⬅ Trước Tiếp ➡
"Ba!" Ôn Hinh Nhã nghẹn ngào khẽ gọi, tuy người nhà họ Ôn vô tình với cô, trải qua một kiếp, cô cho rằng mình sẽ không quan tâm đến, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không cam tâm, khuất phục, tức giận, đau lòng, không rõ nguyên nhân.
Rốt cuộc cô đã làm gì sai, chưa từng cho cô cơ hội, đã phủ định cô như vậy sao?
Không biết vì cái gì, Ôn Hạo Văn nhìn cô mặc quần áo vô cùng trang nhã, đôi mắt kiềm nén nước mắt chớp động long lanh, lông mi khẽ run như cánh hoa đang e ấp trong sương lạnh, mãnh mai bất lực làm cho người ta muốn chăm sóc, ông ta không nhịn được nghĩ đến người vợ đã qua đời của mình, nghĩ đến có lẽ cô đã nghe được lời của ông ta nói trước đó trong phòng, liền sinh ra một chút chột dạ.
Nhưng một chút chột dạ này liền bị tức giận thay thế: "Người lớn nói chuyện, cô còn đứng ở ngoài nghe lén, đồ không có giáo dục."
Ôn Hinh Nhã nhẹ nhàng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt trong suốt chảy từ khóe mắt cô ra, trượt theo khuôn mặt vào môi cô, mùi vị vô cùng mặn, vô cùng cay đắng, vô cùng đau đớn...
Cô tự nói với bản thân, đây là lần cuối cùng cô khóc vì người nhà họ Ôn.
Chờ đến khi cô mở mắt ra lại, trong mắt đã bình tĩnh, khóe mắt vẫn còn sót lại vệt nước mắt, giống như băng tuyết tan, vô cùng lạnh lẽo: "Tôi thật sự không có giáo dục, vì ông, vì nhà họ Ôn, chưa từng dạy tôi một ngày nào cả."
Cho nên ông không có tư cách mắng tôi như vậy!
Ôn Hạo Văn đọc được câu này trong mắt cô, nhất thời giận tím mặt: "Cô, đồ nghiệt nữ, người làm ba như tôi dạy bảo cô vài câu thì thế nào? Tôi nói sai sao?"
Ôn Hinh Viễn thản nhiên nói: "Đương nhiên lời của ba dạy luôn đúng."
Giọng điệu lạnh nhạt như vậy, làm Ôn Hạo Văn tràn đầy tức giận lại như đang phát tiết với một đống bông gòn, không hề có chút sức lực nào, ông tức giận đến chắp tay sau lưng, nhanh chân rời đi.
Cửa phòng lại bị mở ra lần nữa, bà cụ Ôn thở hổn hển đi ra, lạnh lẽo nhìn Ôn Hinh Nhã đứng ở cửa: "Nhìn thấy nhà họ Ôn vì cô mà huyên náo đến như vậy, chắc bây giờ cô đang vui lắm nhỉ!"
Bà cụ Ôn đang muốn dạy bảo cô vài câu, thì giọng nói già nua của ông cụ Ôn truyền ra: "Hinh Nhã, vào đi!"
Ôn Hinh Nhã tỏ ra xin lỗi nhìn bà cụ Ôn, sau đó cúi đầu tiến vào trong phòng: "Ông nội, ông còn chưa ăn sáng, cháu đặc biệt bưng đến cho ông đây."
Ông cụ Ôn nhìn cô cúi đầu, cả người tỏ ra thận trọng, giống như hai người là người ngoài, xem ra cô đã nghe hết những lời vừa nãy: "Ông không muốn ăn, bữa sáng cũng không cần nữa."
Thật ra suy nghĩ kỹ, Hạo Văn đề nghị đưa Hinh Nhã ra nước ngoài, tuy điểm xuất phát hơi nhẫn tâm, nhưng đối với Hinh Nhã và Ôn thị thì chưa chắc là chuyện xấu, giáo dục ở nước ngoài thật sự xuất sắc hơn trong nước rất nhiều, đưa cô qua nước ngoài mài giũa mấy năm, cũng không có gì không tốt, vừa vặn nhân cơ hội này ông cũng có thể nhìn xem cô có thể trở thành một cô cả xuất sắc của nhà họ Ôn không, đảm nhiệm thân phận người thừa kế nhà họ Ôn.
Ôn Hinh Nhã hơi run mi, cúi đầu không nói gì.
Ông cụ Ôn thở dài: "Hinh Nhã, cháu..."
Muốn ra nước ngoài không?
Đột nhiên Ôn Hinh Nhã ngẩng đầu nhìn ông cụ Ôn, cắt ngang lời nói của ông: "Ông nội, con tình cờ nghe được dú Uông nói con có một người ông ngoại, nên con muốn đi thăm ông ngoại."
Ông nội đã lung lay, nhìn như muốn hỏi thăm cô, nhưng trong lòng đã đồng ý với đề nghị của Ôn Hạo Văn, thật vất vả cô mới làm ông nội ủng hộ cô, nên không thể bị Ninh Thư Thiến phá hỏng, càng không thể để nhà họ Ôn đưa cô ra nước ngoài, người duy nhất đứng về phe cô cũng chỉ còn ông ngoại.
2
Ôn Hạo Văn, Ninh Thư Thiến, bọn họ muốn đưa cô ra nước ngoài, dù không thuyết phục được ông nội, nhưng chắc chắn Ninh Thư Thiến còn có chiêu khác, nghĩ đến kiếp trước Ninh Thư Thiến đuổi cô ra khỏi nhà họ Ôn thế nào, trong lòng Ôn Hinh Nhã liền sợ hãi, "minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng", nếu mượn cơ hội này tránh xa Ninh Thư Thiến cũng tốt.
Nói một câu, như tiếp thêm dũng khí cho cô, cô liền kiên định nhìn ông nội của mình, tỏ ra quyết tâm: "Ông nội, cháu muốn đến chổ của ông ngoại một thời gian ngắn."
Trí nhớ trong kiếp trước cho Ôn Hinh Nhã biết, Ôn Hạo Văn rất e ngại ông ngoại, hơn nữa ông ngoại còn là người có địa vị trong giới chính trị, làm cho nhiều người kính sợ, cho nên nếu cô qua nhà ông ngoại ở, đương nhiên Ôn Hạo Văn sẽ kiêng kỵ, xem như Ninh Thư Thiến có lợi hại như thế nào, không có Ôn Hạo Văn ủng hộ, bà ta cũng không dám làm loạn.
Lấy lui làm tiến như vậy, khơi dậy sự áy náy trong lòng ông nội, nếu tương lai Ninh Thư Thiến sinh ra bất kỳ cái trứng gì, đương nhiên ông nội sẽ suy xét nhiều hơn một chút.
Ông cụ Ôn kinh ngạc, im lặng một lát lâu mới thở dài nói: "Cũng được, hai ngày trước ông ngoại của cháu cũng đã gọi điện thoại đến, nói muốn gặp cháu, nhưng vì cháu chưa về, cho nên ông không đồng ý, lúc đầu dự định sẽ dẫn cháu qua gặp ông ngoại, không nghĩ đến..."
Câu tiếp theo, ông ta không nói nữa, cô cũng không nói đến chuyện vừa rồi cô nghe được, đương nhiên ông ta sẽ không nhắc đến, tuy ông ta có ý đưa cô ra nước ngoài, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của cô, hơn nữa cô còn tự đề nghị muốn qua nhà họ Mạc ở, hiển nhiên ông ta sẽ không từ chối.
"Cảm ơn ông nội! Lúc trước con nghe dú Uông nói, ông ngoại chỉ còn một mình cháu là người thân, nên cháu liền muốn đến thăm ông ngoại một chút, bây giờ vừa vặn được như ý nguyện." Ôn Hinh Nhã mỉm cười, nhưng giọng nói lại hơi nghẹn ngào, trong mắt chứa nước mắt, cô quật cường kiềm nén không cho nước mắt rơi xuống.
Kiềm chế ủy khuất như vậy, như muốn cho ông một cái bậc thang, trong lòng ông ôn ngũ vị tạp trần: "Cháu qua chăm sóc ông ngoại cũng tốt, ông ngoại cháu chỉ có mẹ của cháu là con gái, từ khi mẹ con ra đi, bên cạnh ông ta liền không còn ai là người thân, lúc trước hình như...Hai bên cũng không thân thiết."
"Cháu sẽ thay mẹ cháu chăm sóc ông ngoại thật tốt, thay mẹ cháu làm tròn chữ hiếu." Giọng nói của Ôn Hinh Nhã nghẹn ngào chua xót, thật ra cô đã thấy rõ ràng một kiếp này, Ninh Thư Thiến và Ôn Du Nhã, Hạ Như NHã đẩy cô vào vực sâu vạn kiếp bất phục, nhưng nếu người nhà họ Ôn không lấy lợi ích làm đầu, thì cô cũng sẽ không có kết cục như vậy.
Ông cụ Ôn vui mừng không thôi: "Cháu là một đứa con ngoan!"
Ôn Hinh Nhã kiềm nén nước mắt không nói gì.
Ông cụ Ôn nhìn bã vai cô hơi run, trong lòng chua xót, giống như thuyết phục cô: "Ông ngoại của cháu học vấn cao, nhất định cháu sẽ học được nhiều thứ."
"Cháu..Cháu đã biết!"
Ông cụ Ôn ôm cô vào ngực, nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Ông đã già, không còn dùng được, rất nhiều chuyện trong nhà cũng không quản được, để cháu chịu thiệt, ông sẽ bảo dú Uông sắp xếp cho cháu, lát nữa ông sẽ dẫn cháu đến chỗ ông ngoại."
Ôn Hinh Nhã biết, vì cô vừa quay lại nhà họ Ôn, tất cả biểu hiện đều không được ông nội công nhận, ông nội cũng đang nghi ngờ không biết cô có thể trở thành cô Ôn xuất sắc cho nhà họ Ôn, hay là trở thành một người làm cho nhà họ Ôn mất mặt, cho nên tạm thời ông ta từ bỏ cô.
1: Tôi sẽ trở lại, chúng ta còn nhiều thời gian
Về đến phòng, dú Uông đang thu dọn đồ đạc giúp cô.
Ôn Hinh Nhã nhìn tủ quần áo trống không, trong lòng trống rỗng, lại hơi mơ màng!
Dú Uông nhìn cô cả ngồi ngây ngốc trên giường, trong lòng cũng vô cùng đau đớn, đứa con gái duy nhất của bà chủ, cháu ngoại duy nhất của nhà họ Mạc, lưu lạc ở ngoài 15 năm, vừa về đến nhà họ Ôn liền bị ép đuổi ra ngoài.
Nghĩ đến lúc cô cả vừa về nhà, giống như một con nhím bị thương, nóng nảy lo lắng, bất lực, vô cùng đề phòng với mọi người trong nhà họ Ôn, trong lòng bà cụ Ôn cũng chỉ có cô Như Nhã, không để ý đến cô cả, bà chủ mới ngoài mặt hòa nhã nhưng lại rắp tâm hại người sau lưng, cô Du Nhã ỷ vào bà chủ mới làm khó dủ đủ điều, ông chủ càng lạnh lùng tính toán.
Hôm đó trong sân, rõ ràng bà ta nhìn thấy cô Như Nhã tự mình ngã vào hồ nước, cuối cùng cô Như Nhã lại khẳng định cô cả đẩy cô ta, mấy người hầu ở bên cũng hát đệm theo, ông cụ Ôn, bà cụ Ôn, ông chủ càng nhận định là cô cả đẩy cô Như Nhã ngã, mắng cô cả rất nhiều.
⬅ Trước Tiếp ➡