Ôn Hinh Nhã cười nhìn chín món trên bàn và một tô canh, mỗi thứ đều vô cùng xuất sắc: "Bữa tối rất phong phú, nhất định sẽ ăn rất ngon."
Thật sự rất phong phú, tuy chỉ có chín món và một tô canh, nhưng lại bao gồm những món đặc trưng của nước Z, hơn nữa còn phối hợp rất hợp lý, chắc chắn đã đặt rất nhiều tâm tư vào.
2
Được cô khẳng định, dú Hạ và dú Khương liền vui vẻ cầm lấy đũa gắp thức ăn cho Ôn Hinh Nhã: "Cô chủ nhỏ, cô ăn nhiều một chút, nhất định ở ngoài chịu khổ không ít, đã gầy thành như vậy, tuy con gái gầy nhìn mới đẹp, nhưng bây giờ cô đang ở trong độ tuổi phát triển, không thể vì đẹp mà để cơ thể chịu thiệt, sau này muốn tẩm bổ cũng không tẩm nổi."
Ôn Hinh Nhã nhìn trong chén chất đầy một núi nhỏ thức ăn, mắt liền cay cay, cô cố nén nước mắt, gắp một đũa rau xanh bỏ vào chén ông ngoại: "Ông ngoại, ông cũng ăn đi."
"Dú Hạ, dú Khương, đừng chỉ gắp thức ăn cho con, hai người cũng mau ăn đi!" Nói xong, cô liền gắp thức ăn cho bọn họ.
Ông cụ Mạc và ông Trương đều vui mừng không thôi.
"Khụ Khụ!" Ông Trương nhìn cái chén trống không trước mặt, ho hai tiếng.
Ôn Hinh Nhã nín khóc mỉm cười, gắp cho ông Trương một cái móng heo kho tàu: "Ông Trương cũng ăn đi, đây là móng heo kho tàu, không chỉ có nhiều dinh dưỡng, mà còn có thể dưỡng nhan, ông ăn nhiều một chút."
Dú Hạ cười ra tiếng: "Vốn đã là mặt cúc hoa, ăn nhiều móng heo rất lãng phí."
Dú Khương phụ họa nói: "Không bằng giữ lại cho cô chủ nhỏ ăn, tương lai chắc chắn cô chủ sẽ trắng trắng, mềm mềm."
Ông Trương liền không nhịn được: "Được lắm, các người đều trêu đùa tôi!"
Cả phòng đầy tiếng cười nói, làm ông cụ Mạc cảm thấy viên mãn: "Đã rất lâu trong nhà không có náo nhiệt như vậy."
Lời nói của ông cụ Mạc liền làm bầu không khí trong phòng lập tức chìm xuống.
Ôn Hinh Nhã cười nói: "Mọi người cùng nhau ăn cơm đi, để lâu thức ăn sẽ lạnh, ông ngoại cũng ăn đi."
Tướng ăn của Ôn Hinh Nhã khá ưu nhã, ở nhà họ Mạc cô không cần phải che dấu chính mình.
Ông cụ Mạc nhìn nhất cử nhất động lúc cô ăn cơm, rất kinh ngạc khi thấy hành động vô cùng ưu nhã, nhưng cho dù ngạc nhiên, ông cụ Mạc vẫn hiểu rõ, Hinh Nhã không hề giống như người ta thêu dệt.
Ông Trương cũng kinh ngạc.
Chỉ có dú Hạ và dú Khương cảm thấy bình thường, vì trong lòng hai bà, nghĩ cô cả như nào, thì cô chủ nhỏ cũng như vậy.
Rất nhanh, ông cụ Mạc liền phát hiện ra thói quen ăn cơm của Ôn Như Nhã, nhìn trên bàn còn lại rau xanh, còn thịt thì bị càn quét sạch sẽ, trong lòng mọi người đều chua xót.
Ôn Hinh Nhã lại bới thêm một chén cho mình, cuối cùng dú Hạ và dú Khương không nuốt trôi nữa, lặng lẽ buông đũa xuống, cô chủ nhỏ đã ăn đến chén thứ ba, mỗi lần bới đều bới đầy chén, sau khi ăn xong, trong chén không hề nhìn thấy một hột cơm nào còn sót lại.
Không biết từ lúc nào, trong giới hào môn, cô chủ cậu chủ đều có thói quen chừa lại nửa chén cơm lúc ăn, giống như như vậy liền có thể cho thấy bản thân mình rất cao quý, làm gì có cô chủ nhà nào giống cô chủ nhỏ nhà bọn họ.
Ông cụ Mạc cầm đũa run run, cho dù thế nào cũng như không có sức lực gắp thức ăn.
Ông Trương nhìn Ôn Hinh Nhã chằm chằm, nhìn cô ăn từng chén, bộ dạng tập trung không để ý, trong lòng liền dồn nén đến khó chịu.
Ôn Hinh Nhã đang ra sức ăn, liền cảm giác được mọi người đều nhìn mình, không nhịn được ngẩng đầu lên: "Sao mọi người lại không ăn, chỉ nhìn con ăn vậy!"
Dú Khương cười gượng: "Cô chủ nhỏ thích thức ăn do chúng tôi làm, chúng tôi rất vui."
Hình như Ôn Hinh Nhã đã hiểu vì sao bọn họ nhìn mình như vậy, cô ngượng ngùng cười trừ: "Dú Hạ và dú Khương làm thức ăn rất ngon, con chưa từng ăn thức ăn ngon như vậy, lúc trước ở nhà họ Ôn cũng không dám ăn thỏa thích, cho nên...Con ăn hơi nhiều cơm, bình thường chỉ ăn ba chén đã no..." Nói xong lời cuối cùng, cô liền chột dạ, hiện tại làm gì có con gái nào ăn lượng cơm lớn như vậy.
Ông cụ Mạc mất hứng nói: "Cứ ăn hết mình, một chút cơm này nhà họ Mạc vẫn có thể nuôi nổi cháu, nhà họ Mạc chúng ta không có dối trá như nhà họ Ôn." Vừa nói vừa nhìn ông Trương, dú Hạ và dú Khương: "Mấy người cũng ăn thỏa thích đi, hôm nay ai không ăn ba chén, liền không được rời bàn."
Ôn Hinh Nhã có cảm giác không biết khóc hay nên cười, đây chính là cảm giác tình thân! Ấm áp không ràng buộc, bất tri bất giác làm cô buông bỏ phòng bị, lộ ra khuôn mặt chân thật nhất của mình.
1: Kế hoạch học tập
Sáng hôm sau, sáu giờ Ôn Hinh Nhã đã rời giường, chuyện đầu tiên cô làm là kéo màn cửa sổ ra, nhẹ nhàng mở cửa sổ, một nhánh hoa Quỳnh vươn vào, hoa trắng nõn như ngọc, xém chút nữa có thể chạm đến người cô, Ôn Hinh Nhã hơi hướng đầu ra ngửi nhẹ, chóp mũi dính sương sớm, bên trong sương sớm như nhuộm đầy cánh hoa Quỳnh, mùi hoa thơm ngát quanh quẩn bên chóp mũi, thấm vào ruột gan.
Ôn Hinh Nhã duỗi lưng mệt mỏi, liền đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, 20 phút sau, cô mặc một bộ áo thể thao ra khỏi nhà họ Mạc từ cửa sau, chạy bộ dọc theo đường cái.
Kiếp trước cô uống rượu, hút thuốc phiện, làm mất hết tất cả sức khỏe lúc còn trẻ, sống lại, cô liền hiểu rõ, cơ thể khỏe mạnh quan trọng đến cỡ nào.
Chạy khoảng một giờ, Ôn Hinh Nhã liền thở hồng hộc quay về nhà họ Mạc.
Vừa tắm xong, thay quần áo, dú Hạ liền đến bảo cô: "Cô chủ, bữa sáng đã chuẩn bị xong."
"Con tới ngay." Ôn Hinh Nhã nhìn thiếu nữ trong gương, vì mới vừa vận động, nên mặt vẫn còn hơi đỏ hồng, nhìn rất khỏe mạnh trẻ trung, cười với mình trong gương một tiếng, cô quay người ra khỏi phòng.
Ông ngoại và ông Trương đều đã ngồi trên bàn cơm, Ôn Hinh Nhã cười chào hỏi: "Ông ngoại, ông Trương, dú Hạ, dú Khương, buổi sáng tốt lành!"
Ông cụ Mạc nhìn hai má cô hơi hồng, trong mắt liền lóe sáng cười nói: "Nghe ông Trương nói con vừa đi chạy bộ về, thói quen này rất tốt, muốn cải thiện cơ thể, là phải rèn luyện từ nhỏ."
Ôn Hinh Nhã le lưỡi một cái: "Vâng, cháu đã biết! Sức khỏe là tiền vốn của cơ thể."
Ăn sáng xong, Ôn Hinh Nhã cùng ông ngoại đi tản bộ trong vườn tiêu thực, mặc dù không nói chuyện, nhưng không khí lại ấm áp hòa hợp.
Trong sân sau trồng một cây ngô đồng cao lớn, thân cây thẳng tắp, tán cây xanh biếc như cây dù khổng lồ, khí thế dâng trào, đồng ấm Bà Sa, Bích Ngô chi thú: Xuân đông lá rụng, lấy thư phụ huyên dung hòa chi nhạc; Hạ Thu giao ấm, lấy che viêm nhấp nháy chưng liệt chi uy. Cây ngô đồng có thể "Biết rõ nhuận": " Tri Thu", truyền thuyết Phượng Hoàng không phải cây ngô đồng không dừng, cây ngô đồng là nhã vật.( chỗ này e bó tay, không dịch nổi chị dịch giúp em với.)
Ông cụ Mạc hỏi: "Hinh Nhã, con thấy nhà họ Ôn như thế nào?"
Ôn Hinh Nhã thản nhiên nói: "Con sẽ quay lại nhà họ Ôn."