⬅ Trước Tiếp ➡
"Mẹ à, có tin tức gì sao?" Giọng điệu cô ẩn chứa sự khẩn trương và chờ mong nói không nên lời. Cô dùng tiếng địa phương, âm điệu cô phát ra có vẻ rất mềm mỏng dịu dàng, còn có chút quyến rũ gợi cảm. Rõ ràng là đang nghiêm túc nói chuyện với mẹ nhưng lại có cảm giác mập mờ khi nói chuyện với người yêu.
Cô nghe một lát, nụ cười thu lại, không khỏi mất mát và bất đắc dĩ. "Không phải ba đã nói là ba cậu ta đã bị người ta theo dõi, sớm hay muộn cũng sẽ ngã ngựa rồi sao? Sao ba năm đã qua mà ba cậu ta không những không bị giáng chức mà còn được thăng lên nữa?"
Sau khi cúp máy, cô oán thán, điều chỉnh tâm trạng, trở lại phòng bếp, lau dụng cụ, rửa bát và dọn bàn ăn.
Chung Hiện Yến nổi lên tâm tư muốn giấu kín La Lam, anh ta đã chọn xong phòng ở, chỉ là khi còn chưa kịp sang tên thì đã bị Khuất Lưu Thâm bắt quả tang.
"Cậu muốn hai nhà Chung, Khuất trở mặt thành thù đúng không?" Khuất Lưu Thâm nhìn anh ta chằm chằm, nghiêm khắc đứng đắn hỏi.
"Tớ chỉ muốn cho cô ấy sống tốt một chút. Tớ để cô ấy dọn đi, tớ sẽ từ từ ít lui tới với cô ấy đi, là cậu nói là đừng kích thích cô ấy mà. Tớ chọn cách làm này không tốt sao?" Chung Hiện Yến hỏi lại.
Khuất Lưu Thâm không tin anh ta. "Sau khi nói rõ ràng với cô ấy thì lập tức giao cô ấy cho tớ, để tớ tiễn cô ấy đi. Tớ không tin cậu."
Chung Hiện Yến mím môi. "Đừng ép tớ, còn ép nữa.. thì tình bạn của chúng ta cũng chẳng bền lâu được đâu."
Khuất Lưu Thâm vẫn kiên định. "Là cậu ép tớ, lúc trước khi cậu cầu xin tớ giúp cậu, cậu đã nói như thế nào? Bây giờ lại trở mặt không nhận người sao?"
Chung Hiện Yến muốn nói lại thôi, anh ta không thể cãi lại được. Đó là chuyện của ba năm trước, sau này, anh ta chẳng hề cầu xin Khuất Mẫn Ân về một câu nào, nhắc cũng không nhắc tới, vì sao lại muốn anh ta gánh vác chứ? Nhưng mà anh ta biết là mình không thể nói như thế, nếu thật sự nói thì tình anh em này cũng chẳng giữ gìn được.
"Tớ sẽ không để Ân Ân biết được sự tồn tại của cô ấy, coi như tớ cầu xin cậu, đừng để La Lam rời khỏi tớ." Chung Hiện Yến ăn nói khép nép mà cầu xin.
"Cậu biết rõ là trong mắt tớ không thể chấp nhận nổi một hạt cát, cậu cảm thấy tớ sẽ đồng ý sao?" Khuất Lưu Thâm nhìn chằm chằm anh ta, giọng điệu phấn khởi và đắc ý, chỉ là anh ta giấu giếm rất khá, không hề bị Chung Hiện Yến phát hiện ra.
"Tớ sẽ cho cậu đúng một tuần nữa thôi, sau đó tớ sẽ đưa cô ấy đi." Khuất Lưu Thâm vỗ vỗ vai anh ta, xoay người rời đi.
Khi La Lam ra ngoài mua đồ ăn thì bị Lục Chấn chặn lại.
"Vì sao em lại không nhận điện thoại của anh?" Khuôn mặt trẻ con của Lục Chấn rưng rưng như sắp khóc, đứng chung một chỗ với La Lam giống như hai chị em. Rõ ràng là tuổi của Lục Chấn còn lớn hơn cả cô, nhưng cố tình là mặt anh lại là kiểu baby búng ra sữa, không có chút lão hóa nào, La Lam lại không rõ tuổi thật của anh, nên luôn coi anh như em trai.

⬅ Trước Tiếp ➡