Âu Dương Phong ngẩn ra, lại một lần nữa nhìn bản đồ, không biết tại sao làm như nhìn thấu một chút đạo lý, nhưng cụ thể là gì thì anh vẫn chưa hiểu rõ, tất nhiên anh không có trọng sinh một lần như Ôn Hinh Nhã nên không thể biết trước được.
Công ty đã sắp đặt hết các công việc thỏa đáng, tảng đá trong lòng Ôn Hinh Nhã cũng buông xuống: “Chuyện công ty giao cho anh quan tâm, ngày mai ông ngoại tôi sẽ từ trở về từ phương Nam, sau khi ông trở về thì khóa học của tôi có thể tương đối chặt chẽ, thời gian có thể không thoải mãi như vậy nữa, nếu như có vấn đề về luật pháp, anh trực tiếp tìm Khâu Dật Phàm.”
Âu Dương Phong gật đầu nói: “Cô yên tâm, chuyện còn lại giao cho tôi.”
Sau khi Âu Dương Phong rời đi, Ôn Hinh Nhã nói với Tư Diệc Diễm một tiếng rồi đến văn phòng luật sư Siêu Phàm, luật sư Âu Dương Phong giới thiệu hẹn khoảng hai giờ chiều.
2: Luật sư vàng Trình Tử Nghệ. Một giờ năm mươi Ôn Hinh Nhã tới văn phòng luật sư Siêu Phàm, cô gái tiếp tân nở nụ cười vui vẻ: “Xin chào, xin hỏi có thể giúp được gì cho cô?”
Ôn Hinh Nhã nhẹ nhàng nói: “Tôi tìm Trình Tử Nghệ, luật sư Trình, anh ấy hẹn tôi hai giờ.”
“Xin cô chờ chút, tôi gọi điện thoại xác nhận với luật sư Trình.” Vẻ mặt cô gái tiếp tân có chút kinh ngạc, đại luật sư Trình là luật sư vàng của Siêu Phàm, danh tiếng làm việc hết sức vang dội, người bình thường với không tới cánh cửa của anh.
Ôn Hinh Nhã gật đầu một cái, cô đã nghe qua tên Trình Tử Nghệ này, anh ta là một trong bốn luật sư vàng của Siêu Phàm, đặc biệt phụ trách mảng hình sự, làm việc có danh tiếng rất cao, gần như không thua kiện, đương nhiên sẽ có tác phong riêng.
Cô gái tiếp tân cúp điện thoại nói: “Xin lỗi, cô Ôn, vừa lúc bây giờ luật sư Trình có thời gian, tôi đưa cô đến phòng họp số bốn.”
Cô gái tiếp tân đưa Ôn Hinh Nhã đi tháng máy lên tầng ba, đi tới phòng họp số bốn, đã thấy Trình Tử Nghệ cầm tài liệu ngồi trong phòng họp đợi cô.
Ôn Hinh Nhã nhẹ nhàng gõ cửa hai cái, lúc này mới chận rãi đi vào.
“Mời ngồi.” Trình Tử Nghệ vùi đầu vào tài liệu cũng không liếc nhìn cô lấy một cái.
Có lẽ người khác sẽ thấy anh kiêu căng thái quá, nhưng Ôn Hinh Nhã lại cảm nhận được anh nghiêm túc và thận trọng, cô chậm rãi ngồi vào ghế cạnh bàn tròn, tiện tay cầm tạp chí pháp luật trên giá lên xem.
“Muốn uống gì không?” Trình Tử Nghệ lật tài liệu trong tay hỏi.
“Nước trà, cảm ơn.” Ôn Hinh Nhã cười nói.
Trình Tử Nghệ ấn xuống nút điện thoại nội bộ trên bàn tròn: “Tiểu Trần, pha một chén trà nóng tới đây.”
Trình Tử Nghệ lật xem tài liệu chính là vụ án công ty đầu tư và đối tác rửa tiền năm 2008, đây cũng là mục đích hôn may Ôn Hinh Nhã tới.
Năm nay Trình Tử Nghệ chừng ba mươi tuổi, trưởng thành rất khôi ngô, mặc áo màu xanh đậm, cởi ra hai nút áo ngực, lộ ra màu da lúa mạch, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, đường cong bắp thịt rất lưu loát, cả người tản mát ra sức quyến rũ thuộc về người đàn ông đã trưởng thành.
Trình Tử Nghệ để tài liệu trong tay xuống: “Vụ án này tôi đã xem kỹ, cũng nghiêm túc nghiên cứu qua, nếu muốn nhắc lại bản án cũ, lật lại án này, vấn đề cũng không lớn, nhưng tôi muốn gặp một người trong cuộc, càng hiểu rõ hơn tình huống lúc đó, dễ dàng cho chúng ta tìm được chứng cứ.”
“Cảm ơn luật sư Trình đã giúp tôi chuyện này.” Lúc phía chính phủ trả lời, Ôn Hinh Nhã đã nghe ra Trình Tử Nghệ không để vụ án này vào trong mắt, nhưng nghĩ đến cũng đúng, loại vụ án nhỏ này đối với Trình Tử Nghệ mà nói quả thật có chút không biết trọng nhân tài, anh có thể tiếp nhận vụ án này, ít nhiều cũng là nể mặt mũi Khâu Dật Phàm.
“Tôi muốn biết cô có ý kiến gì đối với vụ án này không?” Lúc này Trình Tử Nghệ mới nhìn thắng cô gái mới chỉ mười lăm tuổi đang đứng trước mặt mình này, từ trong miệng Khâu Dật Phàm biết được cô gái trước mắt đang cùng đương sự của vụ án này là Âu Dương Phong, cùng nhau mở công ty đầu tư, mà bởi vì Âu Dương Phong đã từng có án ngồi tù rồi, cho nên mới ủy thác anh ta giúp Âu Dương Phong lật lại bản án.
Nói thật, đối với sự quả quyết của cô gái này thì anh hết sức tán thưởng, nhưng hấp dẫn anh lại chính là thân phận của cô gái này. Cháu gái mất tích mười lăm năm của nhà họ Ôn, cháu gái ngoại duy nhất của ông cụ nhà họ Mạc, nhà họ Ôn còn chưa tính là gì, nhưng anh rất kính trọng ông cụ Mạc, cho nên mới đồng ý giúp một tay.
“Tôi chỉ cần biết rằng Âu Dương Phong là vô tội, biết luật sư Trình là một người kiên trì với quy tắc làm người, sẽ không vì lợi ích mà lấy luật pháp thành công cụ tranh giành cá nhân.” Đổi lại thì, Trình Tử Nghệ tin tưởng Âu Dương Phong là trong sạch, cho nên mới nhận lấy vụ án này, đã như vậy anh sẽ dốc sức xử lý, nên một vụ án nho nhỏ như vậy, sao lại làm khó luật sư trình được, cho nên cách nhìn của anh đối với vụ án này, có vẻ thực sự không quan trọng.
“Cô quả nhiên không tầm thường.” Trình Tử Nghệ hứng thú cười nói, lúc ban đầu Khâu Dật Phàm tìm anh, anh thật sự tò mò tại sao Khâu Dật Phàm lại có thể giúp đỡ cô gái mười mười lăm tuổi này, không đơn thuần là nhìn quan hệ cá nhân với nhà họ Khâu và ông lão Mạc, kết quả Khâu Dật Phàm nói cô không tầm thường, giao tiếp với cô rất thú vị.
1: Mài mực không chỉ cần mực thẳng, người cũng phải thẳng. Ngày hôm sau, ngân hàng đồng ý cho vay, tổng cộng là ba trăm ngàn, Ôn Hinh Nhã và Khâu Dật Phàm đi cùng Âu Dương Phong, đến ngân hàng làm thủ tục, rất nhanh số tiền kia cũng đã chuyển đến tài khoản mà Ôn Hinh Nhã lấy tên của ông ngoại mở ở ngân hàng.
Dưới sự giúp đỡ của Khâu Dật Phàm, các loại thủ tục của công ty cũng đã làm xong.
“Đang suy nghĩ gì, mực cũng bị em mài hỏng rồi.” Tư Diệc Diễm buông bút lông trong tay, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.
Mặc dù ngày đó nội dung nói chuyện giữa cô và Khâu Dật Phàm và Âu Dương Phong anh cũng không biết, nhưng mấy ngày nay Khâu Dật Phàm và Âu Dương Phong thường xuyên gặp nhau, lại khiến cho anh nhận ra cô có chút mờ ám.
Anh điều tra bối cảnh của Âu Dương Phong, không khó đoán được, thật ra cô đang chuẩn bị mở công ty đầu tư.
Ánh mắt của cô rất chuẩn, gan dạ sáng suốt hơn người, tâm tư kín đáo, cũng làm cho anh lại một lần nữa nhìn cô với cặp mắt khác xưa, một cô gái từ nhỏ đã lăn lộn ở đường phố, cho nên biết lợi dụng công ty đầu tư thay mình vơ vét của cải. Thay mình giao lưu buôn bán nguồn tài nguyên quan trọng, cô biểu hiện dã tâm của mình, khiến cho anh muốn nhìn xem cuối cùng cô có thể đi tới đâu.
“Mực làm sao lại mài hỏng, là anh cố ý chọn xương trong trứng gà đó.” Ôn Hinh Nhã đang suy nghĩ chuyện ở văn phòng luật sư Siêu Phàm lúc trước, nghe được lời của Tư Diệc Diễm, vội vàng thu lại cảm xúc của mình.
Tư Diệc Diễm không nói gì thêm, chẳng qua lấy từ trên giá cổ một nghiên mực khác, từ từ đổ nước vào, nặng nhẹ có chừng mực rồi mài, sau đó cầm bút lông, chấm mực rồi viết lên giấy Tuyên Thành một chữ ‘Hinh’: “Em nhìn cẩn thận một chút.”
Một chữ ‘Hinh’ viết ở thể chữ Liễu rất nền nã, xuất sắc, đầy ý nghĩa. Anh gần như thu lại sức mạnh đao thép ở trong thể chữ Liễu kia, cấu tạo nét vẽ rõ ràng lộ gân cùng góc cạnh nghiêm khắc, mà lấy lạnh nhạt vụng về thấm vào nét bút, lấy khiêm tốn thấm vào cấu tạo nét vẽ, lấy chân thành thấm vào khí thế, viết ra dáng vẻ trong veo sạch sẽ.
Ông ngoại nói: Thể chữ Liễu có thể ... thể hiện tính tình con người, dùng bút trong lòng, tâm thẳng là bút thẳng, thể chữ Liễu rõ ràng sạch sẽ, nhỏ nhưng tất cả đều cứng rắn, giống như một vẻ đẹp quyến rũ của hoa Trúc. Ban lúc đầu học thư pháp, ông nội hỏi cô muốn học thể chữ gì, cô không lưỡng lự chọn thể chữ Liễu.
“Có thể nhìn ra được cái gì?” Tư Diệc Diễm nhẹ nhàng hỏi.
“Tôi biết chữ của anh viết rất tốt, không cần khoe khoang ở trước mặt tôi.” Ôn Hinh Nhã nhìn anh viết thể chữ Liễu giỏi như vậy, trong lòng không khỏi hâm mộ ghen tị.
“Không phải để cho em nhìn chữ, là để cho em nhìn cách dùng mực, so sánh hai cách mài mực.” Tư Diệc Diễm đưa tay gõ nhẹ lên trán cô một cái.
Ôn Hinh Nhã cúi đầu nhìn, rất nhanh thì nhìn ra kết quả, mực cô mài lúc trước, âm u mà không có ánh sáng, để lộ bút không có lực, thậm chí trên giấy còn có thấm vào ít nước, mà mực Tư Diệc Diễm mài, phát ra ánh sáng mờ, lại lộ ra nét bút có sức, chưa từng có nước thấm vào: “Làm sao lại như vậy?”
Tư Diệc Diễm cười nói: “Mài mực cũng phải có học thức, muốn biết không?”
“Muốn.” Mắt Ôn Hinh Nhã sáng lên nhìn Tư Diệc Diễm.
“Tới đây đứng trước mặt anh.” Tư Diệc Diễm ngoắc tay với cô, ánh sáng trong mắt nhanh chóng thay đổi, là loại mờ ảo khi thực hiện được ý đồ.
Nhưng Ôn Hinh Nhã nghĩ học mài mực, căn bản không có chú ý tới, cho nên khi anh ngoắc tay, cô lập tức chân chó đứng ở trước mặt anh: “Anh muốn dạy tôi?”