⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Tôi vừa giúp anh, anh tính cảm ơn tôi như thế nào?” Ôn Hinh Nhã chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh ta.
 
Từ Thần Vũ tức khắc tức giận đến dậm chân: “Chẳng qua chỉ giúp tôi nghe một cuộc điện thoại, cái này có phải giúp đỡ gì lớn đâu, vậy mà cô còn không biết xấu hổ muốn đòi thù lao.”
 
Ôn Hinh Nhã cười nhạt nói: “Anh đã từng nghe người ta nói qua câu “tích thủy chi ân, đương dũng tuyền tương báo*” chưa? Chẳng phải nhờ tôi giúp anh nói chuyện, anh mới có thể thoát khỏi truy vấn của mẹ anh à?”
(*) Nhận ân nghĩa của người khác như giọt nước, cũng nên con bằng suối mà đáp đền gấp bội.
 
Từ Thần Vũ nhất thời á khẩu không trả lời được, căm giận nói: “Cô muốn cái gì thì nhanh nói đi!”
 
Ôn Hinh Nhã nâng mắt nói: “Tôi rất thích khuyên tai trên tai anh, lấy cái này làm thù lao đi!”
1: Đồ ngốc nhiều tiền  
Bảy cái khuyên tai này là thứ mà Từ Thần Vũ cực kỳ yêu thích, mỗi một cái đều được làm từ kim cương tự nhiên, đương nhiên là đồ vô giá. Để có được bảy cái khuyên tai này, Từ Thần Vũ đã phải tiêu hết số tiền mình tích lũy được, còn phải trộm của người nhà họ Từ một ít mới có thể mua được, kiếp trước, vì giúp cô mua ma túy anh ta đã phải đem bán tất cả chỗ khuyên tai này đi.
 
Từ Thần Vũ ngay lập tức giống như một con mèo hoang xù lông cả giận nói: “Dựa vào cái gì chứ, cô có biết bảy cái khuyên tai này của tôi quý như thế nào không mà đòi, hơn hai ngàn vạn, cô nói cho là tôi phải cho cô thật à! Cô đây là công phu sư tử ngoạm, tôi sẽ báo cáo cô lừa bịp tống tiền tôi.”
 
Ôn Hinh Nhã thờ ơ nghịch điện thoại di động trong tay: “Tôi vừa giúp anh xong anh liền đối xử với tôi như vậy? Không chỉ không trả ân, lại còn muốn báo cáo tôi lừa bịp tống tiền anh, lấy oán trả ơn như vậy, anh có còn là con trai không!”
 
Từ Thần Vũ không nói lại được cô, tức giận đến mức mặt đỏ hết lên: “Ai không phải con trai chứ, tôi chỉ nói vậy thôi, cũng chưa thật sự đi tố cáo cô, tôi không nói sẽ không trả ơn, chỉ là yêu cầu của cô hơi quá đáng.”
 
Ôn Hinh Nhã đi đến trước mặt anh ta, hùng hổ hăm doạ nhìn anh ta: “Như thế nào là quá đáng, là yêu cầu của tôi quá khó khăn đối với anh, hay là tôi bảo anh giết người phóng hỏa, ăn trộm cướp bóc?”
 
“Không, nhưng...” Từ Thần Vũ theo bản năng nghĩ theo lối tư duy của cô, nhưng vẫn cảm thấy điều này có gì đó không thích hợp, cảm nhận được tầm mắt bức người của cô, Từ Thần Vũ cảm thấy vô cùng chột dạ, chỉ là... cặp mắt trầm tĩnh kia của cô, thoáng tỏa sáng như bông hoa nở rộ lộng lẫy, khiến trái tim anh ta đột nhiên đập nhanh “thình thịch thình thịch”, trong đầu không tự chủ được nhớ tới dáng vẻ cô hai mắt đẫm lệ nhìn anh ta lúc nãy, lồng ngực anh ta đột nhiên cứng lại, có cảm giác dường như cô muốn bất kỳ thứ gì từ anh ta thì anh ta cũng sẽ đưa cô.
 
“Nếu đã không phải thì... đưa tôi đi!” Ôn Hinh Nhã vươn lòng bàn tay trắng nõn nà ra.
 
Với Từ Thần Vũ, từ nhỏ đến lớn, ai thấy anh ta cũng nịnh nọt gọi anh ta là cậu hai nhà họ Từ, những người đi theo làm tùy tùng hầu hạ hay bạn bè của anh ta thì cũng luôn lấy lòng nịnh nọt anh ta. Ông nội, ba, mẹ và cả anh trai, ai cũng bao che, yêu thương anh ta, làm gì có ai giống như Ôn Hinh Nhã hùng hổ hăm dọa anh ta như vậy, lại còn nói đến đúng tình hợp lý để đòi khuyên tai của anh ta, cho nên trong lúc nhất thời cả người anh ta đơ ra, ngượng ngùng nói: “Một cái?”
 
“Hừ!” Ôn Hinh Nhã đưa bàn tay đến trước mặt anh ta.
 
Từ Thần Vũ nhìn lòng bàn tay trắng nõn trước mắt, như viên ngọc đang tản ra ánh sáng, ngón tay tinh tế thon dài, giống như được chạm khắc từ loại noãn ngọc tốt nhất, móng tay được cắt gọn mượt mà xinh đẹp, màu hồng nhạt hơi trong suốt, cực kỳ xinh đẹp...
 
Không biết vì sao hô hấp của anh ta trở nên nặng hơn, trái tim nhảy loạn không ngừng, lỗ tai lặng lẽ đỏ lên.
 
Ôn Hinh Nhã nhướng mày nói: “Luyến tiếc à?”
 
Anh ta hoảng loạn gỡ một cái khuyên tai hình viên ngọc trai màu đỏ trên tai xuống đặt vào tay cô, để che dấu sự khác thường của mình, hung ác nói: “Không phải chỉ là một cái khuyên tai thôi sao? Ai luyến tiếc, tôi bồi thường cho cô rồi đó.”
 
Bởi vì hoảng loạn, ngón tay vô tình đụng phải da thịt non trong lòng bàn tay cô, tinh tế mềm mại như vậy, xúc cảm trơn nhẵn mềm mềm, khiến trái tim anh ta lập tức nhảy vọt lên cổ họng, lỗ tai hồng rực, ngay cả mặt cũng đỏ.
 
“Nếu anh đã có lòng thành như vậy, tôi đây từ chối thì quá bất kính.” Ôn Hinh Nhã hào hứng nhận lấy khuyên tai, cầm ở trong tay ngó trái ngó phải, nội tâm lại ngũ vị tạp trần, năm đó anh ta cũng đưa cho cô khuyên tai hình viên ngọc trai màu đỏ này, sau đó... bởi vì cơn nghiện ma túy phát tác, cô cầm nó đi đổi lấy tiền để mua ma túy...
 
2: Đồ ngốc nhiều tiền   
⬅ Trước Tiếp ➡