⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Dĩm
“Ư… ưm…”
Hai chân Giang Niệm bị banh rộng ra, huyệt thịt mới nuốt được cái qυყ đầυ to bằng quả trứng gà mà đã không chịu nổi co chặt lại, bất giác phát ra tiếng rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ.
Lam Bạch bị hoa huyệt siết chặt thì hít một hơi thật sâu, kɧoáı ©ảʍ hưng phấn này như một luồng điện chạy dọc từ qυყ đầυ vọt thẳng lên não, nếu không có cảm giác gì thì hắn đã không phải đàn ông nữa rồi. Chỉ mới cắm vào được một chút mà đã kí©ɧ ŧɧí©ɧ thế này, nếu mà cắm toàn bộ vào thì nó còn sướиɠ thế nào nữa đây.
Lại lần nữa tấn công cạy mở hàm răng Giang Niệm, đầu lưỡi thô ráp luồn vào bên trong khoang miệng làm loạn, đem mỹ nhân giam cầm trong ngực chơi đùa. Côn ŧᏂịŧ giữa háng nhân lúc Giang Niệm mất cảnh giác thong thả cắm vào.
Lúc này phát hiện được ý đồ của nam chính, phía dưới hạ thân liền truyền đến cảm giác đau đớn, cậu hơi nâng mông lên. Lam Bạch lại tưởng cậu hối hận muốn chạy trốn, ngay lập tức bóp chặt lấy eo cậu.
Nếu đã không làm thì sẽ thả cậu ra lập tức, nhưng một khi đã làm thì phải làm đến cùng, tất nhiên là hắn chọn vế sau rồi.
Hô hấp dồn dập, gậy thịt đút thêm được một khấc thì lại chạm vào một lớp màng mỏng ngăn trở.
Thấy động tác của đối phương đột nhiên đình chỉ, Giang Niệm đang nhắm mắt liền hé một bên nhìn. Còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì đã bị côn ŧᏂịŧ khổng lồ một hơi dập mạnh vào.
"A a a ....hức...."
"Hừm ~"
Hai người đồng thời kêu lên, Lam Bạch thì phát ra tiếng gầm trầm thấp rồi thở dài thỏa mãn, còn Giang Niệm thì khóc nức nở thét chói tai.
Phía dưới hạ thân Giang Niệm như bị xé làm đôi, hai mắt đờ đẫn một lúc lâu mới khôi phục lại tỉnh táo, nhưng cơn đau vẫn còn đấy. Cậu tức giận cắn mạnh vào môi hắn trả thù, đem môi mỏng của hắn lưu rõ dấu răng.
Cậu cũng biết lần đầu tiên sẽ đau nhưng không ngờ lại đau như vậy, trong lòng oán trách côn ŧᏂịŧ của hắn quá lớn, không giống người bình thường nên có.
Lam Bạch bình thản liếʍ khóe môi bị cậu cắn rách, cự vật giữa háng càng thêm hưng phấn phồng to: "Bị mèo cắn tôi càng hưng phấn."
Giang Niệm thút thít cố gắng chịu đựng. Cơn đau đến rồi đi cũng nhanh, ảo vãi.
Không biết có phải cậu là anh em cùng cha khác mẹ với superman hay là nam chính quá cao tay, mà lúc hắn chậm rãi chuyển động, hoa huyệt của cậu không còn đau nữa mà bắt đầu sung sướиɠ cắn hút lấy côn ŧᏂịŧ, giống như từ lâu đã khao khát muốn đồ vật cắm vào.
Huyệt thịt bao bọc nuốt lấy côn ŧᏂịŧ, vừa mài vừa cọ vào vách thịt non mềm, nguyên cây gậy hoàn toàn đi vào....cái loại cảm giác kì lạ này, cmn phê vãi.
Giang Niệm không thầy dạy cũng hiểu, thẳng lưng rướn người về phía trước nghênh đón côn ŧᏂịŧ đâm sâu hơn.
Qυყ đầυ Lam Bạch bị vách thịt hút lấy, đầu cán được máu xử nữ xối ướt như đang ngâm mình trong suối nước nóng, hắn biết Giang Niệm đã thích ứng với kích thước của mình, côn ŧᏂịŧ sung huyết không hề thỏa mãn thong thả thọc vào rút ra.
Vách thịt non mềm đột nhiên co bóp kí©ɧ ŧɧí©ɧ côn ŧᏂịŧ thô dài màu đỏ tím gia tăng tốc độ. Tinh hoàn nặng trĩu chụp đánh vào bờ mông tuyết trắng phát ra âm thanh "bạch bạch bạch" .
Nơi hai người giao hợp văng ra rất nhiều chất lỏng dinh dính, toàn thân đâu đâu cũng đều là dâʍ ŧᏂủy̠.
Dưới ánh trăng, nam nhân cao lớn cường tráng, thanh niên trắng nõn tinh tế, nơi hạ thể hai người giao cấu vô cùng phú hợp, giống như sinh ra là để dành cho nhau.
Cửa huyệt Giang Niệm bị công thịt cọ nóng, hai chân thoải mái kẹp chặt lấy eo Lam Bạch. Cánh tay trắng như tuyết vòng qua cổ ôm chặt lấy hắn, đôi môi căng mọng hơi hé mở phát ra tiếng rêи ɾỉ ái muội.
Côn ŧᏂịŧ mỗi lần đâm sâu, Giang Niệm đều cảm thấy bản thân sẽ bị cắm chết. Nhưng không thể không nói, dưới cái kiểu đâm mạnh như thế này, cậu không hề cảm thấy khó chịu, chỉ có kɧoáı ©ảʍ vô tận mà thôi, cơ hồ còn tưởng sẽ chết trong lòng ngực hắn.
Mỗi lần côn ŧᏂịŧ ra ra vào vào đều bị nộn huyệt xoắn chặt lấy, giống như luyến tiếc, chỉ nghĩ muốn đem côn ŧᏂịŧ kẹp chặt ở bên trong, một khắc cũng không cho rời đi.
Không biết Lam Bạch chọc vào điểm nào, Giang Niệm đột nhiên ưỡn cong lưng, hoa huyệt run rẩy điên cuồng hút lấy côn ŧᏂịŧ, miệng thét lên: "A a a ưʍ... không cần đâm nơi đó...ưʍ..."
Biểu cảm xấu hổ không thể nói rõ, Giang Niệm không thể tin được cậu lại phát ra loại âm thanh này, đây còn là cậu sao?
Điều khiến Giang Niệm càng không thể tin được là cậu thực sự rất thích, rất hưởng thụ côn ŧᏂịŧ của hắn cắm vào.
"A a a ... Đừng, nhanh quá, không được" Giang Niệm xin tha, từ lúc Lam Bạch tìm được điểm mẫn cảm của cậu, hắn như phát điên, nhiều lần va chạm đúng chỗ đó.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, cậu sẽ không kiềm chế nổi mà cao trào mất, càng ngày càng trở nên không giống chính mình.
Đặc biệt tư thế hiện tại của hai người chỉ giúp Lam Bạch càng tiến vào sâu hơn.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt tuấn tú của Lam Bạch trông có chút lãnh đạm, nếu không phải trên trán toát ra một tầng mô hôi mỏng cùng tiếng gầm trầm thấp bên tai, cậu còn tưởng rằng chỉ có mình là người duy nhất đắm chìm trong du͙© vọиɠ ái muội này.
Giang Niệm vô cùng bất mãn, tại sao chỉ có cậu lộ ra vẻ mặt dâʍ đãиɠ, còn hắn lại giống như đang nghiêm túc nghiên cứu học thuật vậy.
Có oán niệm cũng vô dụng, cậu tức giận thít chặt hoa huyệt, mãnh liệt co rút lại muốn bấm gãy côn ŧᏂịŧ.
Hoa huyệt đột ngột siết lại khiến Lam Bạch chuyển động khó khăn, hắn hừ lạnh một tiếng.
Nhưng Giang Niệm mới đắc ý được vài giây, đã bị Lam Bạch một kích đâm xuyên, đẩy cậu cùng ngã xuống đất, nắm chặt hai chân thon nhỏ gác lên bả vai hắn, sau đó hung hăng dùng dức thọc vào rút ra.
Đệt. Đúng là tự rước khổ vào thân.
P/s: Trong lúc chờ đợi chương mới, các bạn ghé qua đọc truyện "TỎ TÌNH NHẦM VỚI TÌNH ĐỊCH" ủng hộ mình nhé.
⬅ Trước Tiếp ➡