Nói một hồi liền quẹo vào bôi đen cô tội bất hiếu, thật cao tay, cô không thể thừa nhận, Ninh Thư Thiến, nếu bà muốn chơi với tôi, thì tôi sẽ chơi tới cùng, xem ai cao tay hơn: "Dì Ninh, con cũng muốn về nhà thăm ông nội, nhưng mà em Du Nhã..."
Lúc này sắc mặt của Ôn Hinh Nhã như hoa mùa thu, yếu ớt, nhưng lại xinh đẹp rung động lòng người, giống như tất cả cảm xúc muốn bộc lộ ra nhưng lại bị chặn lại, tất cả u oán hối tiếc đều bị giữ chặt trong đôi mắt long lanh trong sáng kia.
Vào mắt người khác, còn tưởng rằng cô cả nhà họ Ôn lại bị một đứa con thứ khi dễ, hơn nữa còn đứng trước mặt mẹ kế buồn bã không dám nói nhiều.
Giống như muốn chứng thực suy đoán của mọi người, lúc này một phòng thử quần áo bị đẩy ra, Ôn Du Nhã mặc váy màu đỏ đi đến, màu đỏ khoa trương mặc vào làm nổi bật sự đanh đá kiêu kỳ, lúc nhìn thấy Ôn Hinh Nhã liền trừng to hai mắt: "Ôn Hinh Nhã, sao cô lại xuất hiện ở đây?"
2
Giọng điệu hùng hổ dọa người, làm các cô cậu, quý bà trong cửa hàng đều thay đổi ánh mắt nhìn Ôn Du Nhã.
Ôn Hinh Nhã gục đầu xuống thấp giải thích: "Em Du Nhã, chị..."
Trong lòng Ninh Thư Thiến kêu không tốt.
Vốn Ôn Du Nhã cao gầy, lại mang giày cao gót 10 phân, càng lộ ra khí thề dọa người, cô ta cao quý đi đến trước mặt Ôn Hinh Nhã, từ trên cao nhìn xuống cô: "Cô cũng đến nhìn mẫu mới của Saint Roland tháng này sao?" Nói xong đôi mắt xinh đẹp liền đánh giá cô từ trên xuống, trong mắt chứa giễu cợt: "Cô mua được sao? Lần trước có mẹ trả tiền cho cô, không lẽ lần này cô cũng muốn như vậy nữa sao!"
Ôn Hinh NHã hoảng hốt lắc đầu, trong mắt chứa khuất nhục và ủy khuất: "Chị không có...Lần trước là vì chị ở nhà họ Ôn không có quần áo mặc vừa, nên ông nội và ba nói dì Ninh đi mua đồ giúp chị, ba nói tiền do ông bỏ ra, chứ không phải chị để cho dì Ninh trả tiền..."
Trong tiệm, các cô, các bà đều dùng ánh mắt mờ mịt nhìn về phía Ninh Thư Thiến và Ôn Du Nhã, thật sự không thể nhìn bề ngoài, đường đường là một cô cả nhà họ Ôn, người thừa kế duy nhất của người họ Ôn, lại bị mẹ kế và em gái ức hiếp như vậy, mua đồ còn phải cần ông cụ Ôn lên tiếng.
Lúc trước, người ta đều đồn thổi Ôn Hinh Nhã thô bỉ, kiêu căng, hiện tại xem ra không thể tin những lời đồn kia, chẳng qua là có người quyết tâm mượn đề tài để nói chuyện của mình thôi! Đều là người trong giới hào môn, nhà nào mà không có mấy quyển kinh khó đọc, nghĩ đến trong đó có chuyện không phải ai cũng biết rõ.
Ninh Thư Thiến liền vội vàng đi lên giữ chặt Ôn Du Nhã: "Du Nhã, con nói bậy bạ gì vậy, mẹ biết con bình thường có chút mâu thuẫn với Hinh Nhã, nhưng cũng không thể nói những lời như vậy."
Ninh Thư Thiến nói vài câu liền nói thái độ của Du Nhã như vậy là do có mâu thuẫn với cô, hai người đều nhỏ tuổi, có chuyện hiểu lầm là chuyện bình thường.
Lúc này Hạ Như Nhã cũng đến gần nói: "Cũng là vì lần trước dì Ninh mua rất nhiều quần áo đẹp cho Ôn Hinh Nhã, nên quên mất em ấy, cho nên em ấy mới cảm thấy dì Ninh thương Hinh Nhã mà không thương mình, nên mới gây khó dễ Hinh Nhã khắp nơi như vậy, đây cũng không phải là chuyện lớn gì, từ nhỏ Hinh Nhã đã lưu lạc bên ngoài chịu khổ, đương nhiên dì Ninh muốn quan tâm hơn nhiều một chút."
Tuy Ôn Du Nhã phách lối nhưng không ngu ngốc, nhìn thấy mấy cô cậu, quý bà trong tiệm nhìn, liền hiểu chuyện gì đang xảy ra tủi thân bĩu môi nói: "Từ khi Hinh Nhã quay về nhà họ Ôn, mẹ liền không thương em nữa."
Ninh Thư Thiến liền ôm Ôn Du Nhã trấn an: "Như Nhã nói đúng, Hinh Nhã vừa quay về nhà họ Ô, đương nhiê mẹ phải quan tâm hơn một chút, con là con gái của mẹ, làm sao mẹ không thương con được."
Ninh Thư Thiến càng vừa mắt Hạ Như Nhã, khen ngợi đứa nhỏ này thật lanh lợi, nói hai câu liền cứu vãn được hình tượng của con gái bà, thậm chí còn xây dựng hình ảnh một người mẹ tốt cho bà ta.
Người ta nói, ba người đàn bà tụ lại thành cái chợ. thật sự không sai, nhìn biểu cảm bừng tĩnh mọi chuyện của mấy người vây xem, Ôn Hinh Nhã liền cảm thấy bản thân đã đánh giá thấp ba người này.
Hạ Như Nhã cũng vậy, luôn có biện pháp đặt bản thân lên chỗ cao quý, thuần khiết hiền lành, Ninh Thư Thiến thì luôn luôn giả bộ hiền lành, dịu dàng, còn Ôn Du Nhã, chẳng qua là dựa hơi người mẹ lợi hại của mình mới kiêu ngạo như vậy, có thể cũng không ngu ngốc lắm.
Nhận thức thêm một bậc về ba người trước mặt, trong lòng Ôn Hinh Nhã càng đề phòng hơn.
1: Ai dám giành với tôi? Sau khi Ninh Thư Thiến trấn an được Ôn Du Nhã, liền dịu dàng nhìn Ôn Hinh Nhã: "Hinh Nhã, dì thay mặt Du Nhã xin lỗi cháu, Du Nhã tính trẻ con, nên cháu đừng so đo."
Ôn Hinh Nhã hờ hững nói: "Cháu vừa về nhà họ Ôn đã khiến cho dì Ninh và em Du Nhã nhọc lòng như vậy, là cháu không đúng, dì Ninh đừng nên tự trách."
So với Ôn Du Nhã chỉ biết giở tính trẻ con, cô liền tỏ ra hiền lành tốt bụng rộng rãi càng có phong thái của cô cả nhà họ Ôn, Ninh Thư Thiến cảm thấy khó chịu như nuốt phải con ruồi, ánh mắt nhìn Ôn Như Nhã gần như chứa đựng sự tàn nhẫn.
Bên tai nghe thấy có người tán thưởng Ôn Như Nhã, Hạ Như Nhã liền ngẩng đầu nhìn Ôn Hinh Nhã, thấy cô hơi nhướng mày, miệng nở nụ cười nhạt, nhưng thật ra lại có chút đùa cợt, cô ta liền vội vàng chuyển đề tài: "Hinh Nhã, tháng này ra không ít kiểu mới, vừa nãy nhân viên còn nói, có mấy bộ váy dài, đều là cỡ chị mặc vừa, còn hỏi sao chị không đến cùng, không nghĩ đến lại trùng hợp như vậy."
Ôn Hinh Nhã mờ mịt nhìn Ôn Như Nhã một cái, thật sự rất hiểu chuyện tiến lui: "Ừ! Vậy sao? Vậy lát nữa chị đến nhìn thử xem sao."
Ninh Thư Thiến cảm ơn nhìn Hạ Như Nhã, bà ta cười dịu dàng: "Hinh Nhã, con thích quần áo gì cứ việc thử, nếu thích thì gói lại."
Ám chỉ hôm nay bà trả tiền, có lợi mà không chiếm là đồ ngốc, Ôn Như Nhã liền không hề khách khí nói cảm ơn: "Cảm ơn dì Ninh."
Ôn Hinh Nhã xoay người đi chọn quần áo.
Ninh Thư Thiến nhìn bóng lưng của cô, ánh mắt u ám.
"Mẹ, sao mẹ lại muốn trả tiền cho cô ta?" Ôn Du Nhã trừng mắt nhìn bóng lưng của Ôn Hinh Nhã, chỉ kém không nuốt người ta vào bụng.
Ninh Thư Thiến lôi kéo cô ta ngồi xuống khu nghỉ ngơi vắng người, nhíu mày nhìn cô ta: "Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần, không được gây chuyện với Ôn Hinh Nhã, nhưng con vẫn cứ không nghe, con suy nghĩ cho kỹ, khi nào con mới chiếm được chỗ tốt trên người Hinh Nhã? Mỗi lần đều chật vật không chịu nổi, phải nhờ mẹ ra mặt mới ổn định lại, sao con lại không ghi nhớ."
Ninh Thư Thiến cũng không muốn nói nhiều ở đây, nhưng lại sợ một lát nữa cô ta lại làm ra chuyện không hay, cho nên không thể không nói nhiều.
Ôn Du Nhã tủi thân không dứt: "Mẹ, không phải mẹ đã nói chẳng qua cô ta chỉ là hữu danh vô thực, con không cần phải bận tâm sao? Sao bây giờ lại không cho con trêu chọc cô ta?"
"Mẹ cũng không nghĩ đến tiểu tiện nhân này lại khó chơi như vậy, cảm thấy cô ta rất không đúng, con còn nhớ lúc trước, khi cô ta vừa mới vừa đến nhà họ Ôn, hành động bần hàn không chịu nổi, chỉ kém không nói tục, chúng ta mới đối xử tốt với cô ta một chút, cô ta liền đội ơn không dứt."
Đột nhiên Ôn Du Nhã tiến đến gần mẹ mình: "Mẹ, có phải cô ta đã biết chuyện gì rồi không?"
"Không có khả năng!" Ninh Thư Thiến phủ định, đột nhiên trong đầu hiện lên cảnh ngày đó cô ta rời khỏi nhà họ Ôn, nói với bà ta: "Tôi sẽ quay lại, chúng ta… Còn nhiều thời gian!" Trong lúc nhất thời bà ta không xác định được.
"Nhưng nếu không như vậy, thì sao cô ta lại có địch ý với chúng ta như vậy, trước đó rõ ràng vẫn còn rất tốt..."
Ninh Thư Thiến nhìn sang khu thử đồ, nhìn thấy Ôn Hinh Nhã mặc một bộ váy màu tím nhạt, thần bí và cao quý, mặc vào người càng tỏa ra ánh sáng lung linh, đột nhiên bà ta phát hiện bản thân không nhìn thấu cô gái này.
2: Ai dám giành với tôi? Đột nhiên, bà ta hơi hối hận vì đã đề nghị đưa Ôn Hinh Nhã ra nước ngoài, làm cho con bé này có cơ hội lấy cớ qua nhà họ Mạc, tuy ở nhà họ Ôn nhìn không vừa mắt, nhưng cô ta vẫn ở dưới mí mắt mình, cho dù làm cái gì bà ta cũng biết, nhưng sau khi đi đến nhà họ Mạc, bà ta liền không biết cô ta làm gì nữa, cả người đều tỏa ra khí thế bà ta không thể khống chế được.
Đồng thời, Hạ Như Nhã cũng yên lặng quan sát Ôn Hinh Nhã, hành động của cô nhẹ nhàng bình tĩnh, điệu bộ thanh nhã sang trọng, cô rất có mắt nhìn, chọn một cái liền mặc vừa, ánh mắt chính xác như vậy, chỉ có người thường xuyên lựa chọn hàng xa xỉ mới có được.
Lúc trước khi cô mới đến nhà họ Ôn, rõ ràng hành động đều thô bỉ, cơ bản là một người đầu đường xó chợ, sao có thể đột nhiên thay đổi như vậy, chẳng lẽ những hành động trước đó của cô, đều là ngụy trang?