"Thưa cô, đồ đều đã được sắp xếp xong."
Hai mắt mơ màng của Ôn Hinh Nhã dần dần bình tĩnh lại, nhìn trong tủ quần áo treo tượng trưng hai bộ quần áo còn có trang sức phối hợp, mặt liền cười: "Dù sao ở nhà họ Ôn con cũng không có nhiều đồ, nên liền mang đi hết đi! Tránh khi đến chỗ ông ngoại không có đủ đồ dùng, còn vất vả cho ông ngoại đặt mua cho con."
Mắt dú Uông cay cay, nức nở nói: "Cô cả đáng thương của tôi, nếu bà chủ trên trời có linh thiêng nhất định sẽ phù hộ cho ngài mãi mãi hạnh phúc."
Cảm xúc mù mịt của Ôn Hinh Nhã đã hoàn toàn biết mất: "Cũng không phải, mẹ con ở trên trời nhìn con..." Nhìn cô chịu hết những ức hiếp, thống khổ tuyệt vọng, cho nên đã cho cô cơ hội sống lại, nắm chắc cuộc sống của mình.
Dú Uông dọn đồ xong, Ôn Hinh Nhã nhìn trong phòng trống không, cũng không tìm được một chút thuộc về dấu vết của cô, giống như cô chỉ là một người khách đi mướn phòng, cô nhẹ nhàng nói trong không khí: Tôi sẽ quay lại!
Đúng vậy, cô sẽ quay lại!
Dú Uông ra lệnh cho người hầu khiêng đồ của cô vào phòng khách, Ninh Thư Thiến và Ôn Du Nhã đang ngồi trên ghế sofa, nhìn đám người hầu ra ra vào vào, trong lòng liền vui vẻ.
Ôn Du Nhã càng dương dương đắc ý nhìn Ôn Hinh Nhã cố ý nói: "Chị, chị đang định đi đâu? Tại sao lại đóng gói hành lý nhiều vậy?"
Ôn Hinh Nhã không để ý đến cô ta.
Ôn Du Nhã càng đắc ý quên mình: "Chị mới quay lại nhà họ Ôn mấy ngày, liền đã ôm hành lý rời đi, không lẽ bị ông nội đuổi khỏi nhà họ Ôn sao?"
Ông cụ Ôn đứng ở bậc thang nhìn thấy cảnh này tức đến xém đau tim, Ôn Hinh là con vợ cả chính thống, lại bị một đứa con vợ lẻ thấp kém quở trách, lại không dám phản bác, bị khinh rẻ như vậy, bộ dạng lại còn thuận theo.
Hơn nữa, người con dâu luôn giả bộ dịu dàng lại ngồi trên ghế sofa nhếch miệng, cười trên nổi đau của người khác: "Cô rất hi vọng Hinh Nhã bị tôi đuổi ra khỏi nhà họ Ôn sao?"
Giọng nói âm trầm, chứa lửa giận ngất trời, Ôn Du Nhã và Ninh Thư Thiến phát lạnh trong lòng, ngẩng đầu lên theo bản năng, liền nhìn thấy ông cụ Ôn đang đứng trên bậc thang, nghe hết lời nói của Du Nhã.
Từ xa, Ninh Thư Thiến có thể cảm giác được ánh mắt lạnh lẽo của ông cụ Ôn từ trên cao nhìn xuống, lúc còn trẻ, ông cụ có tiếng sát phạt quyết đoán, mặc dù bây giờ đã rời khỏi công ty, nhưng một thân khí thế khiếp người lại không giảm chút nào.
2
Nhất thời sắc mặt của Ninh Thư Thiến trắng bệch: "Ba, Du Nhã không có ý đó, con bé còn nhỏ không hiểu chuyện, không biết ăn nói, ngài cũng đừng chấp với con bé."
Ôn Du Nhã bị dọa đến không dám thở mạnh: "Ông nội, cháu.."
Sắc mặt của ông cụ Ôn trầm lãnh: "Nhưng mà làm cho hai mẹ con cô thất vọng rồi, ông ngoại của Hinh Nhã gọi điện thoại đến muốn tôi dẫn Hinh Nhã qua chỗ ông ta ở một thời gian, Hinh Nhã vẫn sẽ quay lại."
Ninh Thư Thiến hơi giật mình, không phải đưa đi nước ngoài sao? Sao lại biến thành đi nhà họ Mạc?
Ninh Thư Thiến muốn giải thích: "Ba, ba..."
Trong đôi mắt già nua của ông cụ bắn ra một ánh sáng lạnh làm người ta khiếp sợ: "Trong khoảng thời gian Hinh Nhã ra qua nhà họ Mạc này, nếu cô còn dám sinh ra cái trứng nào, tôi không thu thập cô, cũng sẽ có người thu thập cô."
Ninh Thư Thiến không khỏi nghĩ đến cặp mắt tĩnh lặng của ông cụ Mạc giống như nhìn thấy hết tất cả mọi chuyện, bà liền cảm thấy sợ hãi, trong lòng mát lạnh, trong lúc đó bà ta nhìn về phía Ôn Hinh Nhã, khóe môi của cô hơi nhếch lên, trong mắt chứa ánh sáng lạnh làm người ra sợ hãi, hơn nữa còn rất giống ánh mắt của ông cụ Mạc.
Đột nhiên bà hối hận vì đã đề nghị đưa Ôn Hinh Nhã ra nước ngoài, để cho cô ta lấy cớ qua nhà họ Mạc, ông cụ Mạc chính là ngôi sao sáng trong giới văn học, ai cũng kính nể ba phần, cho cô đi nhà họ Mạc, không phải là đang cho cô thêm cánh sao?
Vừa nghĩ thế, trong lòng liền không nhịn được hoảng hốt.
Nhưng nghĩ đến tính tình của ông cụ Mạc vô cùng lạnh nhạt, năm đó Như Nhã quay lại nhà họ Ôn, cũng không thấy ông cụ Mạc đối xử tốt với Như Nhã bao nhiêu, tình cảm mờ nhạt, cũng không thân thiết, chỉ có ngày tết hay ngày lễ mới đến thăm một lần, qua nhiều năm như vậy, nhưng Như Nhã vẫn không chiếm được chỗ tốt ở nhà họ Mạc.
Bây giờ Ôn Hinh Nhã không ra gì như thế, làm sao ông cụ Mạc để ý được, cô ta có thể chiếm được chỗ tốt nào sao?
Ánh mắt bén nhọn của ông cụ Ôn nhìn vào Ôn Du Nhã: "Nhà họ Ôn có thể cho cô tất cả, nhưng cũng có thể lấy lại hết tất cả, đến lúc đó, cho dù là cha nuôi của cô cũng không bảo vệ được cô."
Ông cụ Ôn nghiến răng nói hai chữ "Cha nuôi", giọng điệu nghiêm túc không hề có chút ý nói suông nào.
Sắc mặt Ôn Du Nhã trắng bệch, hai tay đặt trên đầu gối nắm chặt thành quyền, hai mắt rũ xuống che giấu hận ý bên trong, đều do Ôn Hinh Nhã, tất cả đều do tiện nhân Ôn Hinh Nhã tạo thành nếu không phải vậy, thì tại sao ông nội lại tức giận với cô ta.
Ôn Hinh Nhã, cô chờ đó, tôi nhất định sẽ làm cho cô sống không yên, chết cũng không xong!
Làm sao ông cụ Ôn lại không biết suy nghĩ của hai mẹ con này, Hinh Nhã lưu lạc bên ngoài 15 năm, quá khứ đều đã qua, không có địa vị trong nhà họ Ôn, bà nội cũng không thích, một khi để nhà họ Ôn hoàn toàn chán ghét Hinh Nhã, thì không phải toàn bộ tài sản của nhà họ Ôn đều vào tay mẹ con này rồi sao.
Hinh Nhã trở về, gợi lên lòng tham của hai mẹ con này! Hai người này cũng tìm cơ hội tính toán bộc lộ rõ sự tham lam của mình.
Ông cụ Ôn vô cùng tức giận.
Ôn Hinh Nhã từ từ đi đến trước mặt Ninh Thư Thiến, xoay người nói nhỏ: "Chờ đấy, không lâu nữa tôi sẽ quay lại! Chúng ra...Còn nhiều thời gian!"
Hơi thở tinh tế phả lên tai bà ta, ngứa ngứa như có con sâu róm bò trên tai, trong lòng Ninh Thư Thiến lạnh thấu, miễn cưỡng duy trì nụ cười nói: "Hinh Nhã, mẹ không hiểu con nói gì."
Ôn Hinh Viễn cười như không cười đi đến trước mặt bà ta, mặt đối mặt, ngón tay thon dài nhẹ nhàng chỉ vào trong tim bà ta: "Không sao, ở đây hiểu là được."
Ninh Thư Thiến bị cô chỉ vào trái tim như vậy, trái tim liền đập "thịch thịch thịch", chờ đến khi bà hồi phục lại cảm xúc hốt hoảng của mình, thì Ôn Hinh Nhã đã đi ra khỏi cửa.
1: Ông ngoại
Xe đứng trước cửa nhà họ Mạc, nhà họ Mạc vẫn còn duy trì theo kiểu kiến trúc nước ngoài nhiều tầng trước khi giải phóng, tòa nhà màu sữa ngà, ngoài cửa có sáu cột trụ ở hành lang, trang trí cực kỳ tinh xảo.
Nhìn kiến trúc quen thuộc trước mặt, mũi của Ôn Hinh Nhã liền chua xót.
Nhà họ Mạc là dòng dõi nho học, càng lâu đời hơn nhà họ Ôn, kéo dài từ thời nhà Thanh, vào lúc kháng chiến, nhà họ Mạc đảm nhiệm chức hiệu trưởng của trường đại học Kinh Thành do nhà nước lập, tận sức truyền dạy giáo dục, lý lẽ cho dân tộc, từ khi bị địch tấn công, dân số nhà họ Mạc càng ít, đến bây giờ, cũng chỉ còn ông ngoại của cô, bà ngoại cũng giống như mẹ cô, khó sinh nên chết, lúc đó ông ngoại mới còn trung niên, nhưng vì có tình cảm sâu nặng với bà ngoại, nên chưa từng tái hôn.
Tuy nhà họ Mạc suy thoái, nhưng không ai dám xem thường nhà họ Mạc, không nói đến chuyện lúc trước của nhà họ Mạc, liền nói đến địa vị của ông ngoại là ngôi sao sáng trong giới chính trị, cũng đủ làm mọi người không dám dây vào.
Lúc trước cô trở lại nhà họ Ôn không quá lâu, ông ngoại liền đón cô về nhà họ Mạc ở, ông lão tóc hoa râm nhìn bộ dạng ngang bướng thô bỉ của cô, liền bắt đầu nghiêm khắc dạy cô cầm kỳ thi họa, khi đó vừa quay lại nhà họ Ôn, nên cô thật sự cho rằng mình là cô cả nhà họ Ôn, kiêu căng táo bạo, làm sao chịu đựng được sự nghiêm khắc của ông ta, cho nên lén lút chạy khỏi nhà họ Mạc, sau đó vì Ninh Thư Thiến châm ngòi, từ đó quan hệ với ông ngoại càng phai nhạt.