Miệng nói như vậy, nhưng Ôn Hinh Nhã lại không muốn trêu chọc anh, khí thế của người đàn ông này quá mạnh mẽ, làm cô cảm thấy nguy hiểm, giống như có thứ gì đó thoát ra khỏi người cô, làm cô không thể khống chế được, không biết nó phát triển như thế nào, cô rất không thích cảm giác này.
Tư Diệc Diễm, cô cố gắng tìm tòi cái tên này trong trí nhớ kiếp trước, xác định cái tên này không xuất hiện trong thế giới của cô, cho nên, với người này, cô không biết nên chọn thái độ gần gũi hay xa cách.
Trên môi Tư Diệc Diễm nở nụ cười, đưa tay nắm chặt tay Ôn Hinh Nhã: "Chào em, cô cả nhà họ Ôn, tai nghe không bằng mắt thấy."
Ôn Hinh Nhã hơi nhíu mày, tại sao mấy chữ "Cô cả nhà họ Ôn" này được anh nói ra, lại làm cho người ta có cảm giác phải suy nghĩ, là ảo giác của cô sao? Giọng điệu của anh, giống như nhận biết cô.
"Hinh Nhã, Diệc Diễm rất có tài về cờ, nếu cháu không hiểu chỗ nào có thể hỏi cậu ta." Ông cụ Mạc hơi nhíu mày nhìn thái độ của hai người, làm ông có cảm giác không thể nào chen chân vào được.
Ôn Hinh Nhã gật đầu: "Đã biết, ông ngoại!"
Như vậy cũng không thèm liếc anh một cái, trong mắt của Tư Diệc Diễm hiện lên một vòng mát lạnh.
Ôn Hinh Nhã nhìn lướt qua Tư Diệc Diễm, thấy anh khẽ nhíu mày sắc bén, môi mỏng mím nhẹ, anh chỉ đứng ở đó, cũng đã ưu nhã cao quý, làm người ta có cảm giác anh đứng ở trên đỉnh cao nhìn xuống thiên hạ.
Ôn Hinh Nhã nhíu mày, một nhân vật như vậy, cả hai kiếp cô đều chưa thấy, anh thật sự là học sinh của ông ngoại sao?
Nhân vật như vậy, cho dù thế nào cũng có thể khống chế một phương, sao lại đến nhà ông ngoại ở? Rốt cuộc anh có mục đích gì?
2
Ông cụ Mạc thấy cháu gái đối xử đạm mạc và xa cách với Tư Diệc Diễm, liền vội nói: "Hinh Nhã, ngày mai ông muốn đến thành phố phía Nam tham gia hội giao lưu, có lẽ phải ở đó một tuần, trong lúc ông không có ở đây, cháu không được lười biếng, lúc quay về ông sẽ kiểm tra quá trình học của cháu."
Ôn Hinh Nhã tiến lên kéo cánh tay của ông ngoại mình: "Ông muốn đi đến thành phố phía Nam tham gia hội giao lưu, sao lúc trước cháu không nghe ông nhắc đến, hơn nữa còn đi những một tuần, nhất định cháu sẽ nhớ ông."
Ông cụ Mạc bị bộ dạng này của Ôn Hinh Nhã lừa gạt, liền xém quên mất sự tồn tại của Tư Diệc Diễm: "Trước đó vì lo lắng sau khi đi không có ai ở nhà chỉ dạy cháu cầm kỳ thi họa, học tập, nên ông không tính sẽ đi, nhưng cũng may có Diệc Diễm đến, giao cháu cho cậu ta, ông rất yên tâm."
Ôn Hinh Nhã ai oán nhìn thoáng qua Tư Diệc Diễm: "Ông ngoại, ông nhìn xem, giao cháu cho người ngoài chỉ dạy, còn không bằng ông ở nhà dạy cháu thì hơn, như vậy sẽ yên tâm hơn đúng không?"
Tư Diệc Diễm bị cô dùng ánh mắt ai oán nhìn đến tê người, thấy cô xa cách với anh, anh liền hơi nhíu mày: "Hội giao lưu lần này, người tham gia đều là nhân vật đức cao vọng trọng, phần lớn đều là người trong giới cao quý, có rất ít người được đến dự, cho nên hội giao lưu lần này rất có ý nghĩa quan trọng, đương nhiên ông Mạc không thể nào bỏ qua được."
Ông cụ Mạc cười:" Tư Diệc Diễm nói rất đúng, khó có khi mấy lão già cùng nhau tụ về một chỗ, đương nhiên ông không thể vắng mặt, cháu ngoan ngoãn ở nhà, chờ ông về sẽ mua quà cho."
Ôn Hinh Nhã đen mặt, ông lại xem cô như trẻ con dễ dụ, cứ khăng khăng đẩy cô cho người ngoài.
Tư Diệc Diễm nhìn thấy bộ dạng ăn thiệt của cô, môi hơi nhếch lên cười: "Yên tâm, có tôi giúp em, em sẽ không cô đơn."
Ôn Hinh Nhã cảm thấy, lời này nghe thế nào cũng không thích hợp, rất mập mờ, cô nghiêng đầu nhìn ông ngoại, thấy ông như không nghe thấy, không lẽ lỗ tai của cô có vấn đề: "Ông chú, hai từ "Cô đơn" này, dùng rất không thích hợp."
"Ông chú là đang gọi tôi hả?" Tư Diệc Diễm hơi híp mắt, đôi mắt hẹp dài xinh đẹp, ẩn chứa ý lạnh.
Một chữ "Ừ" uyển chuyển khéo léo, lại chứa một chút âm trầm lạnh lẽo.
"Ở đây có người tuổi phù hợp làm chú sao?" Ô Hinh Nhã nhìn bên trái một chút, bên phải một chút, cũng không nhìn Tư Diệc Diễm, nghĩ đến ở cửa tiệm châu báu lúc trước, cô từng dùng giọng điệu này nói chuyện với Ôn Như Nhã, khi đó, cô ước gì có thể bóp cổ Ôn Như Nhã, nhìn cô ta dãy giụa tuyệt vọng trong tay cô.
Cô như vậy, không biểu hiện ra chột dạ, thông minh, vô cùng linh động, làm lồng ngực hơi khó chịu của anh mềm xuống, có chút thỏa mãn: "Đừng tưởng rằng em không thừa nhận, là tôi không biết em nói tôi."
Ôn Hinh Nhã cười cợt: "Tìm đúng chỗ là thói quen tốt, phải nhớ kỹ!"
Nói xong liền chột dạ, Ôn Hinh Nhã cố trấn định nói: "Ông ngoại, cháu chưa đọc hết gáo trình dạy cờ, hai người cứ tiếp tục nói chuyện, cháu đi trước."
Nói xong, cũng chuồn đi.
"Đứa bé này, có lúc rất thích nói đùa, cháu đừng để ý!" Ông cụ Mạc cười nói, trong lòng lại nghĩ đến cảnh Tư Diệc Diễm và Ôn Hinh Nhã ở cạnh nhau, cả hai đều xấp xỉ, cậu ta rất không giống ông chú chút nào.
Tư Diệc Diễm nhìn bóng lưng đi từng bước, hoa Quỳnh rơi ở sau, vô cùng rực rỡ, có cảm giác tốt đẹp làm anh phải nín thở.
Nhìn thì lý trí tĩnh táo, nhưng thực chết bên trọng lại ngông cuồng không để ý đến hậu quả, trên người còn mang theo một chút máu chơi liều và vô lại, mỗi cái một tính chất riêng, nhưng tập trung lên người cô lại không quá mâu thuẫn, thậm chí anh còn nghĩ cô Ôn này có thể khống chế, hợp lại, cô cả nhà họ Ôn này thật sự rất không bình thường.
1: Oan gia ngõ hẹp
Mười giờ sáng, ông ngoại lên sân bay, có ông Trương đi theo ông ngoại nên Ôn Hinh Nhã rất yên tâm, sau khi tiễn ông ngoại ra sân bay, Ôn Hinh Nhã muốn đi đến Saint Roland công ty dưới trướng của nhà họ Ôn, vì cô nhớ hình như hôm nay có hàng mới, lúc trước đã đồng ý sẽ đi đến nhìn một chút, sau đó vì chuyện học mà cô xém quên mất chuyện này, vừa vặn hôm nay rảnh rổi, qua nhìn một chút.
Ôn Hinh Nhã đón một chiếc taxi đến Saint Roland, trực tiếp đi thang máy lên lầu ba, vì là kiểu mới đưa ra thị trường, cho nên khách đến xem khá nhiều, mới vừa vào liền nhìn thấy Ninh Thư Thiến đang ngồi trên ghế sofa đọc tạp chí.
Đương nhiên Ninh Thư Thiến cũng nhìn thấy cô, bà ta hơi giật mình đặt chân đang bắt chéo xuống, dùng tốc độ mà bà ta cho là cao quý đi đến trước mặt Ôn Hinh Nhã: "Hinh Nhã, thật khéo, không nghĩ đến hôm nay cũng gặp được cô."
Ninh Thư Thiến đánh giá cô, phát hiện mới nửa tháng không gặp, hình như cô thay đổi rất nhiều, cả người giống như rũ bỏ hết xúc động và non nớt, trở nên trầm tĩnh, ưu nhã hơn.
Ôn Hinh Nhã cười hờ hững: "Dì Ninh, đến đây mua quần áo sao?"
Nụ cười hờ hững nhưng lại rất thanh nhã làm Ninh Thư Thiến không thoải mái: "Ừm, đi cùng Du Nhã và Như Nhã, hai đứa đang thử quần áo trong phòng thử đồ."
Ôn Hinh Nhã gật nhẹ đầu.
Ninh Thư Thuến quan tâm hỏi: "Con đã quen thuộc ở chỗ của ông ngoại chưa?"
Ôn Hinh Nhã lạnh lùng gật đầu: "Không cần dì Ninh để ý, ông ngoại đối xử rất tốt với con, đương nhiên con sẽ quen."
Trong mắt của Ninh Thư Thiến lướt qua một chút âm tàn, dựa theo tính tình đạm mạc của ông cụ Mạc, cô có thể chiếm được chỗ tốt gì chứ, chẳng qua là cố ý hỏi một chút thôi: "Ông nội rất nhớ con, nếu có thời gian con về nhà thăm ông nội một chút."
Ôn Hinh Nhã ngước mắt nhìn bà ta, trong mắt chứa ánh sáng lạng lùng, mí mắt hơi nhúc nhích, thu lại tất cả chuyển biết trong mắt, chỉ còn lại sự bình tĩnh: "Dì Ninh nói gì vậy, con là cô cả nhà họ Ôn, nhà họ Ôn là nhà của con, đương nhiên con sẽ trở về thăm ông nội."
Như dự đoán, sắc mặt của Ninh Thư Thiến liền thay đổi, biểu cảm như nén giận, lã chã chực khóc nhìn cô: "Hinh Nhã, dì không biết vì sao con lại có địch ý với gì, hiểu lầm dì, nhưng dì thật sự hi vọng con có thể về nhà thăm ông nội nhiều hơn, ông nội lo lắng cho con nhiều năm như vậy, bây giờ rất vất vả mới đưa con quay về được, đương nhiên hi vọng con có thể bầu bạn nhiều hơn."