"Đừng nói bậy, cô ta làm sao có thể đánh đồng với cô cả, dòng dõi nho học xem nặng cốt cách nhất, ông chủ và bà chủ đã qua đời, đều xuất thân từ gia tộc nho học, từ nhỏ cô cả đã bị mưa dầm thấm đất, loại cốt cách tài hoa được dưỡng từ nhỏ này, đã ăn sâu vào xương máu, loại chim sẻ chiếm tổ phượng hoàng như người kia làm sao có thể sánh bằng."
"Có thể không chỉ là một con chim sẻ bình thường."
Nói đến đây, tất cả mọi người đều tỏ ra khinh thường, cũng không muốn nhắc đến người này nữa.
“Ông Trương, ông có biết cô chủ nhỏ thích ăn gì không, chúng ta chuẩn bị tốt một chút, vốn cô cả có thói quen ăn canh ngọt, cũng không biết cô chủ nhỏ có như vậy hay không, không được...Người trẻ bây giờ đều thích dáng gầy, tối uống canh ngọt sẽ dễ bị mập..."
"Tôi lại thấy cô chủ nhỏ quá gầy, cô chủ nhỏ lưu lạc bên ngoài chắc chắn ăn không ít khổ, lát nữa chúng ta hầm một nồi canh gà táo đỏ, bồi bổ cho cô chủ nhỏ."
"Lần trước có một học sinh của ông chủ tặng một hộp nhân sâm núi đến, nghe nói hái từ núi Trường Bạch, có nên bỏ thêm vào canh không? Vật này rất bổ."
"Vẫn không nên! Cô chủ nhỏ còn nhỏ tuổi, tu bổi ít thôi, đừng làm quá, ngày thường uống nhiều canh dinh dưỡng một chút, từ từ cơ thể sẽ tốt hơn."
Ông Trương nhìn mọi người vui vẻ như vậy, mới còn sớm đã bắt đầu chuẩn bị cơm tối, ông ta liền nói: "Để lát nữa tôi đi hỏi cô chủ nhỏ thích ăn cái gì, mấy người chuẩn bị trước đi, cứ làm thong thả, làm một ít thức ăn ông chủ thích nữa, hôm nay cô chủ nhỏ trở về, ông chủ rất vui vẻ, cố gắng có thể ăn nhiều cơm hơn."
2
"Cũng đúng, từ khi cô cả ra đi, tôi chưa từng thấy ông chủ vui vẻ như vậy, thật hi vọng cô chủ nhỏ có thể ở mãi ở nhà họ Mạc."
"Nói không chừng cô chủ nhỏ thật sự ở lại nhà họ Mạc, mấy người nhà họ Ôn như vậy, làm sao ông chủ có thể để cô chủ nhỏ chịu tủi thân được."
Ông cụ Mạc không nghĩ đến, nhà họ Mạc luôn âm u yên tĩnh, lại vì Hinh Nhã đến, liền như căng tràn sức sống, trở nên náo nhiệt không ít.
Lúc này ông Trương ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ông cụ Mạc đứng cách đó không xa, vội vàng đi đến tiếp đón.
Ông cụ Mạc thản nhiên nói: "Ông Trương, đi theo giúp tôi một chút!"
Đương nhiên ông Trương không có ý kiến, gọi một nửa người hầu đi theo ông ta.
Đột nhiên ông cụ Mạc nói:"Con bé là một đứa bé tốt."
Ông Trương cười nói: "Đương nhiên cô chủ nhỏ tốt, mặc dù không có tài hoa như cô cả năm đó, nhưng lại là một viên ngọc thô, chỉ cần cẩn thận mài dũa liền trở thành một viên ngọc tuyệt mỹ."
Ông cụ Mạc cũng cười nói: "Ông nói không sai, nhưng tôi còn thấy đứa bé này còn mạnh hơn Dao nhi nhiều, tuy Dao nhi khí chất dịu dàng, nhưng tính tình quá ôn hòa, cũng rất kiêu kỳ, là một loại kiêu kỳ đã ăn sâu vào trong sương máu không thể xâm phạm, khinh thường tranh đoạt, khinh thường mưu kế, cuối cùng không giữ được chồng của mình, nhưng Hinh Nhã lại khác, từ khi nghe ông cụ Ôn nói là cô chủ động yêu cầu đến nhà họ Mạc, tôi liền biết đứa bé này không đơn giản!"
Hiểu được lấy lui làm tiến, lại làm đến khéo léo như vậy, không phải ai cũng làm được.
"Cô chủ nhỏ lưu lạc bên ngoài, chịu không ít khổ, đã trải qua rất nhiều chuyện, đương nhiên sẽ có tính toán, còn cô cả, đã được ngài che chở từ nhỏ, không trải qua mưa gió, cách đối nhân xử thế cũng bị ảnh hưởng."
Ông cụ Mạc thở dài: "Ông cũng hiểu mà."
Ông Trương cười không đáp.
Ông cụ Mạc cảm khái: "Lúc tôi còn nhỏ, mẹ của tôi đã từng bấm mệnh cho tôi, nói tôi chính là chuyển thế của sao Văn Khúc, thành tựu cả đời cũng không cực thịnh, tình duyên không sâu nặng, cả đời cô đơn, khi đó tôi còn trẻ, làm gì tin tưởng những chuyện bói toán ấy, cho đến khi Dao nhi khó sinh mà chết, cháu gái quy nhất mất tích, tôi mới tin rằng đây là số mệnh, nhưng khi tôi nhìn thấy Hinh Nhã dùng ánh mắt tin cậy nhìn tôi, tôi liền biết đây chính là thứ mà tôi mong đợi, tuy không có nhiều con cháu, nhưng ít nhất cũng có cháu gái làm bạn, như vậy là tôi thỏa mãn rồi."
Ông cụ Mạc không biết rằng, cả cuộc đời của ông thật sự cô đơn mà chết.
Ông Trương nhìn sắc mặt thỏa mãn của ông ta: "Tôi không tin số mệnh, nhưng tôi tin tưởng người hiền sẽ gặp lành, cả đời ngài đức cao vọng trọng, tất nhiên sẽ gặp điều tốt."
"Thật ra, vì có Ôn Như Nhã làm ví dụ, nên tôi thật sự không có ôm hi vọng nhiều với đứa cháu gái thật sự này, nhưng lúc cô quay về nhà họ Ôn, tôi luôn chú ý đến cô bé, nhưng cuối cùng vẫn mờ nhạt, để đứa bé này chịu khổ không ít." Ông cụ Mạc nghĩ đến cô gần như bị ép rời khỏi nhà họ Ôn, trong lòng liền tự trách nhiều hơn.
Ông Trương nhíu mày: "Nhà họ Ôn tìm được cô chủ nhỏ, lại chưa từng đối xử tử tế, vừa nãy tôi chỉ huy người hầu sắp xếp đồ đạc cho cô chủ nhỏ, liền nhìn thấy mấy thứ đồ này, trong lòng rất tủi thân thay cô chủ nhỏ."
Trên mặt ông cụ Mạc nổi lên ý lạnh: "Nhà họ Ôn đều lấy lợi làm đầu, Hinh Nhã có thể đến đây, cho dù thế nào đều không có vẻ vang, nhà họ Ôn làm gì có chỗ cho con bé dung thân, cộng thêm người mẹ kế và em gái kia, tâm tư bất chính, tham lam, còn không thừa dịp Ôn Hinh Nhã chưa có nền móng ở nhà họ Ôn, làm cho người nhà họ Ôn chán ghét Hinh Nhã, biến Hinh Nhã thành con rơi, nếu như vậy, không phải gia tài nhà họ Ôn đều rơi vào tay bọn họ hết sao!"
Ông Trương thở dài: "Cô chủ nhỏ thật đáng thương, lưu lạc bên ngoài nhiều năm, thật vất vả mới quay lại được nhà họ Ôn, lại sa vào đầm rồng hang hổ, không cẩn thận liền rơi vào vạn kiếp bất phục."
Ông cụ Mạc lạnh nhạt nói: "Xem Hinh Nhã muốn thế nào."
1: Ấm áp
Vừa tới nhà họ Mạc, Ôn Hinh Nhã đã vội vàng lập kế hoạch cho tương lai sau này, cho nên ở ngây ngốc trong phòng đến chiều, ngồi trong phòng viết viết vẽ vẽ, suy tính, thật sự làm thời gian trôi qua rất nhanh.
Cuối cùng ông Trương đến gọi cô, cô mới biết đã đến giờ ăn cơm tối.
Nhà ăn và nhà bếp của nhà họ Mạc cách nhau một bức tường, ngăn cách khỏi phòng khách, cái này rất mang phong cách theo thời xưa.
Lúc đi vào nhà ăn, ông ngoại đang ngồi ở bàn ăn bằng gỗ lim hình chữ nhật, trên bàn còn có thêm hai người khoảng năm mươi tuổi đang ngồi, Ôn Hinh Nhã nhìn một chút liền nhìn ra, đó chính là dú Hạ và dú Khương, là người hầu của ông cụ Mạc, lúc trước đã từng hầu hạ cho bà ngoại, sau đó mẹ của cô cũng phải dựa nhiều vào bà ta mới có thể lớn lên khỏe mạnh, ông ngoại rất tin tưởng hai bà, cho nên chưa từng xem hai người này như người hầu.
Kiếp trước, lúc cô đến nhà họ Mạc, hai người này đối xử rất tốt với cô, nhưng lúc đó cô còn tự cao tự đại, xem thường hai người, thậm chí còn không muốn ngồi ăn cơm chung với bọn họ, ông ngoại tức giận đến tím mặt, nhưng hai người này cũng chưa từng thật sự nổi giận với cô, bao dung cho cô rất nhiều, nhường nhịn cô, sau này, ông ngoại áy náy vì thái độ của cô đối xử với hai người như vậy, cho nên liền cho hai người họ một khoản tiền, cho bọn họ về quê, cho nên sau này ông ngoại mới rơi vào kết quả bi thảm như vậy.
Kiếp này gặp lại hai bà, trong lòng Ôn Hinh Nhã rất vui vẻ, vì chuyện này chứng tỏ trên thế giới này có thêm hai người thật sự yêu thương cô!
"Cô...Cô chủ nhỏ!" Dú Hạ và dú Khương thấy Ôn Hinh Nhã nhìn chằm chằm vào bọn họ, nhất thời tay chân luống cuống, nơm nớp lo sợ đứng dậy khỏi bàn ăn, đương nhiên hai bà biết, người hầu và chủ nhân ngồi cùng bà ăn cơm, rất không hợp quy củ, nhưng những năm gần đây, ông chủ ăn cơm một mình rất cô đơn, nên ông chủ liền yêu cầu hai bà ăn chung, hai bà cũng không từ chối.
Bây giờ cô chủ nhỏ quay về, ông chủ liền có người ăn chung, đương nhiên không cần hai bà nữa.
Ông cụ Mạc hơi nhíu mày giới thiệu với Ôn Hinh Nhã: "Đây lè dú Hạ, dú Khương, là người hầu năm đó của bà ngoại cháu, sau đó mẹ cháu cũng được hai người này vất vả nuôi lớn lên, hai người họ không phải là người ngoài, ở nhà họ Mạc cũng không có nhiều quy củ."
Ôn Hinh Nhã mỉm cười nhìn về phía hai bà: "Dú Hạ, dú Khương, chào hai dú! Hai người ngồi xuống đi!"
Dú Hạ và dú Khương trừng mắt, thụ sủng nhược kinh nói: "Cô chủ nhỏ, cô cũng ngồi xuống ăn cơm đi, không biết cô thích ăn cái gì, nên lúc đầu định cho ông Trương hỏi một chút, nhưng ông Trương nói cô bận bịu cả ngày trong phòng, cho nên không dám đến quấy rầy, tùy tiện làm một ít món sở trường, cũng không biết có hợp khẩu vị của cô hay không."
Không nghĩ đến cô chủ nhỏ lại bình dị gần gũi như vậy, giống như cô cả, không hề ghét bỏ thân phận người hầu của bọn họ, làm gì như Ôn Như Nhã, mỗi ngày đều ngẩng cao đầu, lấy lỗ mũi nhìn người, thậm chí còn kín đáo phê phán chuyện hai bà ngồi ăn cơm cùng bàn với ông chủ.