Người cô hận nhất chính là Hạ Như Nhã!
Lúc này, Hạ Như Nhã còn hơi non nớt, nghe cô nói xong sắc mặt liền hơi miễn cưỡng: "Tôi… Tôi không hiểu cô đang nói gì."
"Thật sự không hiểu?" Ôn Hinh Nhã cười giễu hỏi lại, hai mắt nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Hạ Như Nhã chỉ cảm thấy mình bị đôi mắt trong suốt này nhìn, như bị đốt cháy linh hồn, làm cô ta khiếp vía, cứng họng không nói thành lời.
Xé nát mặt nạ giả nhân giả nghĩa của cô ta xong, Ôn Hinh Nhã liền không quan tâm nữa, đi đến quầy phục vụ tính tiền.
Bảo nhân viên đưa hóa đơn cho Ninh Thư Thiến, ghi lại địa chỉ nhà họ Mạc, để nhân viên cửa hàng gửi đồ đến nhà họ Mạc, xong liền rời khỏi Saint Roland.
1: Dừng hành động bỉ ổi này lại nếu không muốn bị phế! Ôn Hinh Nhã dạo bước trên đường, đứng ở trạm dừng xe buýt, liền nghĩ đến mười lăm năm trước cô đều ngồi loại xe này thay vì đi bộ, sống lại lần nữa, đã bao lâu rồi cô không đi xe này?
Ôn Hinh Nhã cẩn thận suy nghĩ, hình như đã mười năm rồi!
Cô vịn nắm tay cửa, đi lên xe bus, trên xe rất đông, mùi khói, mùi mồ hôi, mùi nước hoa các loại đan xen vào nhau, làm cho cô vô cùng khó chịu.
Cô chọn một chỗ vắng người đứng, lúc xe khởi động, cô liền mất thăng bằng nhào về phía trước, may mắn cô nắm lấy lan can nên không bị ngã sấp xuống.
Lúc này, một người đàn ông bề ngoài đê tiện đi đến chỗ cô đang dựa, đứng sau lưng cô, hai tay vịn thành ghế, áp gần sát vào cơ thể cô."
Ôn Hinh Nhã từ từ quay người lại, đối mặt với người đàn ông kia: "Nếu ông còn dám dựa đến trước nữa, tôi liền phế ông!"
Nhất thời người đàn ông kia tái mặt, mồ hôi to như hạt đậu trượt xuống trán: "Bà cô, đừng, đừng! Tôi không dám, cô lấy cái đó ra trước đã...."
Người đàn ông bị dọa đến không dám cử động, từ từ nhìn xuống trâm cài tóc đang đặt ở giữa hai chân mình, trâm cài tóc vô cùng sắc nhọn, dường như cô chỉ cần dùng lực, liền có thể đâm xuyên gã ta.
"Lúc trước có người cũng giở trò bỉ ổi với tôi, kết quả là bị gãy một tay, bộ phận sinh dục bị phế." Ôn Hinh Nhã bình tĩnh nhìn gã ta, tay vẫn giữ nguyên tư thế không hề cử động.
Người đàn ông nhìn mắt cô âm tàn, chứa sát khí mạnh mẽ, liền ý thức được, cô nói thật, không có nói đùa với gã ta, cơ thể liền mềm nhũn, hai tay giữ trên ghế liền buông lỏng, cả người ngã ra sau, lúc này vừa vặn xe buýt cua, cả người gã ta liền ngã nhào xuống, đụng vào thanh đỡ sắt ở sau xe.
Ôn Hinh Nhã nhìn chằm chằm vào gã.
Người đàn ông bị dọa đến sắc mặt thảm hại, bò dậy từ dưới đất, nhưng đúng lúc xe buýt thắng gấp, cả người lại tiếp tục té xuống đất.
Vừa rồi hành động bỉ ổi của gã bị rất nhiều người thấy được, lúc này mọi người thấy cảnh này liền cười trên nỗi đau của người khác, rối rít chế giễu bàn tán.
Lúc này cửa xe bus mở ra, người đàn ông liền nhào xuống xe.
Cô nhíu mày, chọn một vị trí dựa vào cửa sổ xe, gió mát thổi vào, làm cảm giác khó chịu của cô giảm bớt xuống một chút.
Xe bus chạy đến trạm cuối cùng, Ôn Hinh Nhã xuống xe, nhìn thấy cảnh đường phố quen thuộc, cô liền sợ đến ngây người! Đây chính là con đường đi đến chỗ ở của cô vào mười lăm năm trước.
Cuộc sống lại trùng hợp như vậy, cô chỉ đi chẳng có mục đích gì, tùy ý lên một chiếc xe, liền chở cô về chỗ ở lúc đầu của cô, đột nhiên, cô liền muốn đi vào nhìn một chút.
Vừa nghĩ như thế, hai chân của cô liền không tự chủ được đi vào con hẻm nhỏ.
Hai bên hẻm nhỏ, phòng ốc mọc như nấm rừng, rách rưới, hai bên đường chồng chất đủ đồ bỏ đi, khắp nơi đều tràn đầy mùi ẩm mốc.
Sắc mặt của cô liền mơ màng, phòng đều có mùi rượu buồn nôn, người người cãi lộn không có điểm dừng, tiếng ném đồ "lạch cạch", còn có tiếng chửi mắng thô tục và âm thanh đánh người, giống như mới hôm qua, cô nhớ rõ khoảng thời gian cuối cùng khi cô ở đây, đôi vợ chồng cầm thú kia muốn bán cô cho bọn buôn người, may mắn nhà họ Ôn đi trước một bước tìm được cô, nếu không thì không biết hiện tại cô đã bị như thế nào.
Đôi vợ chồng cầm thú kia, bây giờ đang ở đâu?
2: Dừng hành động bỉ ổi này lại nếu không muốn bị phế! Ôn Hinh Nhã nhớ đến kiếp trước, người nhà họ Ôn cho bọn họ một khoản tiền, ra lệnh cho bọn họ không được nói chuyện về cô ra, sau đó liền đưa bọn họ đi, về phần đưa đi đâu cô cũng không rõ, chỉ biết kiếp trước, trong suốt mười năm cô cũng chưa từng gặp lại đôi vợ chồng cầm thú này.
"Âu Dương Phong, cho mày thêm thời gian ba ngày, nếu mày còn chưa có tiền trả nợ, thì ông đây liền chặt cánh tay của mày." Tiếp đó là một âm thanh đấm đá loạn xạ.
Ôn Hinh Nhã nhìn sang, một đám thiếu niên nhuộm tóc đủ màu đang đánh người, ăn mặc quái dị, trong miệng luôn nói mấy lời thô tục khó nghe, tàn nhẫn đánh người đàn ông đang nằm dưới đất.
Cô nhìn cảnh này rất nhiều, cũng không thấy hiếm lạ, nhưng cái tên Âu Dương Phong lại hấp dẫn cô.
Âu Dương Phong này, không biết có phải là Âu Dương Phong mà cô biết hay không.
"Chúng ta đi!" Trong đám người, một thiếu niên mặc áo màu đen đạp mạnh cho Âu Dương Phong mấy cước, liền dẫn thuộc hạ của mình đi ngay lập tức.
Ôn Hinh Nhã đi đến, từ từ ngồi xổm bên cạnh Âu Dương Phong, dùng ngón tay khẽ chọt chọt anh ta: "Này, chết chưa vậy?"
Âu Dương Phong bị đánh đến bầm dập mặt mũi, máu me đầy mặt, nhìn vô cùng dọa người, cảm giác có người động vào mình, anh ta liền mở mắt ra, thấy một cô gái khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đang ngồi xổm bên cạnh mình.
Ôn Hinh Nhã nhìn anh ta mở mắt, liền ngây thơ hỏi: "Anh là Âu Dương Phong hả?"
"Đúng, tôi chính là Âu Dương Phong!" Âu Dương Phong cố gắng hết sức đứng lên dựa vào tường, hai mắt híp lại dò xét cô gái trước mắt, cô gái này mặc một bộ đồ màu trắng có giá trị không nhỏ, trên váy thêu hoa văn, làm cô thanh nhã cao quý, nhưng lại không mất sự non nớt trẻ con, vừa nhìn liền biết cô gái nhỏ này không phú thì cũng quý, anh ta rất ngạc nhiên tại sao cô lại xuất hiện ở chỗ dơ dáy bẩn thỉu như vậy.
"Là thiên tài tài chính Âu Dương Phong?" Ôn Hinh Nhã tiếp tục hỏi, đúng rồi! Âu Dương Phong mà cô biết chính là một thiên tài tài chính, nhưng mà cô cũng chưa từng gặp anh ta, chỉ thấy trên báo chí, lúc đó anh ta đã mở một công ty đầu tư, công ty này liên kết với thế giới, muốn làm khách hàng của anh ta, không chỉ có tiền là được, ngưỡng vô cùng cao, vượt qua tưởng tượng của mọi người.
Kiếp trước cô cũng không quan tâm đến tin tức của anh ta, cho nên cũng không hiểu rõ cuộc đời của anh ta, nhưng mà dường như cô nghe nói, lúc anh ta còn trẻ, vì hợp tác mở công ty với bạn, về sau bị bạn bè lợi dụng hãm hại công ty rửa tiền, thân bại danh liệt, bị phán tù ba năm, nhưng vì trong ngục có biểu hiện tốt, nên được tạm tha, nhưng vì anh ta từng có tiền án đi tù, cho nên sau khi ra tù liền không được như ý, nhìn tình hình trước mắt, có lẽ sau khi anh ta ra tù cảm thấy chán nản nên mới thành như bây giờ.
Hai mắt đang mơ màng của Âu Dương Phong liền trở nên sắc bén: "Sao cô biết thân phận lúc trước của tôi?"
Lúc còn đi học, thật sự anh là thiên tài tài chính ở trường, nhưng đó là ở nước ngoài, hơn nữa chỉ là ở trong trường, anh vừa tốt nghiệp liền về nước, hợp tác mở công ty với bạn, không bao lâu, công ty bị xử án rửa tiền, bị bắt vào tù, đương nhiên anh ta sẽ không tự luyến cho rằng thanh danh của mình lại lan xa như vậy.
Ôn Hinh Nhã ngừng lại, sau đó hưng phấn lên, ánh mắt của Âu Dương Phong nói cho cô biết, anh ta chính là Âu Dương Phong mà cô biết, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sắc bén của anh ta, thản nhiên nói: "Tôi tự có cách của tôi, anh không cần biết."