⬅ Trước Tiếp ➡
1: Thiên tài tài chính Âu Dương Phong  Dưới ánh mắt sắc bén của anh ta, mà cô vẫn có thể bình tĩnh, Âu Dương Phong liền phát hiện bản thân xem thường cô gái này: "Cô gái nhỏ, tôi thấy cô mặc đồ giá trị không nhỏ, đây không phải là nơi cô nên đến, mau đi đi!"
Ôn Hinh Nhã nhìn ánh mắt trốn tránh của Âu Dương Phong, nửa thật nửa giả nói: "Âu Dương Phong, anh có tin tôi đến đây vì anh không?"
Trong lúc nhất thời hai mắt của Âu Dương Phong phát ra ánh sáng: "Đến vì tôi, tại sao?"
Không phải do Âu Dương Phong không tin, mà là vì vừa nãy cô trực tiếp gọi tên của anh ta, lại đoán được thân phận của anh ta, trên thế giới này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Nhưng cô gái trước mặt thật sự quá trẻ, làm anh ta không thể nào tin tưởng được.
Ôn Hinh Nhã đương nhiên nói: "Vì anh chính là thiên tài tài chính."
"Cô muốn tôi làm việc cho cô sao?" Âu Dương Phong từ từ nheo mắt lại, đánh giá cô gái trước mặt, cô yên lặng nhìn anh ta, trong mắt chứa thành ý, trên người còn tản ra khí thế trầm tĩnh, giống như có chỗ khác biệt với những cô gái con nhà giàu khác.
"Tôi thật sự muốn như vậy, chỉ chờ ý của anh thôi." Ôn Hinh Nhã tỏ ra không miễn cưỡng.
Âu Dương Phong hơi chần chừ, anh ta không biết có nên đặt cược bản thân lên cô gái trẻ trước mặt này không, nhưng hiện giờ trên người anh còn gánh một món nợ kếch xù, nếu không nhanh chóng trả hết, lãi mẹ sẽ đẻ lãi con, phát triển thành một con số khó tưởng tượng được.
Nhận ra anh ta do dự, Ôn Hinh Nhã liền cười một tiếng dụ dỗ nói: "Nếu như đồng ý làm việc cho tôi, tôi có thể trả hết nợ cho anh, không biết ý anh sao?"
Ôn Hinh Nhã, liền lập tức đánh trúng điểm yếu của anh ta, nhưng muốn anh ta làm việc cho một cô gái vị thành niên, chuyện này làm anh ta khó mà chấp nhận được, Âu Dương Phong nhìn khuôn mặt nhỏ non nớt của cô, đùa cợt nói: "Cô bao nhiêu tuổi, mười lăm, hay là người sáu?"
Đương nhiên Ôn Hinh Nhã hiểu được ẩn ý của anh, liền từ trên cao nhìn xuống anh ta nói: "Anh hãy nghe cho kỹ đây Âu Dương Phong, năm nay tôi mười lăm tuổi."
Thiếu nữ xinh đẹp nhíu mày, lại chứa một khí thế mạnh mẽ kinh người, lúc nhìn anh ta, trong cặp mắt của cô, Âu Dương Phong thấy được một linh hồn trưởng thành lý trí, Âu Dương Phong liền hiểu rõ cô gái trước mặt không thể dùng tuổi tác để cân nhắc.
Ôn Hinh Nhã thấy anh ta đã hơi lung lay, liền tăng thêm một mồi lửa: "Âu Dương Phong, anh yên tâm, tôi chỉ nhìn trúng năng lực tài chính của anh, sẽ không để anh làm chuyện phạm pháp."
Trong lòng Âu Dương Phong thực sự lo lắng về chuyện này, lúc nghe cô nói như vậy, đột nhiên anh ta không tìm ra lý do từ chối, anh ta hít sâu một hơi: "Cô gái nhỏ, cô có biết tôi đã từng ngồi tù hay không, mới vừa được thả ra, bây giờ vẫn còn đang trong thời kỳ tạm tha."
Hai mắt của Ôn Hinh Nhã như đã trải qua nhiều mưa gió tang thương, lộ ra lạnh lùng thấu xương: "Thế thì sao?"
Âu Dương Phong thay đổi sắc mặt, từ khi anh ta ra khỏi ngục, cô là người đầu tiên bình tĩnh, không quan tâm sau khi nghe anh ta nói mình vừa ra tù: "Cô không quan tâm đến tiền án của tôi sao? Không sợ tôi rước lấy phiền phức cho cô sao, thậm chí là phản bội cô?"
Ôn Hinh Nhã thản nhiên nói: "Tôi chỉ nhìn trúng năng lực của anh, đã nhìn trúng, đương nhiên sẽ chấp nhận hết tất cả, bao gồm cả cái mà anh gọi là phiền phức, vấn đề của tôi là có thể khống chế được anh hay không, chứ không phải là vấn đề của anh."
2: Thiên tài tài chính Âu Dương Phong  Âu Dương Phong chấn kinh nhìn cô gái trước mắt, sắc mặt cô vừa cao quý vùa tự tin, còn có một khí thế làm cho mọi người đều ngưỡng mộ, cô cũng chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng lúc trao đổi với anh ta, biểu hiện đầy đa trí, can đảm, giống như một người trưởng thành, người như vậy nhất định không phải người thường, anh ta không có lý do từ chối.
"Được, tôi đồng ý!"
Chỉ bốn chữ, lại giống như tuyên bố, chứa cả sự kiên định.
"Chào anh, Âu Dương Phong, tôi là Ôn Hinh Nhã!" Ôn Hinh Nhã nhìn Âu Dương Phong, mặt anh ta tím tím xanh xanh, không nhìn ra biểu cảm, nhưng giọng điệu của anh ta lại dứt khoát chắc chắn không có chút dây dưa dài dòng nào, người như vậy đáng để cô tôn trọng.
"Chào cô!" Âu Dương Phong run rẩy vươn tay, anh ta đã hơi đoán ra được thân phận của cô, họ Ôn thấy tương đối ít, có lẽ trong thành phố không ít người họ Ôn, nhưng mà họ Ôn mà ai cũng biết cũng chỉ có một nhà.
Còn Ôn Hinh Nhã… Anh ta đã đọc qua tin tức, hình như cô đã lưu lạc ở ngoài mười lăm năm, là người thừa kế duy nhất của nhà họ Ôn, lúc này, đột nhiên anh ta thấy may mắn vì mình đã vớ được bảo bối.
Từ khi nhìn thấy ánh mắt của anh ta thay đổi, Ôn Hinh Nhã liền biến anh ta đã đoán ra thân phận của cô, Ôn Hinh Nhã vươn tay về phía Âu Dương Phong: "Hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."
"Hợp tác vui vẻ!" Âu Dương Phong cầm bàn tay tinh tế, xinh đẹp của cô.
Ôn Hinh Nhã làm như vậy, làm anh ta cảm thấy mình được tôn trọng, cảm giác được coi trọng, loại cảm giác này làm sự do dự còn sót lại của anh ta tan thành mây khói.
Ôn Hinh Nhã nói: "Anh thiếu Ngân hàng Địa Hạ bao nhiêu tiền?"
Hiện tại trên tay cô cũng chỉ có tiền tiêu vặt của Ôn Hạo Văn cho, nếu như vượt khỏi phạm vi này, cô liền quyết định ra ngoài vay tiền, cho dù thế nào cũng phải giữ được Âu Dương Phong ở bên cạnh mình.
"Trước đó tôi chỉ mượn ngân hàng Địa Hạ năm vạn, nhưng lãi mẹ đẻ lãi con, bây giờ số nợ đã lên đến ba mươi vạn rồi." Đối với cô cả nhà họ Ôn, ba mươi vạn không hề đáng nói, nhưng đối với anh ta mà nói, lại liên quan đến mạng sống của mình, cho nên anh ta vẫn hơi lo lắng, sợ cô gái này muốn đổi ý.
Ôn Hinh Nhã không nhịn được thở dài, ai mà biết, mười năm sau, thiên tài đầu tư, giá trị bản thân tính bằng tiền tỷ, vậy mà bây giờ lại vì ba mươi vạn chán nản lo lắng: "Anh yên tâm, nợ của anh, tôi sẽ giải quyết."
"Cảm ơn!" Âu Dương Phong cảm kích nói.
"Không cần cảm ơn tôi, vì chúng ta là một đội." Ôn Hinh Nhã mỉm cười nhìn Âu Dương Phong, lấy năng lực của Âu Dương Phong, cô không muốn để anh ta ở vị trí thuộc hạ.
"Một đội..." Âu Dương Phong ngơ ngác nhìn khuôn mặt non nớt của cô, là một nhóm chứ không phải thuộc hạ cũng không phải công cụ kiếm tiền?
Ôn Hinh Nhã cảm giác được sự khác thường của anh ta, liền hỏi: "Làm sao?"
"Không có… Không có gì! Cảm ơn!" Trong lòng Âu Dương Phong ấm áp.
Ôn Hinh Nhã khẽ vuốt cằm, chỉ vào da anh ta: "Chỉ sợ vết thương của anh không nhẹ, tôi đưa anh đến bệnh viện trước, còn chuyện khác cứ để sau khi sức khỏe anh hồi phục rồi nói sau."
Trong lòng Âu Dương Phong liền ấm áp hơn: "Tự tôi có thể đi."
Rất nhiều năm sau, khi Âu Dương Phong nổi tiếng trên toàn thế giới, anh ta liền kể lại lúc anh ta gặp Ôn Hinh Nhã: "Khi đó tôi vừa mới ra tù, vì có tiền án, nên không tìm được công việc nghiêm túc, đành phải đi vay nặng lãi ở ngân hàng Địa Hạ để đầu tư cổ phiếu, kết quả thua trắng, mỗi ngày đều bị đòi nợ, lúc đó cô ấy như thiên sứ giáng xuống trước mặt tôi, cho tôi sự tôn trọng mà đã lâu tôi không có được, sự tôn trọng này rọi sáng linh hồn u ám của tôi, trong nháy mắt tôi cảm thấy, tôi có thể xông pha khói lửa vì cô ấy."
1: Ôm ấp yêu thương----hả? Đưa Âu Dương Phong đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra cho anh ta, xác định trên người anh ta chỉ bị thương ngoài da, nằm viện quan sát hai ngày là có thể xuất viện, Ôn Hinh Nhã nghe vậy mới an tâm rời khỏi bệnh viện.
Ôn Hinh Nhã nhìn đồng hồ, thấy đã đến chiều, chắc ông ngoại cũng đã đến thành phố phía Nam, cô lấy điện thoại di động ra gọi cho ông ngoại, rất nhanh điện thoại liền kết nối: "Alo, Hinh Nhã! Ông và ông Trương đã đến thành phố phía Nam, bây giờ đã vào khách sạn, cháu không cần lo lắng."
Ôn Hinh Nhã nghe được giọng nói của ông vô cùng vui vẻ, liền biết hiện tại tinh thần của ông rất tốt: "Ông ngoại, ở ngoài phải chú ý đến sức khỏe nhiều hơn, cũng phải chú ý nghỉ ngơi."
Ông cụ Mạc nói: "Đã biết, sao cháu lại nói nhiều giống ông Trương vậy."
Ôn Hinh Nhã cự lại: "Ông ngoại, ông thật quá đáng, cháu chỉ muốn quan tâm ông, vậy mà ông còn chê cháu nói nhiều."
⬅ Trước Tiếp ➡