Nếu như vậy, thì Ôn Như Nhã chính là một người có thủ đoạn thâm trầm đáng sợ.
Ôn Hinh Nhã thử một bộ rồi một bộ, chỉ cần mặc vừa liền gói lại.
Phụ nữ thích giày còn hơn trang sức, Ôn Hinh Nhã cũng vậy, vừa liếc qua tủ giày một chút liền nhìn trúng một đôi giày cao gót, kiểu dáng thanh lịch, đầu hơi tròn, thân giày không trang trí bất kỳ cái gì, nhưng màu vàng dưới ánh đèn thủy tinh, càng làm người ta lóa mắt, rực rỡ lộng lẫy.
"Nhân viên, lấy đôi này, size 34, cho tôi thử một chút." Hai giọng nói liền đồng thời vang lên.
Ôn Hinh Nhã nhìn sang, liền thấy cách mình khoảng một bước, một thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đang đứng đó, mặc áo trắng váy công chúa, tóc nhuộm màu nâu nhạt, trên đầu còn ghim một cái nơ bươm bướm, tuy xinh đẹp, nhưng cách ăn mặc thật sự không thể khen, cảm giác rất quen mắt, nhưng lại không nghĩ ra là ai!
Nhân viên bán hàng tỏ ra khó xử: "Mỗi mã chỉ có một đôi, hay là hai cô chọn lại đi?"
"Tôi chỉ muốn lấy đôi này, ai dám giành với tôi?" Cô gái trẻ phách lối nói, ánh mắt hung ác trừng Ôn Hinh Nhã.
Lúc đầu Ôn Hinh Nhã không định sẽ tranh giành, nhưng cô gái này thật sự quá đáng, khiêu khích trắng trợn như vậy, nếu cô nhường bước, không phải sẽ làm trò cười cho người khác sao? Nên cô liền nói: "Làm phiền cô lấy cho tôi thử."
Giọng điệu không cho từ chối, làm nhân viên bán hàng khó xử, người tiếp Ôn Hinh Nhã lúc trước liền đi đến, tươi cười nói: "Cô cả họ Ôn nhìn trúng đôi giày này sao, ánh mắt của cô thật tốt, đây chính là kiểu mới nhất của Ôn thị chúng tôi." Nói xong, liền nhìn nhân viên hồi nãy: "Tiểu Vương, mau lấy đôi giày mã số mà cô Ôn chọn đến cho cô Ôn thử một chút."
"Vâng, chị Dương!" Tiểu Vương thấp thỏm lo âu nhìn thoáng qua Ôn Hinh Nhã.
Lúc này thiếu nữ áo trắng liền tỉnh ngộ nhìn Ôn Hinh Nhã: "Thì ra cô chính là cô cả nhà họ Ôn, đã lưu lạc bên ngoài mười lăm năm, vừa mới vừa về nhà họ Ôn liền đuổi em gái của tôi ra khỏi nhà!"
Ôn Hinh Nhã chớp mắt suy nghĩ, đột nhiên nhớ ra, cô gái này chính là chị em cùng cha khác mẹ của Hạ Như Nhã, tên là Hạ Như Tuyết, ở kiếp trước, vì bị Hạ Như Nhã châm ngòi, nên Hạ Như Tuyết liền đối đầu với cô khắp nơi, thậm chí còn thuê côn đồ bắt cóc cô, lúc đó Hạ Như Tuyết che mặt, nên nhất thời cô không nhận ra.
1: Hạ Như Nhã, cô thật sự hiền lành như vậy sao? "Hạ Như Nhã nói cho cô biết, là tôi đuổi cô ra ra khỏi nhà họ Ôn sao?" Ôn Hinh Nhã nhìn thấy Hạ Như Nhã ở không xa đang nhìn về hướng này, rõ ràng đã phát hiện động tĩnh, nhưng lại giả bộ như không thấy, tiếp tục chọn quần áo.
Đúng như dự đoán, Ôn Hinh Nhã vừa mới nói xong, đã thấy Hạ Như Nhã vội vàng chạy đến, mặt mũi tràn đầy nghi ngờ: "Chị, Hinh Nhã, chuyện gì xảy ra vậy?"
Hạ Như Tuyết vừa mới chuẩn bị nói chuyện, Ôn Hinh Nhã liền cười nói: "Chị của cô nói, tôi đuổi cô ra khỏi nhà họ Ôn đấy."
Hạ Như Nhã liền hơi giật mình nói: "Chị, chị hiểu lầm rồi, em vốn không phải là con cháu nhà họ Ôn, từ nhỏ được nhà họ Ôn nuôi dưỡng suốt mười hai năm, nếu như không phải có nhà họ Ôn, không biết bây giờ em sẽ thế nào, bây giờ nhà họ Ôn tìm được con cháu thật sự của mình, đương nhiên em không thể cứ ở nhà họ Ôn mãi được."
Hạ Như Tuyết oán hận trừng mắt liếc Ôn Hinh Nhã, nhìn Hạ Như Nhã nói: "Em gái, em quá hiền, cho nên mới bị cô ta ức hiếp như vậy, em còn nhớ lần trước em tốt bụng đi xem người ta, kết quả cô ta cũng không cảm ơn một tiếng, còn đánh em, đẩy ngã em xuống nước."
Hạ Như Nhã vội vàng giải thích: "Hinh Nhã không cố ý, là do em làm cô ấy tức giận, hơn nữa, em hưởng thụ suốt mười hai năm cuộc sống thuộc về cô ấy, nên em cũng có lỗi với cô ấy."
Hạ Như Tuyết tức giận nói: "Em gái, em làm chị tức chết."
Ôn Hinh Nhã nhìn đôi chị em kẻ xướng người họa, phát hiện Hạ Như Nhã diễn rất tốt, có thể nhận giải Oscar, không tiến vào làng giải trí thật sự là lãng phí nhân tài.
Lúc này, tiểu Vương ôm giày đến.
Hạ Như Tuyết liền bước nhanh về phía trước chiếm lấy đôi giày, đắc ý nhìn Ôn Hinh Nhã: "Em gái tôi sợ cô, nhưng tôi không sợ cô, cô đừng mơ cướp mọi thứ thuộc về tôi."
Hạ Như Nhã đi đến kéo tay cô ta: "Chị, Hinh Nhã thích cái này, chúng ta đừng tranh giành, lát nữa em chọn mẫu khác thích hợp với chị hơn được không."
Hạ Như Tuyết lại không cứ không thuận theo: "Rõ ràng là chị nhìn trúng đôi giày này trước, dựa vào cái gì phải nhường cho cô ta."
Chị Dương và nhân viên bán hàng liền khó xử, khẩn trương nhìn qua Ôn Hinh Nhã.
Ôn Hinh Nhã nở nụ cười càng sâu, chói mắt đến cực hạn, nụ cười càng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt trong trắng như thủy tinh, giống như nhuộm đen thâm thúy, chứa vô số mưu kế và lạnh lẽo.
Hạ Như Tuyết liền lập tức khẩn trương nín thở, giống như một giây sau trong mắt cô liền có thể bắn ra ám tiễn, đâm thủng cô ta.
Ôn Hinh Nhã từ từ đi đến trước mặt Hạ Như Tuyết, nhấc tay gỡ từng ngón tay đang cầm giày của cô ta ra! Giật lấy giày, động tác này, rõ ràng chứa khí thế kinh người, nhưng lại bị cô làm như bình thường.
Tất cả mọi người bị động tác này của cô dọa sợ ngây người, nhất là Hạ Như Nhã, giật đồ của người ta là chuyện mà người đầu đường xó chợ mới làm được, nhưng cô lại làm tự nhiên như vậy, không làm người ra cảm thấy phản cảm chút nào.
Ôn Hinh Nhã ngồi lên ghế sofa, tháo giày mình đang mang ra, mang giày màu vàng nhạt vào, hai chân của Ôn Hinh Nhã tinh tế xinh đẹp, trắng noãn như ngọc, thẳng tắp, còn đôi giày màu vàng nhạt này, giống như chế tạo riêng cho cô, màu vàng dưới ánh đèn thủy tinh, càng rực rỡ, trên giày không có bất kỳ trang trí gì, nhưng lại tỏa ra một cảm giác đơn giản cao quý.
Chị Dương không nhịn được khen ngợi: "Cô mang đôi giày này vào thật sự rất hợp, giống như chế riêng ra cho cô vậy."
2: Hạ Như Nhã, cô thật sự hiền lành như vậy sao? Ôn Hinh Nhã tháo giày ra, vứt bỏ không thương tiếc, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn nhiều, mang giày của mình vào, đi đến trước mặt Hạ Như Tuyết lạnh nhạt nói: "Quân tử không chiếm lợi của người khác, nếu cô Hạ đã thích như vậy, liền tặng cho cô."
Tôi không muốn mới cho cô! Đây là như tát thẳng vào mặt Hạ Như Tuyết.
Mặt Hạ Như Tuyết đỏ lên: "Tiện nhân, cô cả nhà họ Ôn có gì hơn người, gà mái cũng chỉ là gà mái, xem như chiếm tổ phượng hoàng cũng không thể biến thành phượng hoàng, cơ bản cô không thể so sánh với em gái của tôi."
Đột nhiên Ôn Hinh Nhã lấy điện thoại di động của mình ra, nhẹ nhàng bấm nút, phát đoạn ghi âm Hạ Như Tuyết vũ nhục cô lên, cô nhẹ nhàng lắc lắc điện thoại trong tay, nói: "Hạ Như Nhã, khoanh tay đứng nhìn chị của mình mắng người khác, tôi rất hiếu kỳ, nếu đoạn ghi âm này truyền đến tai ông nội, thì ông nội sẽ có cảm nghĩ thế nào, không biết có vì chuyện này mà bất mãn với nhà họ Hạ, ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nhà Hạ-Ôn hay không?
Ôn Hinh Nhã biết vì Hạ Như Nhã có quan hệ với nhà họ Ôn, nên tập đoàn Ôn thị rất cân nhắc nhà họ Hạ, kiếp trước, vì quan hệ với nhà họ Ôn, nhà họ Hạ liền nhảy lên cao trở thành tập đoàn bách hóa nổi tiếng thế giới, sánh vai cùng tập đoàn Ôn thị.
Đương nhiên, cô cũng sẽ không gửi đoạn ghi âm này cho ông nội, thép tốt đương nhiên lưỡi dao sẽ bén, cô muốn lựa chọn đến lúc thích hợp mới dùng đến.
Hạ Như Nhã không ngờ cô lại làm như vậy, nhất thời sắc mặt tái nhợt nhìn Hạ Như Tuyết: "Chị của tôi dễ xúc động, tôi cũng thường xuyên không có biện pháp, Hinh Nhã, sao cô có thể trách tôi, vừa nãy tôi vừa mới khuyên chị tôi không nên tranh giành đồ với cô."
Hạ Như Tuyết nổi giận đùng đùng: "Ôn Hinh Nhã, cô có bản lĩnh thì đến đây, ức hiếp em tôi thì có gì tài giỏi chứ."
"Ngu ngốc." Ôn Hinh Nhã mặc kệ cô ta, thấy cô ta, cô liền nhớ đến kiếp trước bản thân cũng đối xử như vậy với Ôn Du Nhã, ngoại trừ hận mình lúc đó ngu ngốc, còn lại không có chút cảm động nào.
"Cô...." Hạ Như Tuyết tức đến xanh mặt.
Ôn Hinh Nhã đi đến trước mặt Hạ Như Nhã, không muốn chơi với cô ta nữa: "Muốn lợi dụng chị của mình để hất nước bẩn lên tôi, Hạ Như Nhạ, cô thật sự hiền lành cao quý như bề ngoài của cô sao?"
Nếu như kiếp trước, Ninh Thư Thiến và Ôn Du Nhã là đầu xỏ đẩy cô vào vực sâu, thì Hạ Như Nhã chính là nguyên nhân làm cô bị tận diệt, cô ta cướp đi tất cả những gì thuộc về cô, tình thân, tình yêu, bạn bè, tiền tài, thân phận, chỉ cần là đồ của cô, cô ta đều không từ thủ đoạn đoạt lấy, cho đến khi cô không còn gì cả, cô ta luôn trốn sau lưng người ta, canh lúc hợp lý nhất đạp cho cô mấy đạp, sau đó nhân lúc cô không chú ý liền đẩy cô vào địa ngục, làm cô vạn kiếp bất phục, cuối cùng thân bại danh liệt!