⬅ Trước Tiếp ➡
 
Từ Thần Vũ còn không biết tâm tư này của mình bị Hàn Mặc Phong biết thì rất nhanh cả nhà họ Từ cũng sẽ biết!
1: Biến hóa kinh người  
Khi Ôn Hinh Nhã cùng ông cụ Mạc trở về nhà họ Mạc, ông cụ Ôn đang ngồi trong phòng khách uống trà, nhìn thấy cảnh Ôn Hinh Nhã đỡ cánh tay ông cụ Mạc, cùng ông cụ Mạc vừa nói vừa cười đi vào phòng, trong lòng vừa cảm thấy hâm mộ vừa cảm thấy ghen ghét, cháu gái của ông, từ trước tới nay cũng không thân thiết với ông như vậy.
 
Nhìn thấy ông cụ Ôn, ý cười trên mặt ông cụ Mạc phai nhạt, Hinh Nhã càng ưu tú càng xuất sắc thì ông lại càng đau lòng Hinh Nhã, trong lòng lại càng bất mãn với nhà họ Ôn.
 
Ôn Hinh Nhã lại ngạc nhiên: “Ông nội, sao ông lại tới đây ạ?”
 
Biểu tình ngạc nhiên như vậy, giống như căn bản không nghĩ tới ông sẽ đến nơi này, trong lòng ông cụ Ôn rầu rĩ: “Con ở nhà họ Mạc suốt mấy ngày rồi, cho nên ông tự mình đến đây thăm con.”
 
Ông nghe nói Hinh Nhã đi theo ông cụ Mạc để học cầm kỳ thi họa, cho nên tự mình qua đây xem con bé học như thế nào.
 
Ôn Hinh Nhã cảm động không thôi ngồi bên cạnh ông cụ Ôn: “Cảm ơn ông nội, đáng lẽ ra con phải về nhà thăm ông mới phải, chỉ là gần đây con phải học chương trình học của ba năm trung học cơ sở, cho nên vẫn không có thời gian rảnh, ông nội đừng trách con nha!”
 
“Con học tập chăm chỉ, ông biết, nhìn con nỗ lực như vậy, ông nội cũng rất vui vẻ, tất nhiên sẽ không trách con.” Ông cụ Ôn vui mừng vỗ vỗ tay cô.
 
Lúc tìm được cô, biết cô đã sống suốt mười lăm năm ở bên ngoài, trong lòng ông cụ Ôn có chút do dự, rốt cuộc có nên đón cô trở về hay không, sau đó quyết định đón cô trở về phần lớn cũng là nhìn vào mặt mũi của huyết mạch nhà họ Ôn, tất cả các việc cô làm sau khi trở về nhà họ Ôn, ông cũng nhìn thấy cả, tuy cảm thấy thất vọng, nhưng rốt cuộc cô cũng là huyết mạch duy nhất của nhà họ Ôn, cho nên vẫn ôm chút hy vọng đối với cô, bây giờ thấy cô nỗ lực như vậy, tất nhiên trong lòng ông rất vui vẻ.
 
“Hinh Nhã, con cùng khách ngồi một lát đi.” Ông cụ Mạc ngay cả lời chào hỏi cũng lười không muốn nói với ông cụ Ôn, xoay người đi lên lầu, tính trở về phòng nghỉ ngơi.
 
Người có tri thức tuy trọng lễ nghĩa, nhưng sự kiêu ngạo thanh cao trong xương, khiến bọn họ đối với những người mình không thích từ trước đến nay luôn là ngoảnh mặt làm lơ.
 
Ôn Hinh Nhã hiển nhiên biết ông ngoại không thích ông nội, cố ý lấy cớ tránh đi, tuy rằng bất đắc dĩ, nhưng là cũng không biết nên làm thế nào, chỉ có thể nói: “Ông ngoại, ông cứ đi nghỉ ngơi đi ạ”
 
Ông cụ Ôn xấu hổ nhìn ông cụ Mạc, ngay cả lời chào hỏi cũng không nói với ông ta mà đã xoay người lên phòng, nhà thông gia đối xử với con gái và cháu gái mình như vậy, là nhà mình nợ nhà thông gia, ông cũng cảm thấy mình không có mặt mũi đi nói người ta.
 
“Mấy ngày trước ông ngoại đi sang thành phố phía Nam, vừa mới ngồi máy bay trở về, có thể ông ngoại hơi mệt!” Ôn Hinh Nhã dịu dàng cười để làm vỡ bầu không khí xấu hổ.
 
Ông cụ Ôn lúc này mới dễ chịu hơn một chút, thở dài: “Cũng đã kết thông gia bao nhiêu năm như vậy, ông ta tính tình như thế nào sao ông lại không biết, chẳng qua chỉ bởi Vân Dao gả đến nhà họ Ôn lại phải rơi vào kết cục như vậy, con lại mất tích mười lăm năm, ở bên ngoài sống khổ sở, bây giờ thật vất vả mới tìm được về, nhà họ Ôn cũng không bồi thường cho con được cái gì, trái lại còn khiến con...”
 
Cô không tỏ ý kiến gì về chuyện của thế hệ trước, Ôn Hinh Nhã thuần thục pha trà, động tác như nước chảy mây trôi, hành động tự nhiên nhẹ nhàng, ánh mắt trong suốt thuần khiết, thân hình mảnh khảnh, cả người cô lộ ra khí chất nho nhã uyển chuyển, mơ hồ có khí chất cao quý của con cháu được các gia đình danh gia vọng tộc nuôi dưỡng từ nhỏ, không khỏi khiến ông nhớ tới người con dâu đã mất.
 
Chỉ với khoảng thời gian chưa đầy một tháng, cô đã thay đổi lớn như vậy, giống như là thay da đổi thịt, ngay cả khi so sánh Như Nhã với cô, khí chất cũng không trang nhã được như cô!
 
Ông không thể không thừa nhận, về mặt dạy con cháu thì ông cụ Mạc làm tốt hơn ông rất nhiều.
 
2: Biến hóa kinh người   
“Ông nội, gần đây thân thể ông thế nào rồi ạ?” Ôn Hinh Nhã đưa một tách trà ngon tới trước mặt ông cụ Ôn.
 
“Vẫn như cũ, không có gì phải lo, người già rồi sống ngày nào hay ngày đấy.” Ông cụ Ôn bưng tách trà lên, hương trà thanh nhã, lại nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vị thơm ngon lưu mãi trong miệng, tuy vẫn chưa được tốt lắm, nhưng trong thời gian ngắn như vậy đã có thành tích như này, cũng đủ khiến người khác giật mình.
 
Ôn Hinh Nhã lại hỏi: “Bà nội và ba có tốt không ạ?”
⬅ Trước Tiếp ➡