⬅ Trước Tiếp ➡
Rõ ràng là đòi anh ta bồi thường, lại còn giả vờ làm ra dáng vẻ “làm việc tốt không cần báo đáp”, Từ Thần Vũ trong lòng buồn nôn muốn chết: “Cô vẫn là cô cả nhà họ Ôn đó, chẳng qua chỉ là một viên ngọc trai màu đỏ mà thôi, làm cứ như chưa nhìn thấy qua bao giờ.”
 
“Tôi đúng là chưa bao giờ nhìn thấy.” Ôn Hinh Nhã không hề để bụng đối với lời trào phúng của anh ta, gỡ xuống khuyên tai bên tai trái, đeo khuyên tai hình ngọc trai màu đỏ này lên thay vào đó.
 
Từ Thần Vũ đột nhiên nghĩ đến thân phận của cô, trong lúc nhất thời ngượng ngùng quay mặt đi, lại lặng lẽ nhìn cô, thấy cô không để ý lại quay mặt về, tức khắc cả người giống như bị sét đánh trúng, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm viên ngọc trai màu đỏ trên tai trái của cô, viên ngọc đỏ như máu tỏa ra sự quyến rũ và mị hoặc lộng lẫy, làm nhan sắc của cô càng trở nên đẹp hơn.
 
“Cô, cô...” Ngón tay anh ta run rẩy chỉ vào viên ngọc trên tai cô, không biết vì sao, trong lòng anh ta khẩn trương tới mức nói không ra lời, viên ngọc trai màu đỏ này là anh ta mua lúc sinh nhật mười sáu tuổi, hiện tại lại được đeo ở trên lỗ tai cô.
 
“Cho tôi thì là của tôi rồi, anh đừng mơ có thể lấy về.” Ôn Hinh Nhã cho rằng Từ Thần Vũ hối hận muốn đòi viên ngọc trai đỏ này về, cho nên trừng mắt liếc mắt nhìn anh ta một cái.
 
“Tôi.. không phải tôi... không phải tôi muốn lấy về!” Từ Thần Vũ lắp bắp nói xong một câu hoàn chỉnh, đột nhiên gục đầu xuống không dám nhìn cô.
 
“Có đẹp không!” Ôn Hinh Nhã cầm di động soi, dáng vẻ cực kỳ tự luyến.
 
Từ Thần Vũ theo bản năng ngẩng đầu, anh ta lúc này mới phát hiện cô lớn lên thật xinh đẹp, là cô gái đẹp nhất anh ta từng gặp.
 
Cô không giống những người con gái mà anh ta từng gặp từ trước tới nay, không giống mẹ luôn nghiêm cẩn quý phái, cũng không giống các cô chủ trong các gia đình danh gia vọng tộc, rõ ràng tuổi còn nhỏ lại cố ra vẻ cao quý ưu nhã, cũng không giống những đứa con gái bồi rượu trong hộp đêm, trang điểm lộng lẫy, trên mặt trát một đống phấn, trên người luôn xịt nước hoa nặng mùi, vừa thấy đàn ông liền dính lên.
 
“Dễ bị lừa như vậy, anh ngốc thật đấy, đúng là đồ ngốc nhiều tiền, tôi chẳng qua chỉ giúp anh nghe một cuộc điện thoại, anh liền đưa tôi viên ngọc trai hơn hai ngàn vạn để bồi thường, bên cạnh anh chắc chắn có rất nhiều người lấy lòng nịnh hót anh, để chờ anh đưa cho họ vài thứ tốt.” Ôn Hinh Nhã nhìn đồng hồ, cũng đã đến giờ ông ngoại xuống máy bay, cô liền xoay người ra khỏi phòng nghỉ VIP.
 
Rung động trong lòng Từ Thần Vũ nháy mắt hóa thành tro bụi, chưa từng có người nào dám nói chuyện với anh ta như vậy, mặt anh ta trở nên tái nhợt, thân thể phát run, vậy mà cô dám nói với anh ta như thế, lời nói của cô tràn đầy sự khinh thường trào phúng, mỉa mai xem thường, nhưng khi nhìn dáng vẻ cô xoay người rời đi, dáng vẻ tiêu sái quả quyết khinh thường nhìn lại như vậy, anh ta đột nhiên bắt đầu hoài nghi chính mình.
 
Lúc này điện thoại vang lên, đánh thức Từ Thần Vũ từ trong suy nghĩ của mình, anh ta mở điện thoại ra nghe, bên kia điện thoại là một chuỗi lời nói liên tiếp: “Từ Nhị, cậu đang ở đâu vậy, không phải nói tới đón tôi à? Tôi đã chờ hơn hai mươi phút rồi đấy, vì sao cậu vẫn chưa đến, gọi điện thoại thì đường dây vẫn luôn bận, có phải cậu lại đi đàn đúm với đám hồ bằng cẩu hữu kia đúng không! Tôi nói với cậu bao nhiêu lần rồi, những người đó chỉ cần tiền của cậu thôi, không phải thật lòng đối tốt với cậu đâu, nếu cậu vẫn chơi với đám bọn họ chắc chắn cậu sẽ bị dạy hư, cậu còn cố tình không nghe tôi...”
 
Cảm xúc không kiên nhẫn của Từ Thần Vũ trong nháy mắt như bị người hất một xô nước lạnh vào đầu, lạnh lẽo thấm vào trong lòng: “Hàn Mặc Phong, cậu có thể câm miệng lại được không hả, tôi đang ở trong phòng nghỉ VIP của sân bay đây.”
 
Vừa mới cúp điện thoại, ngay lập tức lại có cuộc điện thoại khác gọi tới, anh ta vừa mở ra nghe, nhạc DJ đinh tai nhức óc cùng với các tiếng kêu của cả nam lẫn nữ vang lên: “Cậu hai à... không phải anh nói muốn mời một người bạn đến đây chơi sao, vì sao bây giờ vẫn chưa tới, anh đang làm gì vậy, tôi vừa gọi một phòng xịn nhất với các cô em đẹp nhất đến, anh không tới ai sẽ trả tiền đây, tôi nói trước anh đừng hy vọng tôi trả tiền thay anh đó.”
 
1: Con gái thích dạng con trai như thế nào?  
Từ Thần Vũ tức giận đến mức tàn nhẫn ném điện thoại di động xuống đất, lần nào đi ra ngoài chơi cũng là anh ta chi tiền, vậy mà lần này còn quá đáng tới mức gọi điện thoại tới bảo anh ta qua trả tiền hộ, ngay cả một lần tự trả cũng không chịu bỏ ra, thật sự cho anh ta là một thằng ngốc nhiều tiền.
 
Lúc này Hàn Mặc Phong diện mạo khôi ngô tuấn tú như ánh mặt trời mặc chiếc áo sơ mi màu tím nhạt đi tới, kéo rương hành lý đi vào phòng nghỉ VIP, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Từ Thần Vũ đang tức giận đứng ở trong: “Ồ, Từ Nhị, cậu làm sao vậy, điện thoại di động đã chọc cậu kiểu gì mà cậu ném nó như thế, đây là điện thoại di động khảm kim cương đắt tiền mới nhất của công ty Savelli, giá trị tới mười mấy vạn, vậy mà cậu nhẫn tâm ném nó lên mặt đất, tôi thấy cậu đúng là nhiều tiền tới ngốc rồi.”
 
Từ Thần Vũ tức giận, một chân đá điện thoại di động kia ra xa, tức giận hét lên: “Đúng vậy, con mẹ nó tôi nhiều tiền đến ngốc rồi đấy.”
 
Từ Thần Vũ nổi giận đùng đùng đẩy cửa mà đi, trong cả cuộc đời anh ta lần đầu tiên bị một người con gái, không... một đứa nhóc miệng còn hôi sữa xem thường, loại mùi vị này cũng không dễ chịu chút nào đâu.
 
Từ Thần Vũ cũng không biết, điều thực sự làm anh ta khó có thể chấp nhận là người con gái kia lại là người đầu tiên khiến lòng anh ta rung động. Trên thế giới này, ngay cả người con trai chưa trưởng thành cũng không hy vọng trong mắt người mình có cảm tình, hình tượng của mình lại là một kẻ ngu ngốc ngớ ngẩn.
 
Ôn Hinh Nhã cũng không biết lời mình nói trong lúc vô tình, vậy mà lại làm Từ Thần Vũ giận dữ, đã bắt đầu thay đổi theo hy vọng của cô.
 
Hàn Mặc Phong vội vàng kéo hành lý đuổi theo: “Cậu làm sao vậy, hay là có ai chọc cậu? Chẳng lẽ là mẹ cậu quản cậu quá nghiêm, ông nộ câu lại giáo huấn cậu, hay là ba cậu lại lấy thắt lưng đánh cậu?”
 
Từ Thần Vũ mặc kệ anh ta, trong lòng vẫn luôn nhớ tới lời Ôn Hinh Nhã nói anh ta là đồ ngốc nhiều tiền, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất ấm ức, anh ta đã trêu chọc gì cô đâu, không phải chỉ bảo cô giúp nghe một cuộc điện thoại thôi sao? Cô không chỉ đòi anh ta một cái khuyên tai hình ngọc trai màu đỏ giá trị xa xỉ, còn khinh thường anh ta, nói anh ta đồ ngốc nhiều tiền...
⬅ Trước Tiếp ➡