⬅ Trước Tiếp ➡
Sau này, ông ngoại có đến nhà họ Ôn nhìn cô mấy lần, cuối cùng lên cơn đau tim chết trong nhà ba ngày cũng không ai biết, vẫn là nhờ học sinh của ông ta không liên lạc được, nên mới chạy đến nhà họ Mạc, phát hiện ra ông đã chết.
Nghĩ đến kiếp trước mình bất hiếu, trong lòng Ôn Hinh Nhã tràn đầy hối hận, kiếp này, nhất định cô sẽ canh giử bên cạnh ông ngoại, để ông ngoại sống lâu trăm tuổi.
"Hinh Nhã, Hinh Nhã..."
Ôn Hinh Nhã ép nước mắt của mình vào hốc mắt: "Ông nội!"
Ông cụ Ôn nhìn thấy cô buồn bã, liền nghĩ đến chuyện trước kia, nên liền áy náy với cô: "Chúng ta đã đến, cháu đang nghĩ gì vậy, gọi cháu, cháu cũng không trả lời."
"Không có gì, chỉ là nhìn thấy kiến trước tang thương trước mặt nên cháu cảm thấy hơi đau xót thôi." Đúng vậy! Trải qua tang thương, tòa nhà này đã gánh chịu một đoạn lịch sử nổi bật, gánh chịu vinh nhục hưng suy của nhà họ Mạc, gánh chịu nổi đau khổ cô đơn một đời của ông ngoại.
Ông cụ Ôn thở dài: "Đây là tòa nhà được xây dựng vào thời tòng quân, đến chiến tranh kháng Nhật, đến nội chiến trong nước, đến bây giờ cũng tồn tại được khoảng 90 năm, cũng không biết sửa lại bao nhiêu lần, qua nhiều năm, ông ngoại cháu cũng không nỡ chuyển ra, cho nên vẫn ở chỗ này."
Tài xế mở cửa xe giúp ông cụ Ôn, Ôn Hinh Nhã tiến lên đỡ ông nội xuống xe.
Trên hàng rào sắt màu đen, các dây hoa leo đầy lên, nào là đỏ, đào, phấn, rực rỡ lộng lẫy, mùi hoa nồng đậm tản ra không khí xung quanh, hít một hơi liền có thể say lòng người.
Lúc này, một ông lão hơn năm mươi tuổi và một ông lão tóc trắng bạc phơ sinh lực khỏe mạnh cùng nhau đi ra.
Ôn Hinh Nhã lập tức nhận ra, ông lão hơn 50 tuổi chính là quản gia nhà họ Mạc- ông Trương, còn ông lão tóc trắng bạc phơ chính là ông ngoại cô-Mạc Tiên Kỳ.
Ông Trương vội vàng đi đến mở cửa sắt ra, nhìn Ôn Hinh Nhã đứng trước mặt, hốc mắt liền ươn ướt: "Giống, thật giống.."
2
Dường như cảm giác được sự thất thố của mình, ông ta liền kéo cửa ra: "Ông Ôn, cháu gái mau vào!"
Ôn Hinh Nhã cảm ơn gật đầu với ông Trương, lúc này mới đỡ ông nội đi vào nhà, vừa ngẩng đầu liền đón nhận ánh mắt dò xét của ông ngoại, cặp mắt lạnh nhạt của ông ngoại nhìn cô tràn đầy phức tạp, làm cô không biết phải làm sao.
Ông cụ Ôn cười ha ha nói: " Ông Mạc, đã lâu không gặp, ông vẫn như cũ, cang già càng dẻo dai, không giảm."
Lúc còn trẻ, ông nội và ông ngoại là bạn thân, nếu không năm đó ông ngoại cũng sẽ không đưa mẹ đến nhà họ Ôn, nhưng sau khi mẹ qua đời, quan hệ giữa nhà họ Mạc và nhà họ Ôn liền phai nhạt.
"Nhờ phúc ông bà!" Ông Mạc yên lặng đứng ở đó, dáng người thẳng tắp như cây tùng bách, hiên ngang cao ngạo, trang trọng trang nghiêm, mạng theo một loại khí thế thà bị gãy chứ không chịu cong.
4 chữ nhàn nhạt, làm trong lòng ông cụ Ôn nảy sinh một chút áy náy, ngượng ngùng kéo Ôn Hinh Nhã: "Đây là Hinh Nhã, cháu gái của tôi, cũng là cháu ngoại duy nhất của ông, tôi đặc biệt dẫn con bé đến ra mắt ông."
"Thật giống Dao nhi, khí chất cũng giống." Ông cụ Mạc nhìn cô đứng trước hàng rào sắt leo đầy hoa hồng, ăn mặc quần áo màu xanh viền hoa, phối trang sức cẩm thạch màu xanh, yên lặng đứng đó, cho dù là khí chất hay mặt mũi, đều cực kỳ giống Dao nhi, vừa nhìn liền chắc chắn cô là cháu ngoại của ông, không là gì, có lẽ là vị máu mủ.
Vừa nhận định vừa phức tạp, làm cảm xúc không biết làm sao của Ôn Hinh Nhã liền tan biến hết: " Ông ngoại!"
"Được! Được! Được!" Nói ba chữ được liên tiếp, chứa chút kích động, ông run rẩy nhấc tay sờ tóc của cô, có chút không thể làm chủ được cảm xúc.
Đôi mắt của Ôn Hinh Nhã ươn ướt.
Nhìn hai người, ông cụ Ôn liền cảm thán máu mủ tình thân thật ràng buộc.
Năm đó, lần đầu tiên Như Nhã đến gặp ông Mạc, ông cụ Mạc liền tỏ ra không thích lắm, cho dù Như Nhã có lấy lòng thế nào, ông ta đều tỏ ra nhàn nhạt, cuối cùng quan hệ của hai người cũng dần phai nhạt.
Ông cụ Mạc nghiêng đầu nhìn ông Trương: "Lão Trương, gọi người mang đồ của cô cả đưa vào phòng, đưa cô cả đi nghỉ ngơi."
"Ông nội, ông ngoại! Hai ông trò chuyệ đi, con đi xuống trước, dọn dẹp đồ đạc một chút." Chuyện của thế hệ trước là chuyện cô không thể nào nhúng tay vào được, Ôn Hinh Nhã nghe lời đi theo ông Trương vào phòng.
Trên đường đi ông Trương đểu quan sát cô gái trẻ vừa tìm được về này, phát hiện cô gái này cũng không có thô bỉ như lời đồn đại, ngược lại khí chất rất thanh nhã, không khác cô chủ là bao, trên đường đi đều quan sát phong cảnh, đây là biểu hiện của cẩn thận và tôn trọng.
Ông Trương không nhịn được nghĩ đến Hạ Như Nhã trước kia, cao quý ưu nhã, chu đáo, lúc đầu đến nhà họ Mạc, ông liền biết cô gái đó không hề giống cô chủ, nhìn thấy đồ trang trí trong nhà họ Mạc, trong mắt liền hưng phấn tham lam, ông chủ rất thất vọng.
Không nghĩ đến, cô ta lại là một người giả mạo, may mắn ông chủ anh minh, không bị tên giả mạo đó lừa bịp.
Ông Trương lại nhìn cô cả nhà họ Ôn vừa mới tìm về được, nhà họ Ôn đã kiểm tra DNA, đây mới là hàng thật giá thật, rốt cuộc con cháu của hai nhà Ôn-Mạc, khí chất cũng khác biệt: "Cô gái, ông chủ bảo tôi sắp xếp phòng cho cô ở, phía trước chính là phòng của cô."
Ôn Hinh Nhã nhìn đến, liền thấy một cây cổ thụ hoa Quỳnh nở khắp nơi, trong gió lung lay yểu điệu, cánh hoa rơi như tuyết, như đang múa vô cùng rực rỡ.
Màu trắng cũng có thể xinh đẹp như vậy!
1 Phòng tiểu thư khuê các.
Ông Trương nhìn cô cười: "Cô chủ thích hoa Quỳnh, cho nên lúc nhỏ liên trồng một cây hoa Quỳnh trước phòng, bây giờ đã hơn ba mươi năm, suy cho cùng nếu là con của cô chủ, chắc cũng có sở thích như vậy."
"Thật xinh đẹp." Hoa Quỳnh ở nhà họ Mạc đẹp hơn ở nhà họ Ôn rất nhiều, dù sao đây cũng là hoa mà mẹ thích, ông ngoại luôn luôn chăm sóc cây.
Ông Trương dẫn Ôn Hinh Nhã vào phòng: "Nếu cô chủ nhỏ có chuyện gì cần, cứ nói cho tôi biết."
Ôn Hinh Nhã nói cảm ơn: "Cảm ơn ông Trương."
Ông Trương chỉ huy người hầu dọn đồ đạc vào, miệng nói không ngừng: "Người nhà họ Ôn thật quá đáng, cô chủ nhỏ mới ở nhà họ Ôn một tuần, vậy mà quá ít đồ, trang sức cũng chỉ có mấy món, một bộ ra hồn cũng không có."
Trong lòng Ôn Hinh Nhã cảm thấy ấm áp, kiếp trước ông ta cũng đối xử với cô như vậy, chỉ tiếc bản thân không biết quý trọng, sau này ông ta có việc liền quay về nhà.
Ôn Hinh Nhã đánh giá bố cục trong phòng, giường lớn làm bằng gỗ trầm hương, màu gỗ nâu đậm láng bóng, có mấy vệt lốm đốm của thiên nhiên và dấu vết của đục gọt, gập ghềnh, vết nứt kéo dài, tản ra mùi trầm hương nhàn nhạt.
Mùi của gỗ trầm hương vô cùng ưu nhã, có thể trừ tà, giúp tỉnh táo tinh thần, bảo vệ sức khỏe, nghe nói còn có thể đề phòng côn trùng, phòng ẩm mốc các loại, bây giờ số lượng gỗ trầm hương vô cùng thưa thớt.
Mà bộ giường lớn gỗ trầm hương này, nghe nói là của hồi môn năm đó của bà ngoại.
⬅ Trước Tiếp ➡