Hả?
Mộng Tiêu nhìn chằm chằm phía sau anh, không cần nghe cô giải thích? Còn gọi cô vào nhà? Rốt cuộc thì anh đã hiểu hay là không hiểu?
“Lăng Phi luôn trở về rất khuya, cô lại không có chìa khóa cô muốn ngồi xổm ở ngoài chờ sao?” Diệp Phong dừng bước chân lại, anh ngoái đầu nhìn thoáng qua cô, giọng điệu vẫn lãnh đạm nhau thường ngày.
Mộng Tiêu vẫn còn đứng ở cửa không hề có động tĩnh.
Cô khinh thường nhìn Diệp Phong, sao hắn lại đột nhiên tốt đến như thế vậy? Phải chăng bởi vì… hiện tại thân phận của cô là hôn thê của Mộc Lăng Phi sao?
Đúng, cũng chỉ có có thể là như vậy, nghĩ lại vừa nãy ở Lưu Hương Các chạm phải Mộc Lăng Phi, không chừng một chốc sẽ không thể vào được phải ngồi ngoài đó thật…
“Vậy tôi đây không khách khí, xin quấy rầy.” Khóe miệng cô nở nụ cười, sau đó nhất chân theo sát phía sau Diệp Phong rồi đi vào, tuy rằng nghĩ đến sự việc ở Lưu Hương Các khiến cô có chút buồn bực.
Ai… Nhưng mà hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt, sao lại khiến mình tủi thân được.
“Trước tiên cứ ngồi ở nơi này một lát.” Diệp Phong nhìn sô pha trước mắt sau đó đi thẳng vào trong phòng bếp.
Cô đi đến ngồi xuống ghế sô pha, Lục Mộng Tiêu nhìn khắp nơi rồi đánh giá căn nhà này, phải nói tuy rằng Diệp Phong là người chẳng ra gì nhưng phẩm vị thật đúng là rất tốt…
Cô nghiêng thân mình nhích lại gần, cô cảm thấy trên sô pha có thứ gì đó cộm cộm khiến cô ngồi không thoải mái, cô đứng dậy nhìn lại nơi mình vừa ngồi...
Cô móc chỗ phùng lên của sô pha, thứ cô móc ra là...
Ách…
Diệp Phong cũng quá phóng túng? Như thế nào lại có thể tùy tiện đem thứ này ném lên trên sô pha, quả thật là phong lưu thành tánh a…
“Cô Lục, cô đang ở nhà tôi, lấy vật kia là muốn ám chỉ gì thế?” Âm thanh trầm thấp, khàn khàn từ phía sau sô pha truyền đến…
Mộng Tiêu nghi hoặc nhìn phía thanh âm kia thì thấy Diệp Phong đang mang một chén nước đi về phía sô pha, lại nhìn xem đồ vật trong tay…
Cô lấy TT, muốn ám chỉ cái gì?
Binh bất yếm trá
nghĩa là khi dùng binh việc dối trá đối thủ là buộc phải làm để đem lại lợi thế, để nhằm giành lấy chiến thắng
Rõ ràng là anh tùy tiện nhét thứ này trên ghế sofa, tại sao bây giờ lại đỗ lỗi cho cô chứ?
Quả thật lúc này cô có chút dở khóc dở cười, cũng không biết phải nói sao.
"Còn không cất nó đi, không lẽ cô muốn thử thứ này với tôi hả?" Giọng nói lạnh lùng của Diệp Phong truyền đến, anh vòng qua ghế sofa đi tới bên cạnh cô, đặt ly nước trong tay lên bàn.
Khục, khục
Mộng Tiêu che miệng lại, cô bị lời nói của anh làm cho sặc nước này? Anh còn dám hỏi cô hả? Người đàn ông này, ngay cả đồ mang bảo hộ của mình mà anh cũng không biết
Không có gì còn dám vu oan giá họa cho cô nữa.
Nghĩ đến ban ngày, lúc còn ở trong phòng làm việc, anh nói cái gì mà hai năm trước cô tốn công tổn sức lì lợm trèo lên giường anh…
Cô dễ bị lừa như vậy sao?
Lục Mộng Tiêu không nói chuyện, mà cô đặt mông ngồi trên ghế sofa bưng ly nước trước mặt lên uống ừng ực…
Đột nhiên tay của cô hơi run..
"Xoảng..." Cái ly trượt khỏi tay rớt xuống đất.
"A…" Lục Mộng Tiêu kêu rên một tiếng, khi chiếc ly vỡ thành từng mảnh thì Mộng Tiêu che bụng nằm cuộn tròn trên ghế, vẻ mặt của cô tái nhợt nhìn về phía Diệp Phong "Chú hai, chú đã bỏ gì trong nước sao?"
"Nước làm sao, cô bị sao vậy?" Lông mày của Diệp Phong nhíu lại, nhìn thấy vẻ mặt cô càng ngày ngày không thích hợp, mới vội vàng bước tới bên cạnh cô.
"Tôi, tôi khó chịu lắm, chú hai chẳng lẽ chú đã bỏ thuốc vào nước sao?" Hô hấp của Mộng Tiêu càng ngày càng dồn dập, tay nhỏ của cô gần như run rẩy cầm chặt cổ áo của mình.
"Cái gì? "
"Cả người của tôi đang rất khó chịu " Cô cắn răng, cả người run lẩy bẩy nhíu mày nhìn về phía Diệp Phong "Chú hai, dù sao tôi cũng là vợ chưa cưới của Lăng Phi, tại sao chú lại đối xử với tôi như vậy?"
"Tôi không có làm gì hết, cô khó chịu ở đâu?" Diệp Phong nâng cánh tay cẩn thận đỡ cô ngồi dậy.
"Haha.." Cuối cùng Mộng Tiêu vẫn không nhịn cười được, vẻ mặt đau đớn khó chịu của cô tan thành mây khói, đổi thánh dáng vẻ rất đắc ý, cái này là binh bất yếm trá.
Ai kêu anh đổ oan cho cô nhiều lần như vậy, cô cũng cho anh biết cảm giác bị oan uổn ra sao?
Vẻ mặt của Diệp Phong lạnh lùng, buông tay cô ra, "Cô bé, cô còn dám đùa giỡn với tôi hả?"
Cô khẽ cười, thẳng lưng lên cả người dựa vào ghế sofa, hai chân bắt chéo vào nhaụ
"Chú hai, tôi chỉ giỡn một chút thôi, chú làm gì mà nghiêm túc giữ vậy, à còn cái này trả lại cho chú nè, sau này đừng vứt lung tung trên sofa "
Vừa nói cô vừa ném một vật về phía Diệp Phong.
Diệp Phong nhận lấy vật kia, mày càng nhíu sâu lại, nhìn gương mặt đang cười vui vẻ của cô, dường như anh nhìn thấy một bóng dáng khác trên người cô.
Anh hít một hơi thật sâu, tiện tay để vật trong tay qua một bên, cũng lười tiếp tục điều tra thứ này từ đâu mà có.
"Đừng ngồi đó, đứng dậy đi " Giọng nói của Diệp Phong lạnh lùng, anh ngồi xuống chiếc sofa đơn, nhìn về phía cô.
"Sao hả? Chú muốn làm gì?" Hung dữ như vậy, anh đang tức giận sao?.
"Đi lấy giẻ lau ở trong phòng, dọn dẹp những thứ trên sàn cho sạch." Vừa nói anh vừa nhìn về phía những mảnh thủy tinh đã vỡ trên sàn nhà.
Thu dọn cục diện rối rắm
"Này… " Theo ánh mắt của anh, Mộng Tiêu nhìn những đồ vật dưới chân, thật ra lúc nãy chỉ lo thoải mái xả hận, nên quên cái này…
"Còn không đi nhanh, chẳng lẽ còn chờ tôi tới thu dọn dùm cô sao?" Cô gái họ Lục này, không dạy dỗ một chút, thật sự muốn coi trời bằng vung mà.
"Ừm,.." Được rồi đây là cô tự tìm, cô nhận.
Giẻ lau có thể lau sạch nước trên sàn nhà nhưng mấy mảnh vỡ thủy tinh thì không dễ lau sạch được, đừng nhìn cái ly nhỏ vậy, lúc vừa lau vừa nhặt…
Dưới sofa, dưới bàn, nơi nơi đều có những mảnh vụn thủy tinh.
Cô ngồi xổm trên sàn nhà, càng lau càng chật vật, cái này cũng không có gì nhưng vừa lau vừa cảm nhận được ánh mắt lạnh thấu xương của Diệp Phong cứ nhìn cô chằm chằm..
Chỉ cần cô hơi nâng người lên.
"Không lau cho sạch, không được đứng lên." Một câu nói lạnh lùng cứ nhắc đi nhắc lại, làm cho cô không thể không ngồi xổm xuống cẩn thận lau sạch tìm kiếm mảnh vở lại lần nữa.
Hazzz, sớm biết như vậy cô sẽ không đùa giỡn với anh, không biết cô đã nhặt bao lâu rồi nữa, chân cô thật mỏi…
Cô cẩn thận kiếm trong góc, lần này mới ngẩng đầu nhìn anh "Đã sạch rồi, tuyệt đối sạch sẽ luôn, tôi đảm bảo không còn vụn thủy tinh nữa."
"Cô chắc chứ?"
"À,.." Ánh mắt kia thẳng tắp nhìn chằm chằm vào người cô làm cho cô có chút lo sợ, nhưng cô lại ưỡn ngực "Chắc chắn " Cô gật đầu thật mạnh, dường như cô nghe thấy tiếng động ở bên ngoài.
Lục Mộng Tiêu chớp mắt, vội vàng đứng lên từ trên sàn nhà, "Mộc Lăng Phi đã trở về, tôi không ở đây làm phiền chú nữa, tôi đi trước nhé, bye bye." Cô chưa nghĩ tới giờ phút này cô mong Mộc Lăng Phi trở về sớm một chút, để cho cô rời khỏi cái nơi thị phi này.
Diệp Phong cũng không nói gì nữa.
Mộng Tiêu vội vàng chạy về phía ngoài cửa …