⬅ Trước Tiếp ➡
"Không cần miễn cưỡng chính mình, nhà họ Ôn này là một vũng nước đục, nếu cháu không muốn bước vào, thì đi theo ông ngoại! Tuy ông ngoại không thể cho cháu đại phú đại quý, nhưng những thứ nhà họ Ôn có thể đưa cho cháu, nhất định ông ngoại cũng có thể đưa cho cháu không kém gì nhà họ Ôn, có ông ngoại che chở, không ai dám ức hiếp cháu." Ông cụ Mạc nhìn khuôn mặt vô cùng non nớt của cô, mới nhỏ như vậy đã biết tính toán, tương lai còn phải giãy dụa trong đầm rồng hang hổ, sao ông ta có thể để cháu gái của mình có một cuộc sống như vậy được?
Ôn Hinh Nhã nhìn ông ngoại, trong mắt chứa ánh sáng kiên định: "Ông ngoại, từ lúc cháu về nhà họ Ôn, thì đã bước vào vũng nước đục này rồi, thứ thuộc về cháu, cháu sẽ cố gắng giành lại, đây là nguyên tắc làm việc của cháu, cháu không muốn chịu thiệt cầu toàn, càng không muốn trốn mãi dưới cách chim của ông ngoại, cháu muốn trưởng thành, trở thành một cây cổ thụ che trời, dù là ai cũng không thể nào xô ngã được, người nhà họ Ôn ức hiếp cháu, khinh bỉ cháu, xem thường cháu, cười cháu, nhạo báng cháu, mắng cháu, cháu sẽ chứng minh cho bọn bọ, cháu chính là cô cả nhà họ Ôn, không ai có thể thay thế được."
Cô còn muốn trả thù những người đã từng hại cô!
2
"Tốt! Không hổ là cháu gái của ông." Đột nhiên ông cụ Mạc yên tâm, nếu như cô lựa chọn bên cạnh ông, ông vẫn sẽ xem cô là cháu gái của mình, yêu thương cưng chiều, bảo vệ cô dưới cánh chim của ông, nhưng cô lại lựa chọn một con đường mạnh mẽ khác, chuyện này làm ông ta phải lau mắt nhìn lại đứa cháu ngoại này của mình.
Hai mắt của Ôn Hinh Nhã trong sáng: "Đương nhiên, ông ngoại hổ thì làm sao cháu gái là chó được."
Ông cụ Mạc không nhịn được cười nói: "Nha đầu thối, câu thành ngữ cũng bị cháu đổi thành như vậy."
Ôn Hinh Nhã không quan tâm: "Nghĩa vẫn vậy là được."
Ông cụ Mạc thở dài: "Hinh Nhã, cháu mạnh hơn mẹ cháu rất nhiều, mẹ cháu quá không biết tranh đoạt, cho nên mới rơi vào kết quả như vậy, con người sống cả đời, khi nào nên tranh thì tranh, nhưng ông ngoại hi vọng, cho dù thế nào cháu cũng phải giữ vững tâm, không vì tiền tài làm mờ mắt, không vì thất bại làm mất dũng khí, càng không thể vì mục đích mà không từ thủ đoạn."
"Ông ngoại, cháu đã nhớ kỹ." Trải qua một kiếp, Ôn Hinh Nhã biết câu này của ông ngoại có bao nhiêu quan tâm, kiếp trước nếu cô có thể làm chủ được lòng mình, thì cô cũng sẽ không rơi vào kết cục như vậy.
Ông cụ Mạc vui vẻ vỗ tay cô: "Bây giờ cháu tính làm gì?"
Ôn Hinh Nhã đáp: "Cháu sẽ bồi bổ kiến thức cho mình, cháu muốn học hết ba năm trung học trong vòng nửa năm, như vậy, đến cuối tháng sáu cháu có thể đến trường học."
Ông cụ Mạc nhíu mày nói: "Trong vòng nửa năm, cháu chắc chứ?"
"Chắc chắn, khẳng định!" Sỡ dĩ Ôn Hinh Nhã có lòng tin với mình như vậy, là vì ở kiếp trước cô đã từng học qua trương trình trung học, tuy thành tích chỉ ở mức trung, nhưng kiếp này học lại lần nữa, chắc chắn sẽ không khó khăn như vậy. Ở kiếp trước, trí nhớ của cô rất tốt, sau khi sống lại cô phát hiện trí nhớ của mình còn tốt hơn kiếp trước một chút, đơn giản là bài nào đã đọc qua thì không quên được, cái phức tạp hơn thì nhiều nhất là đọc qua hai ba lần liền nhớ kỹ, bộ não mạnh như vậy, đơn giản tóc độ học tập cũng như máy bay!
"Chuyện học tập cần phải từ từ." Tuy ông cụ Mạc hi vọng cô cố gắng, nhưng cũng không hi vọng cô theo đuổi chuyện xa vời.
Ôn Hinh Nhã nhìn chằm chằm ông ngoại của mình: "Ông ngoại, ông phải tin cháu gái của mình, cháu không có yếu đuối như ông tưởng tượng."
Nhìn thấy ánh mắt kiên định của cô, ông cụ Mạc liền nghĩ đến bữa cơm tối qua, cô trời sinh đã ưu nhã cao quý, không biết vì sao lại nảy sinh lòng tin với cô: "Ông ngoại tin cháu."
Nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của ông ngoại, Ôn Hinh Nhã không nhịn được nghĩ đến khi nhà họ Ôn phủ định mình, cô liền hiểu rõ, trên thế giới này, người thật sự yêu thương mình mới có thể tin tưởng mình vô điều kiện.
Hai mắt Ôn Hinh Nhã sáng lấp lánh nhìn ông ngoại, làm nũng nói: "Ông ngoại, hay là ông dạy cháu cầm kỳ thi họa đi! Thật ra cháu rất thông minh, ông có thể chỉ cháu một hai loại được không?"
Ông cụ Mạc bị ánh mắt lấy lòng của cô làm hoảng sợ: "Cháu muốn học chương trình của ba năm trung học, còn muốn học thêm cầm kỳ thi họa, cháu phải hiểu đạo lý "lòng tham vô đáy", hơn nữa, những chuyện này phải học từ nhỏ, bây giờ cháu lớn như vậy, học không tốt nên không cần học."
Ôn Hinh Nhã lại kéo cánh tay của ông ta, nũng nịu:"Ông ngoại, học và hành kết hợp sẽ nâng cao hiệu suất học tập, sao có thể không học được, hơn nữa cháu là cháu gái của ông, tuy không học từ nhỏ, nhưng nói không chừng cháu thông minh, trong thời gian ngắn nhất định có thể học được!"
Ông cụ Mạc thật sự không chịu nổi cô nũng nịu như vậy: "Nếu cháu đã muốn học, vậy thì ông dạy, đến lúc đó đừng than khổ."
Ôn Hinh Nhã vui vẻ tiến lên hôn lên mặt ông ngoại một cái: "Cảm ơn ông ngoại! Ông ngoại thật tốt!"
Trong trí nhớ, khi Dao nhi lớn lên chưa từng thân cận với ông ta như vậy, ông cụ Mạc bị tính tình nghịch ngợm hoạt bát của cô làm cho mơ màng.
Lúc này ông Trương đi đến: "Ông chủ, ông Đỗ đến, đang đợi ngài ở phòng khách."
1: Người tài
Ôn Hinh Nhã đi theo ông ngoại vào phòng khách, nhà họ Mạc trang trí theo lối cổ kính, đồ dùng trong nhà toàn là gỗ lim thượng hạng, trên kệ cao trưng bày nhiều loại đồ cổ, đồ bằng ngọc, bên cạnh kệ trưng bày là một bàn trà bằng gỗ trầm hương, trên bàn trà đặt một bộ ấm trà ngọc bích.
Hơi giương mắt liền có thể nhìn thấy bức tường vẽ một bức Đổng Kỳ Xương, dãy núi trùng điệp, núi rừng âm u, liên tục không ngớt, bố cục chặt chẽ, nét vẽ khỏe mạnh, màu mực hùng hậu, mênh mông bao la, nối liền lưu loát.
Gần cửa sổ, trưng một bộ cờ vây, làm bằng gỗ tử đàn, ngọc đen, ngọc trắng làm quân cờ, dưới ánh nắng mặt trời ấm áp tản ra ánh sáng nhàn nhạt dễ chịu.
Ôn Hinh Nhã hít sâu một hơi, đều nói gia tộc nho học thanh quý, tuy mềm yếu, nhưng một thứ trong nhà đều là đồ cổ có giá trị liên thành, tiền tài thấp kém không thể so sánh được.
Ông Đỗ đang ngồi trên ghế gỗ lim ờ bàn trà, cầm ly trà thưởng thức, trong phòng đầy mùi trà.
Ông cụ Mạc dẫn Ôn Hinh Nhã đi đến giới thiệu: "Hinh Nhã, đây là ông Đỗ- Đỗ Thạch Nam, người tài trong giới Y học." Nói xong, lại giới thiệu với Đỗ Thạch Nam: "Đây là cháu ngoại của tôi, Ôn Hinh Nhã."
"Chào ông Đỗ!" Đỗ Thạch Nam còn lớn hơn ông ngoại vài tuổi, tóc đã trắng xám, dưới hàm có một chỏm râu, nhìn rất có khí chất đức cao vọng trọng, qua hai kiếp, Ôn Hinh Nhã rất có hảo cảm với vị Đỗ Thạch Nam này.
Kiếp trước, vào ngày thứ hai cô đến nhà họ Mạch, ông ngoại cũng mời vị Đỗ Thạch Nam này đến bắt mạch kiểm tra cơ thể cho cô.
Đỗ Thạch Nam cũng đang đánh giá Ôn Hinh Nhã, ánh mắt của cô yên tĩnh, khuôn mặt xinh đẹp, mặc váy màu trắng, hoa văn kéo dài từ cổ áo xuống vạt áo, ưu nhã uyển chuyển hàm xúc, thanh cao đẹp mắt, ở bên hông trở xuống váy hơi xòe, hoa màu bạc nở khắp váy, mang theo một chút rực rỡ chói sáng.
Màu trắng, kiểu áo thanh nhã, cô mặc vào càng làm tăng khí chất của mình.
Đỗ Thạch Nam đặt ly tra trong tay xuống, vuốt râu gật gật đầu: "Lúc này mới giống con cháu nhà họ Mạc."
Đỗ Thạch Nam không nhịn được nghĩ đến Ôn Như Nhã, rốt cuộc có bao nhiêu khí chất.
Lời nói khẳng định, làm trong lòng Ôn Hinh Nhã rất vui vẻ, ở kiếp trước, sau khi ông Đỗ đánh giá cô xong, liền chỉ yên lặng bắt mạch cho cô, không nói gì khác.
Ông cụ Mạc kéo Ôn Hinh Nhã ngồi vào một cái ghế khác ở bàn trà: "Ông Đỗ, sao lại đến sớm như vậy?"
Đỗ Thạch Nam lườm ông ta một cái, cầm ly trà lên, dùng nước thứ nhất rửa ly trà: "Sáng ông liền gọi điện thoại bảo tôi qua bắt mạch cho cháu gái của ông, bây giờ lại hỏi sao tôi đến sớm như vậy!"
"Khụ khụ!" Ông cụ Mạc không nhịn được, giả bộ ho khan.
Trong lòng Ôn Hinh Nhã buồn cười, trên mặt lại nghiêm túc, cẩn thận quan sát hành động của ông Đỗ, đạo trà, cô cảm thấy rất hứng thú.
⬅ Trước Tiếp ➡