỉ ngơi điều độ.”
Chỉ với một khoảng thời gian ngắn ngủi, cô đã trưởng thành tới mức khiến ông khiếp sợ, điều này tất nhiên cũng nhờ sự nỗ lực cố gắng của cô.
Ôn Hinh Nhã cảm động không thôi: “Con biết mà ông nội, có ông ngoại chỉ dạy, con học tập cũng không quá vất vả, con tính tháng chín năm nay sẽ đến trường học.”
Ông cụ Ôn không thể tin được nhìn cô: “Con tính học hết chương trình học của ba năm trung học cơ sở trong vòng nửa năm?
Thật ra những cô con gái trong nhà giàu muốn đi học rất dễ dàng, chỉ cần dùng nhiều tiền một chút là có thể vào trường, nhưng Hinh Nhã thì không giống, cô lưu lạc bên ngoài nhiều năm, không được trải qua hệ thống giáo dục tiêu chuẩn, đây không phải vấn đề có thể dùng tiền để giải quyết, cô hoàn toàn không hiểu chương trình học của trung học cơ sở, cô là con cả nhà họ Ôn, học tập có thể không tốt, nhưng không thể vì sự ngu dốt của mình trở thành trò cười cho người khác, mà bây giờ cô chỉ mới vừa trở lại nhà họ Ôn, toàn bộ ánh mắt của người trong giới nhà giàu đều đặt ở trên người cô, liều lĩnh cho cô đến trường học, đối với danh dự của nhà họ Ôn sẽ có ảnh hưởng.
Cho nên lúc đầu ông tính sang năm mới cho cô đến trường, mời gia sư đến để bổ sung kiến thức cho cô, tuy đến trường muộn hơn người khác một năm có chút mất mặt, nhưng ít nhất sẽ không có ảnh hưởng quá xấu với nhà họ Ôn.
Ôn Hinh Nhã tự tin gật đầu: “Vâng! Có ông ngoại dạy dỗ con, con tin rằng trong nửa năm này con sẽ học được hết chương trình học của ba năm trung học cở sở.”
Ông cụ Ôn tuy không quá tin tưởng, nhưng nghĩ đứa nhỏ này chỉ trong thời gian hai mươi ngày ngắn ngủi đã có thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy, lại nghĩ đến thân phận giáo sư Mạc là ngôi sao sáng của giới văn học, cũng bị thuyết phục: “Như vậy cũng được, ông nội ủng hộ con.”
Ôn Hinh Nhã vui vẻ nói: “Con cảm ơn ông nội.”
Lúc trước ông cụ Ôn còn lo lắng cho buổi tiệc tối để giới thiệu cô với mọi người trong giới vào ba tháng sau, bây giờ xem ra ông hoàn toàn không cần lo lắng, ông ngập ngừng nói: “Hinh Nhã, con đã ở nhà họ Mạc được một khoảng thời gian rồi, hay hôm nay con cùng ông về nhà họ Ôn đi?”
Ôn Hinh Nhã gục đầu xuống, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trẻo mà thản nhiên: “Con muốn ở đây trong thời gian ba tháng tới, khi nào đến buổi tiệc tối giới thiệu ấy con sẽ danh chính ngôn thuận trở lại nhà họ Ôn, chỉ có cách làm như vậy thì về sau bất kỳ người nhà họ Ôn nào cũng không thể lấy cớ gì để đuổi con ra khỏi nhà họ Ôn được.”
Đôi mắt cô trong suốt như có thể nhìn thấu linh hồn người, mang theo sự khuất nhục và quật cường khiến người khác đau lòng, ông cụ Ôn đột nhiên có cảm giác bối rối, chắc hẳn cô cũng nhìn thấu, ông không phải không có năng lực bảo vệ cô, không phải không có cách để ngăn người nhà họ Ôn đối xử với cô như vậy, nhưng ông lại nhắm mắt làm ngơ, chỉ bởi vì thứ đầu tiên ông suy xét là danh dự cùng ích lợi của nhà họ Ôn, đổi một cách nói khác, ông vì lợi ích của nhà họ Ôn mà vứt bỏ cô một khoảng thời gian.
“Hinh Nhã...” Ông cụ Ôn trong lúc nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào.
“Ông nội không cần nói nữa, con đã quyết định rồi.” Ôn Hinh Nhã thản nhiên nói, bây giờ cô nói như vậy, chỉ để sự áy náy trong lòng ông nội tích lũy đến đỉnh điểm, chỉ có như vậy thì tương lai cô mới có thể đoạt được về càng nhiều lợi ích cho bản thân.
Nói cô không từ thủ đoạn cũng được, nói cô mưu mô quỷ quyệt cũng được, rất nhiều chuyện đời trước cô không nhìn thấu, kiếp này cô đều hiểu rõ, nên chẳng việc gì cô phải áy náy cả.
1: Trước tiên phải đánh dấu chủ quyền
Ngày cuối tuần Ôn Hinh Nhã đến nhà họ Đỗ để học tập về y dược, bác Trương có việc không thể đưa cô đi được, cô tính tự mình sẽ ngồi tắc xi đi qua đó, nào biết khi cô vừa mới đi ra ngoài nhà họ Mạc, một chiếc xe Rex S9 Lucifer được chế tạo thủ công ở Hà Lan chậm rãi dừng lại ở bên cạnh cô.
Ánh nắng của buổi sáng sớm ấm áp, chiếu xuyên qua những chiếc lá nhỏ đang từ từ rơi xuống, gió nhẹ nhàng thổi những chiếc lá bay đi, tia nắng không có vật cản nhảy tưng bừng trên chiếc xe màu đen.
Trong nháy mắt kia, màu đen không chỉ đơn giản là màu đen, dường như còn có năng lực thần bí nào đó, có thể hấp thu hết tất cả ánh sáng và nhiệt độ của nắng.
Cửa sổ xe màu đen chậm rãi hạ xuống, Tư Diệc Diễm ngồi ở vị trí điều khiển xe nói: “Tôi đưa em đến nhà họ Đỗ.”
“Không cần làm phiền anh, tôi có thể tự mình đi.” Nhìn thấy người trong xe là Tư Diệc Diễm làm Ôn Hinh Nhã kinh hãi, Lucifer là tiếng Latin, mà trong bản dịch của Kinh Thánh thì nghĩa của nó là ngôi sao đem đến ánh sáng ban mai (người mang đến ánh sáng), tức là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời ngoại trừ mặt trăng của buổi bình minh—— sao Venus, là sứ giả của ánh sáng! Là vị thiên sứ có địa vị cao nhất trên thiên đường.