La Lam nhìn di động trong tay, Lục Chấn vẫn luôn liên tục gọi điện đến, cô do dự, băn khoăn một hồi, vẫn lựa chọn không nghe máy, mặc kệ điện thoại đang rung lên không ngừng.
Hít một hơi thật sâu, mở túi đồ dùng sinh hoạt vừa mua từ siêu thị ra, sắp xếp vị trí, đắm chìm trong công cuộc sửa sang nhà cửa, chẳng mảy may bận tâm đến bên ngoài.
Khi Chung Hiện Yến trở về, cô đang rửa chén, rõ ràng là không nấu bữa tối, nhưng cô lại ngâm tất cả chúng trong nước, cẩn thận chà lau.
Chung Hiện Yến đứng phía sau cô. "Chuyện hôm nay, anh xin lỗi."
Cô dừng một lát. "Không sao đâu."
Anh ta ôm cô, cúi đầu, dụi vào vai cô, đôi tay ôm cô khẽ run, muốn dùng lực ôm chặt cô, nhưng lại sợ làm tổn thương cô.
Cô không hiểu được anh ta đang suy nghĩ cái gì nhưng vẫn ngoan ngoãn mà để anh ta ôm. Thân ảnh hai người ôm nhau, lưu luyến triền miên, tựa như đôi uyên ương tình cảm nồng thắm.
Đêm nay anh ta cực kì gấp gáp, khi cô vẫn còn đang ở trong phòng tắm đã phá cửa xông vào, thật sự là phá cửa. Tiếng cửa bị đá văng ra rất lớn, làm cô sợ tới mức phải nhanh chóng vịn lấy tường để không bị trượt chân ngã xuống đất.
Khuôn mặt anh ta tuấn tú, đường nét quá xuất sắc nổi bật, gia thế hơn người, cho tới nay vẫn luôn mang theo cảm giác cao ngạo lạnh lùng vì ưu thế của bản thân. Anh ta xua phụ nữ như xua vịt, với người có điều kiện tốt như anh ta, rất hiếm khi lộ ra vẻ mặt yếu ớt, mong manh.
La Lam nhìn vẻ mặt này của anh ta, dường như sắp sửa sụp đổ, bỗng nhiên cảm thấy buồn bực. "Anh làm sao vậy? Có phải không khỏe ở đâu không?"
Dù thân hình vẫn còn đang trần trụi, cô vẫn quan tâm đến thân thể anh ta trước. Cô tiến đến gần anh ta, cẩn thận để bàn tay ướt đẫm của mình không chạm vào quần áo anh, khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng lo lắng mà nhìn anh.
Trước nay, Chung Hiện Yến chưa từng khó chịu như vậy, là sự khủng hoảng bất an từ tận đáy lòng. Anh ta nắm chặt bàn tay mảnh khảnh trắng trẻo của La Lam, anh ta muốn mở miệng nói chuyện, lại nghẹn ngào không thể phát ra tiếng. Sau đó, anh ta mắt đỏ mũi cay, gần như không thể khống chế được mà chảy nước mắt.
La Lam đã bao giờ nhìn thấy cảnh tượng này đâu, cô kinh ngạc kêu lên một tiếng, không màng nước đang chảy ướt đẫm người mình, lập tức đi lên ôm lấy anh ta. Có phải bị đau bụng không? Để em gọi điện thoại cho .. A Chấn đến đưa anh đến bệnh viện nha?"
Chung Hiện Yến không ngờ là bản thân sẽ vô dụng mà khóc như vậy, anh ta chưa bao giờ dễ dàng cúi đầu, huống chi là hành vi rơi lệ làm tổn thương đến lòng tự tôn của người đàn ông chứ. "Không sao đâu, anh không sao hết."
Bởi vì tắm rửa mà toàn thân La Lam nóng lên, kiễng chân lên dùng trán để đo nhiệt độ trên trán anh ta, không thấy nóng, anh ta không phát sốt. Sau đó, cô đột nhiên bị Chung Hiện Yến ôm lấy vòng eo thon nhỏ trần trụi, bịt kín đôi môi.