“Ừ, chỉ dạy một lần, em phải ‘để tâm’ mà học.” Tư Diệc Diễm cắn rất nặng hai chữ ‘để tâm’.
Ôn Hinh Nhã lập tức tỏ thái độ: “Nhất định tôi sẽ để tâm học.”
Trong mắt Tư Diệc Diễm vui vẻ thêm một chút, tiến lên từng bước đứng sau lưng Ôn Hinh Nhã, ngực dán thật chặt sau lưng Ôn Hinh Nhã, cảm nhận được đường cong gầy gò sau lưng cô.
2: Mài mực không chỉ cần mực thẳng, người cũng phải thẳng. Ôn Hinh Nhã cảm nhận được sau lưng truyền tới độ ấm, nhịp tim đột nhiên lệch một nhịp, hốt hoảng nghiêng người nói: “Không phải là dạy tôi mài mực sao, anh làm ...”
Tư Diệc Diễm đưa tay phủ lên bàn tay cầm mực của cô: “Tôi sẽ cầm tay em mài mực một lần, sẽ lĩnh hội được một lần tiết tấu mài mực.”
Nghe anh giải thích, trong lòng Ôn Hinh Nhã chợt thở phào nhẹ nhõm, mặc dù nguồn nhiệt nóng từ lồng ngực của anh đang tản ra ở sau lưng, cô vẫn đến gần, có điều, ít nhất cũng không có hoảng loạn như trước.
“Người thả lỏng một chút, cánh tay không cần cứng như vậy, ngón tay cầm tự nhiên.” Vui vẻ trong mắt Tư Diệc Diễm nhiều hơn, một tay đỡ eo của cô, một tay vỗ cánh tay của cô, vội vàng giúp cô điều chỉnh tư thế.
“Là thế này phải không?” Ôn Hinh Nhã cũng thu lại tất cả những suy nghĩ lung tung, điều chỉnh lại người theo lời của anh, mà không biết rằng, bây giờ tư thế của cô gần như dựa nửa người vào trong ngực của anh.
Tay Tư Diệc Diễm vẫn đặt lên eo cô, một tay nắm tay cô bắt đầu mài mực: “Lực cầm trên tay phải ổn, nặng nhẹ có mức độ, tốc độ vừa phải, không nóng không vội, đều đặn ổn thỏa mới giữ lâu dài.”
Hơi thở của anh mang theo nhiệt độ nóng rực và ẩm ướt, thổi ở bên tai cô có hút mờ ám, quấy nhiễu lòng người lại còn ngưa ngứa, rõ ràng thanh cao có chút trầm thấp, vang lên ở bên tai cô, cô gần như có thể tưởng tượng được đầu lưỡi của anh khi nói chuyện sẽ khẽ nhảy lên, giống như thanh trắc, khẽ giương lên khi đè xuống, làm dịu một chút, tim của anh đập mạnh mẽ ngay sau lưng cô, cô có thể cảm giác tim của anh đập theo nhịp hít thở lên xuống của cô, trong lúc bất chợt nhịp tim của Ôn Hinh Nhã cũng đập nhanh thêm.
Không khí có chút mập mờ. Ôn Hinh Nhã nghĩ.
Ôn Hinh Nhã lặng lẽ nghiêng đầu nhìn anh, lại thấy anh khẽ cúi đầu, ánh mắt chăm chú nhìn bàn tay đang phủ lên tay cô, theo động tác mài mực của tay mà giảng giải tiết tấu mài mực.
Nghiêm túc để cho Ôn Hinh Nhã không khỏi phỉ nhổ suy nghĩ không thuần khiết của mình, học tập không chăm chú, cô vội vàng thu lại tâm trạng.
Ánh mắt của cô rời đi, Tư Diệc Diễm ngừng lại hơi thở lập tức thở dốc ra, cảm nhận hương thơm trong ngực, làm thế nào cũng không tập trung tinh thần được.
“Tay của anh đổ mồ hôi, anh rất nóng sao?” Trong lúc bất chợt Ôn Hinh Nhã lên tiếng hỏi, nắm bàn tay của anh, năm khớp ngón tay rõ ràng, thon dài như ngọc, lòng bàn tay như có kén mỏng, nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay trắng trẻo nhẵn nhụi của cô, lúc này lòng bàn tay của anh mang theo nóng rực cùng mồ hôi, lòng bàn tay của cô cũng chầm chậm tiết ra mồ hôi, trong lòng tự dưng bị kích động.
Tư Diệc Diễm mới giật mình hiểu ra, trong tay của mình có chút ***, đột nhiên buông tay cô ra, nghiêm túc nói: “Cách mài mực đại khái em cũng biết chút, sau này luyện tập nhiều hơn sẽ thuần thục, ngàn vạn lần không nên xem thường cách mài mực, bên trong cách mài mực học được rất nhiều, mặt ngoài nhìn mực cứng rắn bị người mài tan ra, kì thực người trong quá trình mài mực, không chỉ rèn luyện ra kỹ xảo mài mực, mà còn luyện ra phẩm chất con người.
Lời này của Tư Diệc Diễm, quả thật làm cho cô khắc sâu dạy dỗ. Ôn Hinh Nhã gật đầu một cái: “Đã hiểu.”
Đột nhiên một tay Tư Diệc Diễm xuyên qua dưới cánh tay cô, Ôn Hinh Nhã còn chưa kịp kháng cự, tay của anh đã đặt ở trên eo của cô, kéo một cái vào người anh, hai thân thể dán chặt vào nhau: “Mài mực không chỉ cần mực thẳng, người cũng phải thẳng.”
Nói ra thật quang minh chính đại, nhưng tại sao kết hợp với động tác của anh, cô cảm giác giống như người bất chính lại là anh nhỉ?
1: Thiếu niên Từ Thần Vũ
Lúc Ôn Hinh Nhã chạy tới sân bay đã là ba giờ chiều, máy bay của ông ngoại còn nửa tiếng đồng hồ nữa mới đến nơi.
Cô lẳng lặng chờ trong phòng nghỉ VIP của sân bay, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa kính sát đất, một chiếc máy bay đang trượt trên đường băng để lấy đà cất cánh, ngay sau đó máy bay từ từ bay lên rồi phi thẳng vào bầu trời, dần dần hòa vào tầng mây, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ.
“Mẹ, con thật sự đang ở sân bay, con đến đón bạn thật mà, không hề đi ra ngoài lêu lổng...” Một giọng nói cực kỳ không kiên nhẫn đánh vỡ sự tĩnh lặng, bởi vì vừa qua thời kỳ vỡ giọng nên giọng người này có vẻ hơi nghẹn ngào, lại phảng phất mang theo từ tính, có một loại cảm giác rất mị hoặc.
Trái tim Ôn Hinh Nhã đột nhiên bị kéo căng, cô kích động quay đầu lại nhìn thiếu niên đứng cách đó không xa, mái tóc ngắn được nhuộm thành màu bạc xen vàng, những sợi tóc mái nhỏ vụn bao trùm cái trán trơn bóng của anh ta, rũ xuống cặp mắt hoa đào dường như có thể phóng điện câu dẫn người khác, đuôi mắt hơi cong mang theo mị hoặc và yêu nghiệt không gì sánh kịp, hai bên tai trái và tai phải đều đeo khuyên, những đôi khuyên tai đủ bảy màu gồm đỏ, đen, bạc, vàng, lam, lục, tím lóe lên ánh sáng khiến người khác loá mắt, thể hiện rõ sự phản nghịch và ngang ngạnh của tuổi dậy thì.
Đôi mắt Ôn Hinh Nhã đột nhiên ươn ướt, tầm mắt trở nên mơ hồ, những ký ức khi xưa bỗng dưng tràn về, dáng vẻ phản nghịch tiêu sái cùng thiếu niên trước mắt chồng lên nhau.
Chắc hẳn anh ta năm nay chỉ vừa mới mười bảy tuổi!
Bốn năm làm bạn, anh ta cùng cô đi hết cuộc đời ngắn ngủi, để lại cho cô ấm áp ngắn ngủi duy nhất trong cuộc đời.
“Mẹ, không tin thì con tìm một người ở đây nói chuyện với mẹ nhé.” Thiếu niên không kiên nhẫn được nữa, cầm di động nhìn xung quanh phòng nghỉ VIP, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở trên người Ôn Hinh Nhã.
Ánh mắt cô gái kia nhìn anh ta rất kỳ quái, đôi mắt ấy giống như chứa đựng muôn vàn cảm xúc, đôi mắt cô đẫm lệ, nhưng khi nhìn anh ta, khóe môi cô lại hơi cong lên mang theo ý cười, khiến anh ta có cảm giác dường như bọn họ đã sớm quen biết nhau.
Anh ta theo bản năng đi về phía cô gái kia: “Này, cô giúp tôi nghe điện thoại đi.”
Ôn Hinh Nhã cười lau đi nước mắt chảy xuống, nhận lấy điện thoại trong tay anh ta, bên kia điện thoại vẫn đang lải nhải nói, Ôn Hinh Nhã lúc này mới trả lời: “Đây là phòng nghỉ VIP ở sân bay, cháu đang ở chỗ này chờ đón người nhà...”