⬅ Trước Tiếp ➡
 
Cuộc đối thoại đầy gượng gạo vậy mà dài đến mười phút, bên kia mới bảo cô đưa điện thoại cho thiếu niên kia, Ôn Hinh Nhã ấn nhanh một chuỗi dãy số trên điện thoại rồi mới đưa cho anh ta.
 
Thiếu niên thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhận điện thoại: “Mẹ, bây giờ mẹ đã tin con chưa!”
 
Bên kia hình như lại nói thêm vài câu, thiếu niên không kiên nhẫn cúp điện thoại.
 
Ôn Hinh Nhã có chút hâm mộ nói: “Mẹ anh rất quan tâm anh.”
 
Thiếu niên bực bội kéo tóc mình: “Suốt ngày quản nọ quản kia, phiền muốn chết.”
 
Sắc mặt Ôn Hinh Nhã ảm đạm: “Tôi từ nhỏ đã không có mẹ, không biết cảm giác có mẹ là như thế nào.”
 
Thiếu niên giật mình, trong lúc nhất thời lúng túng không biết nên nói gì cho phải, nghĩ một lát mới nhận ra mình chưa cảm ơn cô: “Đúng rồi, vừa rồi cảm ơn cô, tôi tên là Từ Thần Vũ, cô tên gì?”
 
Nhà họ Từ là gia đình nổi tiếng về mảng quân sự và chính trị nhất kinh thành, ông cụ Từ quyền cao chức trọng, mà nghe nói ba của Từ Thần Vũ lại chọn làm chính trị, ở giới chính trị có danh vọng cực cao, Từ Thần Vũ có một người anh trai là Từ Thần Hạo, sau này nghe nói anh ta cũng theo ba làm chính trị, vì vậy ông cụ Từ hy vọng Từ Thần Vũ có thể nhập ngũ để có thể kéo dài sự nhiệt huyết của nhà họ Từ, nhưng Từ Thần Vũ lại là một tên ăn chơi trác táng, kết bạn với một đám hồ bằng cẩu hữu ăn chơi đua đòi, ra vào nhưng nơi không lành mạnh đánh bài bạc, khiến cả nhà họ Từ rất đau đầu.
2: Thiếu niên Từ Thần Vũ   
“Tôi tên là Ôn Hinh Nhã!” Ôn Hinh Nhã cười nói, đời trước cô gặp Từ Thần Vũ vào những ngày đen tối nhất của cuộc đời, khi đó Từ Thần Vũ cùng đám hồ bằng cẩu hữu đi lăn lộn khắp nơi, mà cô cũng ở trong số đó, giúp đám hồ bằng cẩu hữu kia xúi giục anh hút thuốc phiện, anh ta không chịu nổi kích thích của đám bạn, cầm lấy thuốc phiện chuẩn bị hít vào lỗ mũi.
 
Khi đó Ôn Hinh Nhã đã nghiện ma túy, nỗi thống khổ khi bị ma túy sai khiến ấy ngày nào cũng tra tấn cô, cô nhìn trong mắt thiếu niên sự do dự và cậy mạnh, không biết vì sao trong lòng cô đột nhiên cảm thấy kích động, cô nắm lấy tay anh ta kéo ra khỏi phòng, đi sang phòng cách vách.
 
Khi cửa đóng lại, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng trên mặt cô lại mang theo sự khinh thường và trào phúng: “Đúng là trẻ tuổi vô tri, không biết trời cao đất dày, bị người khác kích thích hai câu liền chôn luôn cả cuộc đời của mình, anh có biết đó là cái gì không, thật sự cho rằng hút vào sẽ sung sướng?”
 
Từ Thần Vũ thẹn quá hóa giận: “Đồ nhiều chuyện, đừng có xen vào việc của người khác.”
 
Nói xong anh ta liền xoay người chuẩn bị rời đi, Ôn Hinh Nhã bắt lấy tay anh ta: “Chờ mười phút, nếu anh vẫn quyết định hút những thứ hại người đó tôi sẽ không ngăn cản anh.”
 
Mười phút sau, cơn nghiện ma túy của Ôn Hinh Nhã phát tác, lúc mới đầu cô còn có thể khắc chế, cuộn tròn thân thể trên sô pha, sau đó cô không thể chịu đựng được, nằm quằn quại trên mặt đất, đập phá đồ vật để phân tán sự chú ý của mình, cho đến lúc cô bị cơn nghiện ma túy tra tấn tới mất cả tôn nghiêm, cô bò trên mặt đất ôm chân Từ Thần Vũ thống khổ cầu xin anh ta cho cô ma túy...
 
Dáng vẻ cô phát tác cơn nghiện ma túy khiến Từ Thần Vũ sợ hãi, cả người anh ta cứng đờ, ngơ ngác nhìn cô.
 
Sau đó cô không nhìn thấy anh ta trong một thời gian dài, lần gặp mặt tiếp theo là anh ta tới tìm riêng cô, đến để nói lời cảm ơn.
 
Từ lúc đó về sau bên cạnh cô luôn có mặt Từ Thần Vũ, anh ta biết nỗi thống khổ và tuyệt vọng của cô, vào thời điểm phát tác cơn nghiện anh ta luôn ở bên cạnh cô, anh ta từng thử giúp cô cai nghiện, nhưng ma túy đã nhiễm quá sâu ăn mòn cơ thể cô, không thể cai được. Sau đó anh ta lại dùng tất cả số tiền anh ta sở hữu để giúp cô mua ma túy, mãi đến khi anh ta bị bắt vì tàng trữ ma túy, nhà họ Từ trục xuất anh ta ra khỏi nhà, bị bắt giam ba năm trong tù, mọi thứ kết thúc.
 
Sau khi trọng sinh, cô gặp được Từ Thần Vũ sớm hơn ba năm, cô sẽ không bao giờ để anh ta rơi vào kết cục bi thảm như kiếp trước nữa.
 
Từ Thần Vũ trừng lớn đôi mắt, duỗi tay chỉ cô: “Cô... là đứa con gái nhà họ Ôn bị lưu lạc mười lăm năm bên ngoài, gần đây mới được tìm thấy, trỏe về nhà họ Ôn?”
 
Ôn Hinh Nhã gật đầu: “Đúng, có vấn đề gì không?”
 
Từ Thần Vũ cứng họng một lúc lâu mới nói: “Không... Không có vấn đề gì!”
 
Lời đồn đãi thật đáng sợ, vậy mà lại có thể nói một cô gái xinh đẹp thành cao lớn thô kệch.
⬅ Trước Tiếp ➡