Chương 36
Hàn Mặc Phong thấy anh ta không trả lời, lại quan tâm nói: “Tôi nói thật, cậu đúng là đang ở trong phúc không biết phúc, trên đời này có bao nhiêu người vừa sinh ra đã không có ba mẹ, có bao nhiêu người có ba mẹ nhưng lại không có được tình yêu của ba mẹ, người nhà cậu yêu thương quan tâm chăm sóc cậu như vậy, vậy mà cậu suốt ngày chỉ biết cùng đám hồ bằng cẩu hữu kia ăn chơi trác táng quậy với nhau, bọn họ chắc chắn luôn lo cho cậu.”
Từ Thần Vũ đột nhiên nhớ đến Ôn Hinh Nhã sắc mặt ảm đạm nói cô từ nhỏ đã không có mẹ... Anh ta đột nhiên lắc lắc đầu, cảm thấy mình nhất định là bị điên rồi, nên mới luôn nghĩ đến Ôn Hinh Nhã không ngừng, để ý lời cô nói với anh ta.
Hàn Mặc Phong thấy Từ Thần Vũ vẫn luôn trầm mặc không nói, vẫn tiếp tục khuyên anh ta: “Từ Nhị, tôi nói thật đám bạn mà cậu đang chơi cùng kia, không có ai tốt hết, nếu cậu vẫn tiếp tục chơi với bọn họ, cậu sẽ không học được điều gì tốt đâu, cậu có biết người ta nói cậu như thế nào không, nói cậu là người ăn chơi trác táng nổi danh, cả ngày chỉ biết đi gây sự, giống như một tên côn đồ.”
Từ Thần Vũ đột nhiên dừng lại bước chân, Hàn Mặc Phong không thu kịp chân lại, cả mặt đập thẳng vào lưng Từ Thần Vũ, cái mũi bị đập đau, anh ta tưởng Từ Thần Vũ tức, vuốt mũi oán trách nói: “Tôi nói này, Từ Thần Vũ cậu uống lộn thuốc đúng không, tôi nói bao nhiêu câu mà cậu chẳng trả lời lại, bây giờ cậu đột nhiên dừng lại khiến cả mặt tôi bị đập đau như này, người nên tức giận là tôi mới đúng, là ai bắt tôi đứng đợi gần nửa tiếng đồng hồ ở sân bay hả!”
Đôi mắt Từ Thần Vũ nhìn chằm chằm anh ta nói: “Cậu biết mọi người nói tôi như thế nào?”
Hàn Mặc Phong bị ánh mắt hung ác của anh ta nhìn chằm chằm, theo bản năng gật gật đầu: “Biết! Trong thành phố làm gì có ai không biết Từ Thần Vũ cậu là đồ ăn chơi trác táng chỉ biết đi gây sự chứ! Tôi nói bây giờ cậu cũng không còn nhỏ nữa, làm sao có thể đần độn giống như lúc trước được...”
Sắc mặt Từ Thần Vũ suy sụp, hóa ra không phải cô xem thường anh ta, mà là anh ta vốn dĩ đã bị người người xem thường!
Hàn Mặc Phong thấy sắc mặt anh ta uể oải suy sụp, câu nói kế tiếp ngay lập tức nghẹn lại ở cổ, anh ta cảm thấy hôm nay Từ Thần Vũ có chút không thích hợp: “Từ Thần Vũ, hôm nay cậu làm sao vậy?”
Từ Thần Vũ đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Hàn Mặc Phong: “Hàn Mặc Phong, cậu nói xem con gái thích dạng con trai như thế nào?”
2: Con gái thích dạng con trai như thế nào?
Ánh mắt Hàn Mặc Phong nhìn Từ Thần Vũ trở nên khác thường: “Từ Thần Vũ, cậu đang yêu đúng không!”
Từ Thần Vũ nhất thời thẹn quá thành giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu mới đang yêu, cả nhà cậu đều đang yêu, đừng có nghĩ bậy câu hỏi của ông đây, mau trả lời!”
Chẳng lẽ đây là giấu đầu lòi đuôi trong truyền thuyết, Hàn Mặc Phong đột nhiên cảm thấy hứng thú, nhìn chằm chằm lỗ tai Từ Thần Vũ như vừa mới phát hiện ra đại lục mới: “Từ Thần Vũ, tại sao trên lỗ tai cậu thiếu mất một cái khuyên tai, bảy viên ngọc trai đấy không phải là đồ cậu yêu thích nhất à, ngày thường chẳng phải tôi khản cổ xin cậu cho tôi nhìn một cái cậu cũng luyến tiếc không muốn tháo ra sao, không lẽ là đưa cho tiểu tình nhân rồi?”
Từ Thần Vũ nghĩ đến hình ảnh Ôn Hinh Nhã đeo viên ngọc đỏ trên tai trái, hai tai lập tức đỏ lên, để che giấu mình không được tự nhiên, anh ta tức giận trừng mắt nhìn Hàn Mặc Phong: “Ai, ai…… Ai có tiểu tình nhân chứ!”
Hàn Mặc Phong thò mặt qua, đôi mắt còn chăm chú nhìn vào lỗ tai anh ta: “Thiếu mất viên ngọc trai màu đỏ “nụ hôn hoa hồng”, đây không phải là viên ngọc cậu thích nhất sao, còn đường hoàng nói chỉ có viên ngọc màu đỏ diễm sắc như vậy, mới xứng đôi diện mạo tuấn mỹ của cậu à?”
Từ Thần Vũ ngay lập tức thẹn quá hóa giận, xách áo Hàn Mặc Phong lên hung tợn nói: “Con mẹ nó cậu mau trả lời ông đây, nói nhiều những lời vô nghĩa như vậy làm gì?”
Hàn Mặc Phong đột nhiên nghĩ đến Từ Thần Vũ hỏi mình con gái thích dạng con trai như thế nào, nói: “Con gái đương nhiên là thích dạng con trai cao lớn dững mãnh đem lại cảm giác an toàn, si mê những người con trai biết kiếm tiền, tốt nhất còn là những người anh hùng.”
Trong đầu Từ Thần Vũ hiện lên hình ảnh những anh hùng trong bộ quân trang màu xanh lục trong quân đội, quân nhân quả thật cao lớn uy mãnh, hơn nữa rất có cảm giác an toàn, tiền lương của quân nhân cũng không thấp, cũng được coi là biết kiếm tiền, quân nhân là anh hùng giải phóng dân tộc, quả thật rất hoàn mỹ...
Từ Thần Vũ lại nghĩ đến những lời ông nội kể với anh ta, lúc ông còn trẻ cao lớn uy mãnh như thế nào, con gái thích ông nhiều như thế nào, thật ra chắc hẳn con gái đều thích các anh chàng quân nhân!
Cũng không thể trách Từ Thần Vũ sau khi nghe Hàn Mặc Phong nói liền nghĩ ngay tới quân nhân, rốt cuộc thì anh ta cũng được sinh ra trong gia đình theo quân sự và chính trị, lúc còn bé tẹo anh ta đã được nghe ông nội kể về các cuộc kháng chiến thời xưa, lúc hiểu chuyện thì được nghe ông nội nói một quân nhân phải như thế nào rồi được nghe chuyện ông hồi còn trẻ làm quân nhân đã trải qua những gì.
Thấy Từ Thần Vũ vẫn lâm vào trầm tư, Hàn Mặc Phong cảm giác anh ta có chút lạ: “Này, Từ Thần Vũ, không phải là cậu thật sự yêu thích người nào đó chứ? Là ai, giới thiệu cho tôi đi, để tôi giúp cậu kiểm tra xem?”
“Đi sang bên kia đi, đừng làm phiền tôi!” Từ Thần Vũ trừng mắt nhìn anh ta một cái.
Hàn Mặc Phong thầm nghĩ trong lòng, xem ra chuyện này là thật, âm thầm ghi tạc trong lòng, dự định lát nữa gọi điện thoại cho mẹ Từ, để bọn họ cảnh giác một chút, nhỡ đâu đối tượng Từ Thần Vũ thích là người không đứng đắn thì biết làm sao.